Danh mục
Số lượt truy cập
5,370,659

Thơ Lâm Văn Bảnh - DÒNG SÔNG CUỘC ĐỜI

05 Tháng Giêng 20171:18 CH(Xem: 4201)
Thơ Lâm Văn Bảnh - DÒNG SÔNG CUỘC ĐỜI
LVB

Dòng sông cuộc đời

      

Có một dòng sông chảy trong nỗi nhớ,

Dòng sông không lở, luôn sẽ được bồi.

Theo tháng ngày trôi... bồng bềnh sóng vỗ,

Buồn vui theo đời... mãi lặng lờ trôi...

 

Từ thuở xa xưa, mẹ đưa đến lớp, 

Níu áo không vào, mếu máo lệ rơi.

Trường cũ làng quê, bốn bề vắng vẻ,

Đường đất bụi mờ, dầu dãi nắng phơi.

 

Vần ngược, vần xuôi... ư, ươm... thầy ráp,

Tình mãi ấm dần... trường lớp làm quen.

Bạn mới giờ vui, chơi đùa thỏa thích,

Tan học chuyện còn... đùa mãi không thôi.

 

Rồi một ngày xa! Bạn bè bịn rịn,

Lớp ba trường làng, chuyện cũ riêng mang.

Thuở ấu thơ, hồn như giấy trắng,

Thầy Cô viết vào... từng chữ thẳng hàng.

 

Rời làng quê... buồn vui bỏ lại:

Nhảy dây, cu-li, đánh đáo, đánh gồng...

Nghịch ngợm rào leo, cắp xoài, cắp ổi...

Phá phách "học trò" sau quỷ và ma.

 

Lên tỉnh thành, làng quê bỏ lại,

Trường vách rêu phong, ngói đỏ phai màu.

Cây phượng ba lần, rưng màu đỏ thắm,

Rời bỏ trường làng, lòng thấy nao nao...!

 

Giờ xa thật rồi... nhớ Thầy, nhớ lớp...

Nhớ tiếng ồn ào... giờ giấc ra chơi.

Nước đá nhận, xi-rô chan đỏ,

Gói xôi, xâu cóc, bịt xoài...

.................

 

Lớp nhì "trường Đình" bốn bề gió thổi,

Lá đổ muôn chiều, cổ thụ vươn cao.

Mặc gió mưa bay... lung lay tám hướng,

Tình nghĩa "Thầy trò" một dạ không nao.

 

Cây dầu Phước Lư, chưa thay lá hết,

Đã giã biệt rồi, rời lớp ra đi.

Kỷ niệm vấn vương... trường xưa, bạn cũ,

Nhật ký trong đời, lưu bút còn ghi.

 

Nguyễn Du, lầu cao, bước vào bỡ ngỡ, 

Sân rộng, trò đông... gắng sức học hành.

Mái chùa ăn trưa, đùa nhau sông tắm...

"Cầu Mát" thi nhau mấy lượt phân tranh.

 

Ve gọi hè sang, trường tan trống điểm,

Kỷ niệm đong đầy, điệp khúc chia ly!

Nhớ lớp Nhất G, dáng cao thầy Lộc,

Tiếng đàn violon lảnh lót vang lừng...

...................

 

Từ đó, đò đưa... rẻ qua nhánh khác, 

Sóng gió to hơn, sông cũng rập rềnh...

Vẫn nhớ tuổi thơ một thời vụng dại,

Ăn chưa no, lo chưa tới, có chi hờn! 

 

Đò mới ba năm, chưa an bến đỗ,

Thầy Nga, thầy Tam, tay lái vững vàng.

Học trò, Thầy Cô hân hoan, tở mở,

Thuyền đến bến bờ thuận gió, xuôi buồm.

 

Nơi tạm trú: Nguyễn Du, Nữ công gia chánh,

Qua bốn mùa mưa nắng vừa quen.

Tách bến, thuyền đi xuôi dòng theo nước,

"Ngô Quyền" xưng danh, Đằng Giang khơi sóng đua tranh.

 

Nơi ấy... khung trời lồng lộng...

Đỉnh dốc cao cao, đất mới nở hoa.

Hai dãy lầu cao, uy vũ tự hào,

Nhật Nguyệt lung linh ngày đêm chiếu rọi.

 

Sông lớn, sóng to, thuyền lớn,

Lái cũ không còn, lái mới được thay.

Thầy Tuấn, đồng cam chịu khó,

Nhẹ nhàng thuyền đi qua những tháng ngày.

 

Chinh chiến bùng lên... Đằng Giang dậy sóng,

"Ông lái đò" đành bỏ... tòng quân.

Bỏ trường cũ... buồn vui lắng đọng,

Khi hạ chưa về, phượng chưa kịp đơm bông!

.................

 

Một người đến từ phương xa,

Nơi đất Thần Kinh quá mượt mà.

Có dòng Hương Giang soi nước biếc,

Đồng Khánh "áo tím" dáng thướt tha.

 

Cầu Tràng Tiền, thả mộng chiều buông...

Nón bài thơ, ai đứng thẩn thờ.

Thấp thoáng thuyền Rồng trôi lặng lẽ...

Núi Ngự xa mờ... chìm trong mơ. 

 

Thiên Mụ, chuông buồn ngân trong đêm,

Trăng lên... Cố Đô... phủ sương mềm.

Thành, lũy, vẫn còn lưu lại đó,

Người xưa nay hỡi? Biết đâu tìm?!

 

Vỹ Dạ, một thời đợi nắng lên...

Người xưa không đến vẻ buồn tênh.

Tự Đức, Khải Định... lăng trầm mặc,

Nhật Nguyệt vần xoay rọi bên nền...

 

Thầy Bảo, vóc dáng "phương phi",

Kịp lúc thay người lèo lái thuyền đi.

Càng lúc càng đông, xây thêm phòng mới,

Dãy ngang phía dưới, thành chữ  U.

 

Những sáng vào Xuân lắm sương mờ,

Chìm trong mờ ảo... say cơn mơ.

Những tà áo trắng... phơi phới quá! 

Bao chàng trai ngắm đến ngẩn ngơ!

 

Thầy Cô thương trò, trò gắng học hành,

Ngô Quyền tiếng thơm, phát triển nhanh.

Trung học, Tú tài, đậu cao cả,

Không phải bất chiến tự nhiên thành.

 

Thầy Bảo, thầy Hoài, cô Muối tích cực điều hành,

Tam phân ba quyền rành rọt thay!

Pháp bất vị thân, nghiêm lịnh lắm!

Thầy giỏi, trò chuyên, trường tiến nhanh.

.................

 

Chinh chiến bùng lên, quê hương nầy không nghỉ...

Trường đã mấy lần đưa tiễn người đi.

Đã mấy lần, ca khúc biệt ly,

Khi phượng bên tường tô sắc thắm.

 

Điệp khúc ve sầu, vang động...

Bao lớp người đi, không thấy quay về!

Nắng sân trường, buồn bã ủ ê,

Cảnh cũ còn đây, chất đầy kỷ niệm.

 

Thời binh lửa, thân trai rong ruỗi...

Kẻ lên non, người xuống biển, sông hồ...

Quê hương nầy, đang cần họ đắp tô, 

Lo xây dựng cơ đồ, cứu nước.

 

Nhưng sự đời nào ai biết được,

Ngô Quyền thêm một lần, tay lái nhấp nhô.

Man mác buồn... Xuân có hững hờ?

Bao tiếng pháo tiễn Người đi năm ấy!

 

Mười hai năm, còn lưu trang giấy,

Bút mực nào dấu khắc còn ghi. 

Bịn rịn nhiều, rồi cũng ra đi...

Thầy Bảo - Thầy Thành, bàn giao nhiệm sở.

 

Rồi... sau đó, biết bao điều  trăn trở! 

Khi quê hương tang tóc điêu tàn!

Thầy Cô xa! Trường lớp xa! Bạn bè cũng xa! 

Trôi bốn ngả... bao giờ gặp lại?!

 

Hai năm sau, tiếng chuông buồn vọng lại!

Trường kề bên: báo tử. Lịch sử sang trang!

Hồi chuông Ngô Quyền buồn bã, ngỡ ngàng!

Sóng Bạch Đằng... tràn qua từng cọc nhọn!

................

 

Tháng tư buồn! Thay đổi màu cờ!

Phố đường buồn! Lắm cảnh chơ vơ...!

Không gian buồn! Nhuộm màu tang tóc!

Người người buồn! Từng bước thẫn thờ!

 

Gặp nhau, chẳng biết nói điều gì!

Xóm dưới, làng trên, luống bận suy.

Đường vắng chợ thưa... buồn bã quá!

Bến nước... tàu, thuyền nhốn nháo người đi.

 

Tháng sáu buồn! Khóc cảnh chia xa!

"Trình diện" xôn xao... Giã biệt nhà!

Ngô Quyền tôi về thăm lại đó...

Ba ngày rồi đi... buồn thiết tha!

 

Dòng sông trong tôi... miệt mài trôi...

Nghiệt ngã khúc quanh, chua xót đời!

Khúc hận trường ca... dài bất tận...!

Vang cả núi rừng... tận ngàn khơi...!

 

Khát vọng "tự do": bỏ, tìm... đi,

Bất luận trẻ già thân tiếc chi!

Vượt rừng, vượt núi hay biển cả,

Biết bao hiểm nguy, hề hấn gì!

 

"Niềm tin", ai cũng có đất riêng,

Chẳng ngại gian lao lẫn ưu phiền.

Làm lại từ đầu: hai bàn tay trắng,

Đất hứa, "Tự do" mảnh đất thiêng!

....................

 

41 năm... xa quá... còn gì? 

Dòng sông trong đời... mãi trôi đi!

Chợt nhìn mái đầu, pha màu bạc, 

Thôi hãy thả lòng... sông chảy đi...

 

Hãy chảy đi sông... đưa tôi về...

Những ngày thơ ấu, thả hồn quê...

Có rặng tre làng, hong bóng mát...

Có lục bình tím, trôi lê thê...

 

Đưa tôi về... thăm lại trường xưa,

Hàng cau già, trong gió đong đưa...

Cây kè trái rụng, văng tung toé...

Lũ trò giành nhau... trong nắng, mưa.

 

Đưa tôi về... thăm những Đò xưa,

Qua bao tháng ngày theo sóng đong đưa.

Vẫn sáng lung linh như trăng huyền diệu,

Đò đưa... vẫn đưa... thương nhớ mấy cho vừa.

 

Đưa tôi về... thăm lại làng xưa,

Lam lũ  bình yên: tiếng võng mẹ đưa...

Hay tan tác rồi thời binh biến?!

Gợi lại chỉ buồn... cho kẻ ly hương.

 

Đưa tôi về... nơi ấy... từng qua...

Tìm lại người xưa, dáng thật thà. 

Những thứ... giờ còn hay đã mất?

Vui buồn theo vận nước trôi xa!

....................

 

Cám ơn sông, luôn mãi xuôi dòng...

Từ thuở khơi nguồn, chảy thong dong. 

Qua cảnh thăng trầm, tang thương, dâu bể!

Rồi đến cuối nguồn:  tan trong biển mênh mông...

 

Lâm Văn Bảnh

K 2 NQ - MN

 

11 Tháng Năm 2019(Xem: 299)
Từ nay, Ngày Hiền Mẫu Người ta cài hoa hồng Con cài bông hoa trắng Đứa mồ côi, là con Mẹ ơi ! Mẹ ở đâu Con vẫn là đứa trẻ Con bơ vơ, buồn rầu Mẹ không về? Hở Mẹ?
10 Tháng Năm 2019(Xem: 648)
Lúc đang yêu, Tiếng Lòng hăm hở, Suốt canh thâu, thổn thức khôn cùng. Khi hết yêu, trầm lắng lạnh lùng, Như tắt nghẻn, mịt mùng xa vắng!
10 Tháng Năm 2019(Xem: 336)
thời gian qua lẹ lắm còn chờ, còn đợi gì nữa rủ nhau ghi tên ĐÓNG TIỀN chậm tay hết chỗ mại Dzô mại Dzô
10 Tháng Năm 2019(Xem: 156)
Con sẽ tiếc sao hẹn lần hẹn lữa Mất mẹ rồi, quà cáp cũng bằng thừa Mother's Day con đã nhớ hay chưa. Về bên mẹ chỉ một ngày cũng đủ.
09 Tháng Năm 2019(Xem: 91)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Happy Mother's Day" - Lá Thư Gửi Mẹ - Nhạc: Nguyễn Hiền - Ca sĩ: Lệ Thanh) Kiều Oanh thực hiện youtube
09 Tháng Năm 2019(Xem: 165)
.Lại về Lễ Mẹ Tháng Năm Con nghe ruột thắt gan bầm Mẹ ơi !! Mẹ là tinh tú bầu trời Dìu con đi hết dặm đời chông gai.
07 Tháng Năm 2019(Xem: 163)
Lỡ mang trọn kiếp anh hào Thì thương với nhớ gởi vào biển khơi Miên man nhìn giọt sương rơi Đợi người tựa kiếm mặt trời mùa Đông...
04 Tháng Năm 2019(Xem: 127)
Đã biết rồi, thế gian này mênh mông Vầng trăng vẫn trên cao ngự trị Thức giấc những đêm dài mộng mị Hối hận lắm rồi, quay lại về không.
04 Tháng Năm 2019(Xem: 350)
Một ngày như thể mọi ngày Đường trần ánh nguyệt khi đầy khi vơi Cần chi thêu dệt, vẽ vời Chén thề dưới nguyệt, mấy người còn ghi?
04 Tháng Năm 2019(Xem: 97)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Liên Khúc "Sài Gòn" Niềm Nhớ Không Tên" Tiếng hát: Lê-Uyên Phương; Thanh Tuyền & Khánh Ly Kiều Oanh thực hiện youtube
27 Tháng Tư 2019(Xem: 1152)
Thương hoa ngắn ngủi, cuộc đời mình, Mến người Hoa Đào, Phú Sĩ Sơn . Đã ghi vào tôi, bao cảm xúc, Thấy người, thương sao Nước Non mình!
27 Tháng Tư 2019(Xem: 173)
Mối tình đầu đến bây giờ, Mỗi khi Xuân tới thẫn thờ nhớ Hoa. Nhìn Hoa Đào nhớ thiết tha. Tuổi vàng còn vẫn xót xa tiếc hoài.
27 Tháng Tư 2019(Xem: 155)
Tháng tư lại đến... lệ rưng buồn... Từ buổi xa nhà, biệt xóm thôn Anh đếm thời gian... sầu trắng tóc Em hong kỷ niệm... đớn đau hồn
27 Tháng Tư 2019(Xem: 158)
Tháng Tư Nước Mắt buồn tênh Trăng treo đầu núi chông chênh đất trời Lời ru vang động biển khơi Người đi góp nhặt đầy vơi nỗi buồn...
27 Tháng Tư 2019(Xem: 170)
Hoa phượng vỹ thầm thì lời tình tự Hạ về rồi mình sẽ gặp nhau chăng? Anh xa xôi làm thiên di lữ thứ Em trọn đời là loài cỏ bâng khuâng.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 184)
Xin nắng đừng phai trên cầu hò hẹn Để cho mình gặp lại cố nhân xưa Nắng vẫn vàng, mây chạy, gió đong đưa Ngàn tâm sự ngân nga trong nỗi nhớ...
26 Tháng Tư 2019(Xem: 301)
Ta buồn. Lòng ta tràn bi phẩn Thương cảm quần nhân sống ngậm ngùi Bất lực, ta gào lên thảng thốt “Trả ta về với cát bụi! Đi thôi “
26 Tháng Tư 2019(Xem: 143)
Thế nhé, mình ơi hồi âm đi Kể chuyện tình yêu thật lâm ly KBC miệt dưới gửi cho lẹ Tháng tư gợi nhớ thuở phân kỳ.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 264)
Núi cao trùng điệp muôn phương Có hình bóng mẹ nhớ thương đứng nhìn. Mẹ già giữ chữ kiên trinh Một nàng Tô Thị điển hình ngày nay.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 1125)
Bao giờ, Ta sẽ về thăm đây? Gặp lại người xưa, với tình đầy. Nhà cũ, cảnh quen nhiều kỷ niệm, Ngắm cảnh trời chiều, say ngất ngây.