Danh mục
Số lượt truy cập
6,061,303

Diệp Hoàng Mai - MIẾNG NGON NHỚ ĐỜI…

23 Tháng Chín 201712:45 SA(Xem: 8877)
Diệp Hoàng Mai - MIẾNG NGON NHỚ ĐỜI…

MIẾNG NGON NHỚ ĐỜI…

 

mieng ngon nho doi (1)

 

@ Đận đói xanh xương…

- Trời, ví von gì nghe ớn vậy chị? Em nổi da gà sởn tóc gáy rồi nè, làm gì đến nỗi xương đổi màu xanh?

- Thì “khô máu” nên xương phải xanh chứ sao em trai?..

Cái đận mới sinh thằng con tôi nghèo tơi tả, nghèo rớt mồng tơi, nghèo phơi nón lá… Sau mỗi bận cho thằng con “chén” no sữa mẹ, là tôi đói lã run cả chân tay – Tôi lúc nào cũng đói, theo đúng nghĩa đen – Đói, tôi sinh tật... ăn tạp. Tôi ăn bất kể, miễn thức ăn có chất dinh dưỡng nuôi con: Cóc, nhái, ễnh ương, dế cơm, ốc sên, bù tọt,... tôi làm láng. Cậu điều dưỡng bệnh viện Nhi đồng – đưa con đi khám bệnh hoài nên quen biết – khuyên tôi:

- Ai cười cứ mặc họ cười, chị chớ ngại. Đó là những loại thực phẩm có nhiều dưỡng chất, rất cần cho sức khỏe của chị và cháu…

Ăn để có sức nuôi con, vậy mà tôi mất tự tin – Lo ngại thiên hạ nhúng mỏ trề môi, dè bĩu mẹ con tôi là... Mường, là Mán – Đã quen vất vả, tôi sống sao cũng được. Nhưng con vất vả, tôi tự oán trách mình:

- Ôi trời, sinh mi làm chi?..

Đói xanh xương là vậy – nhưng có lẽ nhờ Trời thương – nên dù bà mẹ càng lúc càng hao gầy, nhưng thằng con không hề bị suy dinh dưỡng.

Thời gian thảm hại đó, có lần tôi thèm đứt ruột miếng bánh trung thu. Thèm ghê lắm, nhưng tôi chùng chừ chẳng dám mua – dù là chiếc bánh loại rẽ tiền nhất, chọi trúng chó là chó bể đầu – Ngân quỹ dự phòng ít quá, tôi phải ưu tiên phòng khi con đau bệnh. Để khuây khỏa cơn thèm, tôi đành ăn bánh trung thu tưởng tượng…

Đang thả hồn mơ theo bánh dẻo, bánh nướng – trong bài ca "Rước đèn tháng Tám" của nhạc sĩ Vân Thanh – tôi giật mình vì tiếng gõ cửa lộc cộc... Một cậu bé khệ nệ khuân hộp bánh trung thu Đồng Khánh:

- Chú Dũng gửi biếu cô chú…  

 

mieng ngon nho doi (2)

 

@ Mơ giữa ban ngày…

Cầm hộp bánh trên tay, tôi ngẩn ngơ mơ giữa ban ngày. Thương hiệu Đồng Khánh dạo mới hồi sinh, bánh trung thu vô cùng đắt. Đã vậy anh Dũng lại chọn bánh loại thượng hạng làm quà, kèm mảnh giấy con con ghi dòng chữ "tình thương mến thương gửi hai bạn"… Đúng là – đang buồn ngủ mà gặp… chiếu hoa – gấp ngàn lần hơn chiếu manh tôi đang ao ước…

Tôi loay hoay mở hộp bánh, chưa dám ăn mà ngồi ngắm miết: Vi cá, gà quay, thập cẩm, đậu xanh... biết chọn bánh nào ăn trước? Cuối cùng tôi nhắm mắt nhấc đại một chiếc. Nhẹ nhàng tháo lớp bao bì, tôi cẩn thận cắt chiếc bánh làm tám mảnh. Nhón miếng bánh xíu xiu cho vào miệng, tôi lặng người cảm nhận hương vị ngọt ngào của bánh tứa ngập chân răng, rồi lan dần xuống tận cùng đáy bao tử nhím… Ôi trời, không có đủ ngôn từ để tôi diễn tả miếng ngon lúc ấy, ngon… thật đã đời. Bây giờ có lẽ do tuổi già, bao tử dần teo tóp nên tôi mất cảm giác thèm ăn. Nhưng miếng ngon nhớ đời của chiếc bánh trung thu ngày ấy, tôi nhớ hoài hoài…

Lần thứ ba sang Mỹ, tôi kể người bạn thân nghe câu chuyện này:

-  Nếu anh Dũng biết được, anh mang đến cho bạn niềm hạnh phúc lớn lao như vậy, chắc chắn anh ta sẽ tặng bạn 2,4 hoặc 8 hộp bánh trung thu...

-  Không, nhiều quá mất ngon. Vừa đủ, nhớ hoài!..

-  Bây giờ anh Dũng ở đâu?

-  Không biết, chỉ nghe tin anh xuất cảnh sang Hoa Kỳ.

-  Sao bạn không đi tìm anh Dũng, kế cho anh ấy nghe câu chuyện này?..


mieng ngon nho doi (3)

@ Chờ một chữ duyên…

Đâu đợi đến phiên bạn thân nhắc nhở, tôi đã để tâm tìm anh Dũng từ lâu lắm rồi. Gần như đến Rằm Tháng Tám năm nào, tôi cũng nhắc câu chuyện  “ anh Dũng và hộp bánh trung thu” với hai người đàn ông của gia đình tôi. Chưa kịp thân thiết – nhưng có thể đã đủ quí mến và tôn trọng nhau – cho nên anh Dũng mới dành tặng gia đình tôi tình thương mến thương ngày Rằm Tháng Tám như vậy.

Ngoài những thông tin khiêm tốn về anh: Tên Dũng (không biết họ); kỹ sư điện lạnh; nhà ở quận 1 Sài Gòn trước khi xuất cảnh… Chỉ bấy nhiêu thôi, thì việc tìm người như thể mò kim đáy biển. Thế nhưng, tôi vẫn mong manh hy vọng – Trái đất này tròn (?!) và thế giới này thật nhỏ bé – Nếu hữu “duyên” sẽ có một ngày, gia đình tôi được trùng phùng cùng anh Dũng…

Diệp Hoàng Mai

 Tháng 09/2017 

21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 215)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 662)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 355)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 647)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 412)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 406)
Xin mời thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt đẹp và mang ý nghĩa trào phúng, mới nhất của Duyên
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 298)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nhìn thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu. Bất giác chị ôm mặt mình nấc lên.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 361)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 296)
Qua câu chuyện này tôi xin nhắn gởi tới những bạn đang khó khăn hoặc chưa thành công: - Hãy cố gắng hết sức và luôn sống đúng lương tâm, đạo đức. Trời không phụ người tốt.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 601)
Cũng như tất cả mọi thứ, lễ hội ma quỷ trong mùa đại dịch sẽ khác thường, không được tổ chức rầm rộ như thường lệ. Người buồn nhất có lẽ là các em bé mất dịp hóa trang đi xin kẹo
25 Tháng Mười 2020(Xem: 517)
Tôi chạy đi tìm chỗ thang máy, mới lúc nãy thang máy ở đây mà bây giờ kiếm không ra, chẳng lẽ cái thang máy cũng ma quái như bà già biến mất để trêu ngươi tôi?
25 Tháng Mười 2020(Xem: 687)
Tấm lòng nhân hậu của một gia đình Đà Lạt xưa kia cũng đã lan tỏa đến anh, và giúp anh tự biết cần phải làm gì trong quãng đời còn lại của mình,
25 Tháng Mười 2020(Xem: 735)
Nhật ký ngày thứ bảy xin dành tặng cho các họa sĩ nghiệp dư của Ngô Quyền: BT Duyên (Mỹ), PT Hạnh (Úc), PK Luân (Hòa Lan), và NM Dũng (Việt Nam)
24 Tháng Mười 2020(Xem: 460)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 382)
tưởng như ngồi bên một người bạn cũ rất thân từ thời trung học, và đang nghe nàng tâm sự mối tình đầu của nàng với ai đó... của thuở học trò đã xa thật là xa.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 328)
Tôi vốn có lòng thương cà cuống, ít nhất chúng là một phần tuổi thơ của tôi, nên rất bất mãn với cổ nhân. Cà cuống đâu có cay như ớt, như gừng để gừng càng già càng cay.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 619)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 670)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 665)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 968)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!