Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Thơ Lâm Văn Bảnh - THƠ CHO NGƯỜI ĐI XA

Thursday, March 9, 201712:52 PM(View: 17213)
Thơ Lâm Văn Bảnh - THƠ CHO NGƯỜI ĐI XA


THƠ CHO NGƯỜI ĐI XA

(Để tưởng nhớ đến Ông Nguyễn Tấn Xê)

 memory
Sáng chúa nhật ấy... trời buồn se lạnh,

Mây mờ giăng kín nẻo đường xa,

Trời âm u chờ hạt nắng pha,

Đọng trên lá, sương co mình say ngủ...

 

Từ sáng sớm, thói quen mọi bữa,

Ông đi một vòng ra chùa... về, tới cửa không vào!

Người qua đường vội vã lao xao,

Tôi chạy tới đỡ Ông ngồi dậy.

 

Ông ngã bao giờ? Không động đậy!

Ambulance sơ cứu... đưa đi vội vàng,

Trời bỗng tối sầm... nặng hạt mưa lan...

Dung, con gái ông, thẩn thờ như người mất vía!

 

Phòng cấp cứu... đưa Ông lên tầng 7,

Bác sĩ, y tá chăm sóc ân cần,

Tôi đến đây chẳng nói chẳng rằng,

Không gian buồn đang trùm bịnh viện.

 

Bác sĩ bảo Ông tai biến,

Ngã té, máu tụ trong đầu,

Đôi ba ngày chích, uống thuốc xem sao,

Hy vọng... chúc Ông mau bình phục.

 

Từ lúc Ông vào bịnh viện,

Luôn hôn mê không nói câu nào,

Đôi mắt nhắm nghiền, cũng chẳng rên đau,

Sắc diện vẫn hồng hào như cũ.

 

Hai ngày sau... lắm điều đã khác,

Bác sĩ mời con cháu gấp về,

Máu tụ trong đầu tràn, ứ thêm ra,

Chỉ có mổ mới còn hy vọng.

 

Nếu mổ: một trên mười sự sống,

Vì tuổi Ông, vì nhiều bệnh lúc già,

Một sáng buồn... trời phủ mưa sa!

Bao giọt lệ trào ra... mắt ứa!

 

Dòng lệ ấy, bây giờ còn "nửa"

Nửa, cho Mẹ rồi... sáu năm trước ra đi!

Ngậm ngùi giờ đây, biết nói năng gì?

Chả lẽ đã đến ngày chảy hết ?!

 

Bác sĩ bảo: nhiều thần kinh đã chết!

Đã hết cách rồi! Chỉ nằm đó chờ thôi!

Vị mặn liên hồi chảy xuống vành môi!

Văng vẳng bên tai... từng hồi chuông vĩnh biệt!

 

Ông nằm đó, không một lời rên xiết!

Mắt nhắm lìm... hồn đang thả về đâu...?

Về quê hương, đang bước qua cầu...

Hay thầm nhớ, những xe đò "Liên Hiệp" 

 

Về thăm lại nhà... vòng qua phố chợ,

Hai căn lầu, vắng chủ từ lâu,

Từ ngày "đổi đời" buồn bã lo âu,

Ông và các con xuống tàu qua Mỹ.

 

Hai dãy phố, đất, nhà... giao... nhận về trang giấy!

Xin lại nhà thờ, giữ bởi người em,

Ba mươi năm, sự nghiệp nhúm nhen,

Định mệnh trớ trêu... đổi tờ giắy trắng!

 

Ông hồi nhớ... sau những ngày mưa nắng...

Sáu tháng tạm cư - Indonesia - rồi đến xứ người,

Vất vả trăm bề... buồn bã ủ ê,

Ngôn ngữ bất đồng, chưa quen xứ lạ!

 

Bốn mươi năm, làm thân viễn xứ!

Chưa một lần về, thăm lại cố hương!

Nửa đời người, sao quá đoạn trường!

Ông nghiền ngẫm hai từ "giải phóng"

 

Những ngày gặp Ông... nụ cười còn đọng...

Kể tôi nghe chuyện cũ xa vời...

Ngẫm cuộc đời như lục bình trôi,

Rày đó, mai đây, bồng bềnh theo sóng.

 

Sáng thứ bảy vào thăm, Ông vẫn nằm bất động!

Đang nghe hồi kinh... người bạn cũ tụng vào,

Tim nhịp đều... có lúc lên cao,

Hơi thở dập dồn... bác sĩ lo âu, có gì muốn nói?

 

12g 10 Ông đi... chưa kịp hỏi:

Hai đứa con xa, đã kịp về chưa?

Một ngày trời buồn, vần vũ cơn mưa!

Ông đã ra đi... không một lời trăn trối!

 

Bốn con, hai cháu, vây quanh tơ vò, bối rối...!

Đã hết rồi, còn gì nữa mà mong!

Thuyền đã chìm... đâu còn ở trên dòng,

Thôi đành bỏ... mặc đời xuôi ngược!

 

Ông xuôi tay... cuộc đời bỏ hết!

Những lụy phiền gởi lại trần gian,

Cõi Vĩnh Hằng vui với gió trăng ngàn...

Hồn thanh thản Non Bồng Nước Nhược.

 

Tiếng mỏ vang đều... lẫn tiếng chuông từng bước...

Những lần tụng niệm: Di Đà Kinh,

Không gian u buồn, trầm mặc thiết tha...!

Nhà quàn đưa Ông vào, nhập quan, tẩn liệm.

 

Cảnh nào buồn hơn: cảnh phát tang!

Lắng động tâm tư... lệ đôi hàng,

Đầu chít khăn tang, lòng tan tác,

Lại thêm một lần, đau xót biệt ly!

 

Ngày viếng Ông, nắng ấm chan hoà,

Người thân, bạn bè... lắm kẻ gần xa,

Thắp nén hương cho trọn tình thân thiết,

Cầu Ông siêu thăng nơi Cực Lạc an bình.

 

Viếng Ông lần cuối, mọi người đi quanh...

Xá Ông, vẫy tay, đặt hoa... ân cần...

Nắp quan đóng lại, coi như hết!

Mai Ông xa rồi... biết tìm đâu?!

 

Thân cát bụi, trở về cát bụi,

Mớ tro tàn, theo sóng biển nhấp nhô,

Đời phù du, kiếp sống vô thường,

Buông thả hết, chúc Ông đi... đến nơi... Ông muốn đến!

 

Lâm Văn Bảnh

K2 NQ Minnesota

Sunday, March 31, 2024(View: 1580)
Mưa rơi réo rắt cung đàn Giọt buồn rớt xuống lang thang khắp cùng Tháng Tư Tình Đọng bao dung Đôi bờ nỗi nhớ có cùng niềm vui...
Sunday, March 31, 2024(View: 1044)
"có những vô tình như gió đẩy xa mây..."1 . để lại đây chiều khô Núi Sọ2 tả tơi treo -- -- giọt nắng cuối . đây thống khổ loài người dù lỗi đã được xóa dù tội đã được quên dù qua đêm thống hối .
Saturday, March 30, 2024(View: 2011)
Nếu tiễn Tôi, hãy vỗ tay Đừng rơi nước mắt khóc vay thường tình!Luật tạo hoá có sinh có tử Tứ đại tàn lữ thứ thiêu thân! Đến khi dứt tức đứt căn Cầu kinh siêu thoát miễn phần lễ tang!
Monday, March 18, 2024(View: 1781)
Cầu còn ba nhịp phân hai Bộ hành qua lại tàu dài chợ khuya Tám năm hồn đá dựng bia Sông quê nước vẫn đầm đìa ngược xuôi Cầu Gành Biểu Tượng Quê Tôi...
Monday, March 18, 2024(View: 1037)
Hôm nay là Ngày Giỗ của Nhị Vị Trưng Nữ Vương, bé Phú có làm mấy bài thơ để Vọng Tưởng đến Hai Bà. Xin kính mời Quý Thầy Cô cùng Quý vị thưởng lãm.
Monday, March 18, 2024(View: 1623)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Ở ĐÓ, MÙA XUÂN Nhạc Phạm Chinh Đông, trình bày Kim Oanh
Tuesday, March 12, 2024(View: 1695)
Sống thêm hơn chục năm thôi Để xem sự thế đỏ đời thăng hoa Chúc Mừng Sinh Nhật chị ba Niềm vui bất tận tuổi già an nhiên...
Sunday, March 10, 2024(View: 1866)
Gần nửa thế kỷ biền biệt xa cách Ngô Quyền. Cứ tưởng tượng một buổi chiều nào đó có người học trò trở về thăm trường cũ để rồi cảm thấy cõi lòng xa xót bơ vơ, ngậm ngùi thương nhớ cảnh cũ người xưa.
Sunday, March 10, 2024(View: 1618)
- Nhạc sĩ Bằng Giang (sinh 1939) là một nhạc sĩ người Việt Nam. Ông là tác giả một số ca khúc được nhiều người biết đến trước năm 1975 như Đêm Buồn Tỉnh Lẻ, ...
Saturday, March 9, 2024(View: 1876)
Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi. Anh đã vui trong niềm vui và buồn trong nỗi buồn ...
Saturday, March 9, 2024(View: 1598)
Xuân về ! tuyết giá ngậm ngùi Nhớ em, còn tận phương trời nào...xa Xuân là Xuân của mọi nhà Chỉ mình anh vẫn thiết tha đợi người Mai đây, Xuân lại qua rồi Người đi biền biệt ngàn khơi, không về.
Saturday, March 9, 2024(View: 2305)
Nắng sớm theo em lên đồi thông Quấn quýt chân em vạt nắng hồng Hoa cỏ xôn xao mừng em đến Anh một mình đứng giữa trời không… Mây trắng theo em lên đồi thông Chân chim mắt biếc tóc bềnh bồng
Saturday, March 9, 2024(View: 2166)
Vượt qua sóng gió ba đào Cám ơn em giữ trọn màu thủy chung Qua rồi tuổi Lễ Tình Nhân Ngày Ba Tháng Tám có phần bậu đây
Saturday, March 9, 2024(View: 2237)
Dù cho đi ngược về ngang Tháng Ba Ngày Tám tặng nàng bó hoa Thương nhau ân nghĩa đậm đà Nghĩa tình sâu lắng bài ca hạnh tồn...
Friday, March 8, 2024(View: 2479)
Xuân từ “Lục bát “bước ra? Ngắm Anh Đào nở sắc Hoa trắng ngần! Xuân đi Xuân đến bao lần? Mời tới Lễ Hội ân cần thiết tha!
Friday, March 1, 2024(View: 1894)
những tánh người đồng nghĩa với địa danh Tân Mai, Tân Uyên, Dĩ An, Phước Hải, ... ánh mắt ở đây đẹp hơn từ ánh mắt tình chưa ai mà đã nhớ thương ai
Saturday, February 24, 2024(View: 3314)
Mùa trăng đầu năm tháng giêng Trông như ánh mắt mẹ hiền yêu thương Dù cho xa cách hai phương Sáng soi vằng vặc độ lường nguyên tiêu.
Friday, February 16, 2024(View: 2448)
Mùa Xuân đó, tôi với anh gặp gỡ Ngày Ba Mươi nơi mảnh đất tạm dung Kẻ lưu vong nghe thương nhớ bâng khuâng Hình bóng quê nhà mới vừa bỏ lại
Friday, February 16, 2024(View: 1977)
Bây giờ Mẹ đã xa xôi 50 năm niềm nhớ bồi hồi vọng ngân Con ngồi đón gió mùa xuân Tìm đâu ánh mắt thiên thần Mẹ yêu...
Friday, February 16, 2024(View: 1275)
Hôm qua lội bộ Sài Gòn Ngang Dinh Độc Lập thấy còn nguy nga Tối nay có mặt ở nhà Cali về lại như là giấc mơ!