Danh mục
Số lượt truy cập
5,370,645

Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT THẦY HIỆU TRƯỞNG

15 Tháng Mười 20163:29 SA(Xem: 4242)
Nguyễn Thị Thêm - VĨNH BIỆT THẦY HIỆU TRƯỞNG
Vinh biêt thay Hieu truong

Chiều nay khi được tin thầy Phạm Đức Bảo qua đời, tôi ngồi lặng yên một lúc.


Niềm kính trọng dâng trong lòng tôi.

Thầy Phạm Đức Bảo không phải là thầy đã dạy tôi trong trường. Năm tôi học Ngô Quyền, thầy là Hiệu Trưởng. Một vị hiệu trưởng uy tín và oai nghiêm mà học trò nào cũng kính nễ.

Cuộc đời dâu bể, sau tháng 4/ 1975, những người có học vấn, có trách nhiệm với đất nước bị CS đánh cho thê thảm. Thầy trò Ngô Quyền cũng không ngoại lệ. Anh Lâm Kim Sơn và một số cựu học sinh NQ đã gặp thầy Bảo trong tù. Thật không có gì đau đớn và bi ai hơn là cùng nhìn nhau bị đói, bị chà đạp nhân phẩm và bị hành hạ thể xác.

Thế rồi khi ra khỏi cánh cửa tù những học sinh của thầy đã bay đi khắp hướng. Một cuộc đổi đời, sống tự do và làm lại từ đầu. Loay hoay cơm áo và hội nhập, khi liên lạc được mới hay ông Hiệu Trưởng đáng kính của mình đang ở VN và đang chiến đấu với tuổi già và bệnh tật.

Hôm nay thời điểm chia ly đã đến, thầy trả lại thân tứ đại mà thanh thản ra đi.

Tôi nghĩ đến thầy, đến những câu chuyện các anh kể về thầy mà không khỏi ngậm ngùi. Một đời người có là mấy, tất cả đều vô thường. Nhưng  những gì thầy Bảo để lại cho kẻ hậu sinh mới là điều trân trọng và đáng nhớ.

 

Ai cũng qua nhiều trường lớp. Có những ngôi trường có bảng tên và cũng có những ngôi trường vô hình trong cuộc sống. Có những người thầy ôm cặp tới lớp, tới giảng đường. Nhưng cũng có những ông thầy thật nhỏ tuổi hay là một người bạn, một người quen tình cờ. Nhưng bài học họ cho mình quả thật giá trị và ý nghĩa.

Bài học ta rút ra đôi khi bằng cả cuộc đời, có khi bằng một chút kỷ niệm hay một câu nói. Nhưng tất cả đều là vốn liếng trong cuộc sống  thật thiết thực và hữu ích.

 

Ngày xưa một số bạn và cả chính tôi cũng có lúc làm nghề dạy học. Bây giờ khi gặp lại học trò, các em hoàn toàn không nhớ những bài học mà mình đã dạy. Điều các em giữ lại là những kỷ niệm vui, buồn, đôi khi chỉ là một bắt tay khuyên nhủ, hay câu nói để đời. Có những vị được học trò nhắc lại với tất cả kính trọng , yêu thương. Cũng có những vị đã để lại những dấu ấn không đẹp. Điều đó như một tấm gương để mình nhìn lại và soi rọi bản thân.

 

Thú thật ngày xưa tôi chưa khi nào được gặp trực diện thầy Hiệu Trưởng. Một cô bé tầm thường trường quận lên tỉnh học, chỉ là một cái bóng mờ trong ngôi trường to lớn Ngô Quyền. Tôi cắm cúi học, siêng năng và không bao giờ vi phạm nội quy Thầy Giám Học còn không biết mặt thì làm sao được thầy Hiệu trưởng chú ý.

Và thế suốt mấy năm NQ tôi chỉ thấy loáng thoáng dáng thầy Bảo và tiếng nói của Thầy mỗi khi có những buổi tập trung lớn.

Tôi ra khỏi trường, ra đời rồi già đi. Vòng xoay mầu nhiệm khiến tôi quay lại ngôi trường ảo Ngô Quyền trên website này. Và thật tình cờ tôi nghe nói về thầy nhiều hơn do các  câu chuyện kể của khóa đàn anh, hay các khóa bạn .

 

Từ đó tôi rút ra được nhiều cái đẹp về thầy Hiệu Trưởng ngoài cái dáng uy nghi vạm vỡ như một lực sĩ của Thầy. Thầy không sợ cường quyền. Đối với thầy con ai cũng mặc, dù cha, mẹ làm lớn tới đâu, nhưng phạm lỗi là phải chịu sự trừng phạt. Trong cái tỉnh Biên Hòa có nhiều người rất nổi tiếng, giàu có, uy quyền và chức vị. Ngôi trường Ngô Quyền là trường lớn nhất thì con ông cháu cha đương nhiên có mặt. Những công tử này thật sự phá nhiều hơn học. Thầy Hiệu Trưởng không vì vậy để họ được lộng hành. Tôi đã nghe nói nhiều anh bị thầy đánh đít, phạt tận tình mà còn nêu đích danh tên gia phụ học trò ra nói không kiêng nể. Mục đích của thầy hiệu trưởng và tất cả các giáo sư trong trường là tận tâm truyền thụ cho học trò kiến thức, đạo đức, có trách nhiệm, xứng đáng một người công dân tốt.

Đương nhiên thầy Hiệu Trưởng phải có cái dũng lẫn cái uy. Thầy có sự giao thiệp rộng rãi và sự kính nể của các quan to chức lớn ở tỉnh Biên Hòa. Nhờ vậy thầy đứng rất vững và đưa trường NQ thành một trường tỉnh có tiếng trong nước.

 

Ngày nay học trò trường NQ như những hạt giống của hoa Bồ Công Anh bay đi khắp nơi trên thế giới. Những người học trò nhỏ ngày xưa đã trưởng thành, thành công và cũng đã lớn tuổi. Khi nhìn con  cháu mình ôm cặp đến trường, chắc hẳn cũng có lúc lại nhớ về tuổi học trò và ông Hiệu Trưởng ngày xưa.

Học trò thì nhiều, thầy cô cũng nhiều nhưng Hiệu Trưởng chỉ có một. Sự ra đi của thầy Phạm Đức Bảo là cái tang chung cho tất cả cựu học sinh Trung học Ngô Quyền. Thầy như một cội cây già bám trụ cho nhánh lá phủ phê, cây trổ hoa, kết trái. Những trái đó dù được bám trụ ở nơi nào, vẫn được nhắc tới cái tên với niềm kiêu hãnh, tự hào. "Học sinh trường Trung học Ngô Quyền."

 

Mỗi khi học sinh NQ gặp nhau đều hỏi thăm tin tức thầy cô và nhất là thầy Hiệu Trưởng. Được tin thầy bây giờ già lắm, tuổi rất thọ nhưng cũng đau yếu nhiều rồi. Học trò lại ngậm ngùi nguyện cầu ơn trên cho thầy được  khỏe mạnh, bình an. Thầy là bóng mát, là điểm tựa cho tất cả cựu học sinh NQ hướng về như hướng về trường xưa với tất cả yêu thương.

Bây giờ thầy đã vĩnh viễn ra đi, chúng con thấy mình mất mát nhiều. Dẫu rằng từ hôm đại hội NG tháng 7, nhìn hình thầy trên màn hình chúng con cũng dự đoán thời gian còn lại của thầy không còn nhiều, phút từ ly không xa mấy. Nhưng tin thầy nằm xuống cũng làm chúng con vô cùng  thương cảm và xúc động.

 

Xin đốt một nén hương lòng hướng về quê hương. Nguyện cầu hương linh thầy được an vui nơi nước nhược non bồng.

 

Nén hương tưởng niệm tiễn đưa thầy.

Linh thiêng thầy nhận tấm lòng này.

Học trò kính bái thầy Hiệu Trưởng

Ngô Quyền một thuở phải chia tay.

 

Ngô Quyền ngày xưa, Ngô Quyền yêu thương.

Thầy, trò, bạn hữu luôn vấn vương.

Nhớ ông Hiệu trưởng uy nghi lắm.

Vĩnh biệt đi về cõi vô thường.

 

Vĩnh biệt thầy, xin vĩnh biệt thầy.

Xe tang lăn bánh, những vòng quay

Như đời Sinh, Lão, Bệnh rồi Tử.

Nhắm mắt yên vui một kiếp này.

 

Nguyễn thị Thêm.

Tháng 10/16

 

09 Tháng Năm 2019(Xem: 90)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
06 Tháng Năm 2019(Xem: 115)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 230)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 271)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 181)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
20 Tháng Tư 2019(Xem: 385)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 205)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 180)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1946)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1430)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
09 Tháng Tư 2019(Xem: 231)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 2019(Xem: 248)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...
06 Tháng Tư 2019(Xem: 430)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
30 Tháng Ba 2019(Xem: 268)
Như tất cả những cuộc hàn huyên, quá khứ là thứ được đá động tới nhiều, ngày ấy tôi ở đó, ngày nọ tôi vừa học xong, ngày kia tôi lên đường…
29 Tháng Ba 2019(Xem: 262)
Thọ vượt biên sang Pháp. Còn Ẩn thì năm 1974 đi tu nghiệp bên Pháp và ở luôn bên đó.
29 Tháng Ba 2019(Xem: 232)
Anh tẩn mẩn đọc lại thư và miếng giấy ghi danh sách các món quà có hai câu Kiều để nghe trong lòng dậy sóng yêu thương lẫn ân hận, tiếc nuối:
23 Tháng Ba 2019(Xem: 382)
... hai anh em ruột ở hai chiến tuyến khác nhau. Có điiều đau đớn cho gia đình cô tôi là cả hai đứa con lớn mất đi đều không để lại một dấu vết gì.
22 Tháng Ba 2019(Xem: 282)
Nàng đếm lịch hằng ngày: từ một ngày, hai ngày… tới một tháng rồi hai tháng... Hi vọng trong lòng Hồng tỉ lệ nghịch với thời gian...
15 Tháng Ba 2019(Xem: 1299)
Duy trì và bảo vệ truyền thống dân tộc, tìm về cội nguồn là ước muốn và tâm huyết của tất cả những người VN yêu nước. Cám ơn các em, cám ơn những gì các em đã góp tay chung sức làm hôm nay.
15 Tháng Ba 2019(Xem: 290)
Tôi được về với đất Biên Hòa và làm rể Biên Hòa, đến nay là đúng 50 năm (1969 - 2019), chưa biết hết mọi nơi mọi chuyện.... Người Biên Hòa đã đem đến cho tôi nhiều cảm tình. Và cuối cùng… Biên Hòa đã tặng cho tôi một người vợ hiền lành… nhu mì…