Danh mục
Số lượt truy cập
5,055,296

Thơ Lâm Văn Bảnh - Chuyến du ngoạn: Căn nhà ngoại ô

12 Tháng Bảy 20169:35 CH(Xem: 5341)
Thơ Lâm Văn Bảnh - Chuyến du ngoạn: Căn nhà ngoại ô
                familytour2
 Chuyến du ngoạn: Căn nhà ngoại ô

Xe đi lúc còn sương mờ
Phố phường vừa chợt tỉnh cơn mơ
Một đêm ngũ vùi cho ngày lễ
Ngày độc lập, đất nước Hoa Kỳ.
     Đồi núi chập chùng vẽ hoang sơ
     San sát bên nhau, nhưng hững hờ
     Trời xanh, mây trắng trôi lặng lẽ
     Không hẹn hò nhau vẫn bơ vơ ...
Lầm lũi xe đi ... chỉu nặng lòng
Bao ngày xa cách những chờ mong!
Trùng phùng gặp lại vui khôn xiết ...
Chuyện của đồng môn lẫn đồng song.
     Thầy cô, anh chị với mầy tao,
      Líu lo cùng nhau rất ngọt ngào
      Sống lại một thời vui áo trắng
      Như mới đây thôi, nhớ làm sao.
Những đồi cát xa ... trắng phau phau,
Cây bỏ màu xanh, đã bạc màu,
Trơ trọi âm thầm, buồn lặng lẽ
Ôm ấp mối sầu mãi lặng câm!
     Đồi núi bao la ... làng giống làng,
     Những hàng dây điện kéo băng ngang
     Khô cằn gió núi, hừng hực nóng
     Thị trấn còn xa, mãi lang thang ...
Mỗi lúc, cuộc vui lắm xôn xao
Đầu dưới, xóm trên vẫn ồn ào
Trút hết nổi lòng tâm sự mãi ...
Lâu rồi ấp ủ, nhớ làm sao.
     Thỉnh thoảng xe qua phố thị đông,
     Chen những cây xanh, dòng nối dòng.
     Gió mát đâu về lòng thanh thảng
     Mây chiều đang níu khoảng trời không.
Vài cô "tiếp viên" thỉnh thoảng đi qua
Với bịt xoài chua! Miệng ngọt đường pha
Cố khéo gọi mời cho ăn hết
Hầu đẹp lòng nhau, gọi là quà
     Phơi mình trong nắng, đỉnh chơ vơ
     Cây cỏ vàng khô ... dáng thẫn thờ
     Không nói nữa lời, thầm than thở
     Đâu còn mầm xanh thả hồn mơ.
Không đâu trơ trọi hơn ở đây
Núi đồi như chết, xác trơ đầy
Đồng vắng hoang sơ, không cỏ mọc
Chỉ có cát trơ, với trời mây.
     Hai bên đường không có gì vui
     Chỉ có trên xe rộn tiếng cười
     Nắng nóng nhưng lòng chưa đủ nóng
     Đậm đà chuyện cũ ... Học trò ơi.
Khu làng nhà trệt, xe chạy qua
Lặng lẽ bên sông dáng thật thà
Có cây cầu nhỏ đang soi bóng
Làm dáng cho nàng thơ thẩn qua.
     Casino Sedona, nằm sâu trong.
     Bên dòng sông xanh, chảy xuôi dòng ...
     Cuộc sống đỏ đen luôn bận rộn.
     Có còn gì tiếc, để hoài mong!
Ngược xuôi canô, lướt trên sông
Vui với sóng nước mãi xuôi dòng
Bờ phơi cát trắng nghe sóng vỗ
Bến đổ người về, nổi nhớ mong ...
     Casino bên nầy, những tầng cao
     Quyến rũ mời gọi, quá ngọt ngào
     Thỏa chí mặc lòng vui đen đỏ
     Vướng dòng phiền lụy, lắm lao đao!
Đò dọc, đò ngang đưa khách nhàn du
Đời bỏ sau lưng, lớp sương mù
Gác lại ưu phiền cho trần thế
Có gì còn mãi với thiên thu?
     Hiếm hoi lắm mới có dòng sông
     Không chảy thênh thang qua những cánh đồng
     Lọt thỏm gọn gàng trong thung lũng
     Nhưng đủ xanh màu để mênh mông ...
Vài cụm mây trắng trôi lang thang ...
Điểm tô trời xanh thêm ngỡ ngàng!
Nhờ gió gom về cho kịp đủ
Tạo cơn mưa hè để nắng tan.
     Những hòn đá cuội nằm trơ gan
     Chồng chất lên nhau chẳng thẳng hàng
     Như đã quen rồi, cùng mưa nắng,
     Mặc phó sự đời, chẳng thở than!
Qua hết khô cằn ... Đến thung lũng xanh
Như đang mừng vui, líu lo cành
Từng bầy chim về ... tung tăng quá
Đang hẹn hò nhau, mộng ngày xanh.
     Con chim nào?.. Đang hót líu lo
     Chắc kể nhau nghe chuyện học trò
     Cái thuở vàng son thời niên thiếu ...
     Cuộc đời đâu bận, nổi phiền lo.
Qua những rừng thông ... thưa thớt cành
Lặng thầm đứng đó, đếm tháng năm
Rì rào trong gió ... bao chuyện kể
Chẳng nói gì nhau, đứng lặng câm!
     Nắng chiều sắp tắt, bên đồi xa.
     Trãi lụa hồng phơi ... quá mượt mà
     Lưu luyến ôm chầm không buông thả
     Sợ đêm tình về, có phôi pha!
Có phải nắng nầy ... vừa gởi sang,
Để gợi lòng ai thêm nhớ làng .?
Qua ngày bận rộn giờ thêm nhớ
Kỹ niệm xưa về ... chảy thênh thang
     Đêm nay dìu dịu gió đâu về
     Làm mát lòng người với hồn quê
     Vẫn chuyện hàn huyên ngày xưa cũ
     Ánh mắt dịu hiền, nói huyên thuyên ...
Vẫn núi xa mờ đang trùng vây
Xương rồng, tô điểm nước non nầy.
Như bức tranh màu ... thêm chấm phá
Ngoằn nghèo đường chảy, dốc cheo leo.
     179 North, xe rẽ vào.
     Bên đường nhà phố bám theo mau
     Thị trấn nơi nầy: xưa phá núi?
     Dáng, tháp Chàm thiêng, của quê nghèo!
Khen ai tạo dáng thật kỳ công ...
Đá đỏ, trời xanh điểm tô hồng
Cung điện tạo thành cho ai đó?
Mờ ảo khung trời, đẹp như tranh.
     Vài xe độc mã, rải bên đường ...
     Thầm lặng nhìn theo chẳng phô trương.
     Tầng thấp, tầng cao, đang ẩn hiện
     Nắng sớm mai về, gởi ngàn phương.
Xe đi ... như đang vào hang
Trầm mặc núi cao quá ngỡ ngàng
Rì rào nghe lá đang trò chuyện ...
Chuyện tình thầm kín đã sang ngang!
     Bao chuyện vui, đang kể bên đường
     Thầm lặng, dấu che, lẫn phô trương.
     Ngọn nguồn cho hết ... vui khôn xiết,
     Thuở tuổi học trò ... sao mãi vấn vương.
Từng tốp người đi, xuống suối mơ
Cảnh đẹp quanh đây thật không ngờ
Vách khắc, tượng ghi muôn hình muôn vẽ
Đưa khách nhàn du lạc cảnh thơ
      Đường vào "lâu đài" cũng không xa
      Vóc dáng đơn sơ, chả mặn mà
      700 năm trước còn lưu đó
      Hậu thế bây giờ, có phôi pha ?!
Văn nghệ đêm nay quá tưng bừng
Đã là ông bà vẫn quậy tưng
Nhớ thuở học trò, ngây thơ quá
Tàn cuộc chơi rồi, mãi lâng lâng.
     Rời Comfort Inn, trong nắng bình minh
     Lầm lũi xe đi chỉ một mình
     Màn hình chiếu lại, những gì hôm trước
     Cả đoàn lặng nhìn với niềm vui.
Nhạc nền dịu êm, quá du dương
"Ngậm ngùi" thơ cũ, ôi dễ thương
"Dưới hoa" mộng ấy còn nguyên vẹn
Tình đẹp muôn đời luôn vấn vương.
     Trời xanh, mây trắng, trôi lơ thơ
     Có hẹn hò đâu để đợi chờ
     Tản mạn cung sầu lên nhịp điệu
     Non vẫn chờ đây, đứng chơ vơ.
Thì thầm nghe kể chuyện qua đêm
Mơ mộng, ngày xanh quá êm đềm
Sóng gió cuộc đời ... bao trôi nổi
Bây giờ dừng lại, mõi cánh chim
     Vượt chặng đường xa, xe miệt mài
     Như đưa người đi, đến tương lai
     Đến vùng đất mới, khung trời mới ...
     Cho thỏa niềm vui, mãi không phai.
Thông vẫn là thông ... vượt đường xa
Thị trấn đôi lần xe vòng qua
Nhà phơi nắng sớm, vài ba khóm
Mây níu đồi kia rãi xa xa.
     Vài con chim lượn trên trời xanh
     Như cố tìm xem, để chọn cành
     Tổ ấm mai nầy xây hạnh phúc
     An ủi trong đời quá mong manh.
Vài đàn bò, đang gậm cỏ khô
Đồng trãi mênh mông cao thấp nhấp nhô
Hừng hực lữa trưa đang thiêu đốt
Vạn vật ở đây lịm chung mồ.
     64 West, xe rẻ qua
     Đồng chết mênh mông không bóng nhà
     Những tượng đá chồng đang than thở
     Sương gió quen rồi, ta với ta.
Rừng nào cũng giống rừng nào
Vẫn đứng lặng thầm chẳng lao xao
Không gió rì rào cùng tâm sự
Cố gượng nhau sống để xanh màu
     Grand Canyon, trên đỉnh vờm cao
     Cảnh sắc mông lung đẹp muôn màu
     Tạo hoá khéo bày ra muôn vẽ
     Ngơ ngẩn người xem thả hồn mau
Dưới trủng sâu kia, dòng nước uốn quanh
Chảy về đâu? khi đá xây thành
Có phải "nước lành" nơi xứ đó
Khi đêm "Tiên" về, dưới trăng thanh.
     Dậm dài 277 miles, quá thênh thang
     Với 38 miles ngang, thật ngỡ ngàng.
     Quả thật kỳ công của tạo hoá
     Đứng ngắm, sao lòng mãi mang mang.
Ngự trị bao lâu?  Hởi người xưa?
Sa mạc mấy mùa, trong nắng mưa,
Bộ lạc tranh giành nhau hùng cứ
Người nay, thương mấy, cũng không vừa!
     Rời Grand Canyon, băng qua những cánh đồng
     Da màu rám nắng, ngó khoảng không
     Thèm cơn mưa về cho ôm ấp
     Cây đổi màu xanh, thỏa ước mong.
Đất đợi cơn mưa, như con đợi mẹ về
Món quà xa thẳm, buổi chợ quê
Đất ngóng trời xanh cao thăm thẳm
Có hẹn hò đâu?  mây kéo về!
     Một vài thị trấn xe băng qua
     Tầng thấp, tầng cao, nhà nối nhà
     Như khói lam chiều đang um đó
     Chạnh lòng người nhớ ở quê xa
Lầm lủi xe đi ... làn điện đuổi theo ...
Lên đỉnh dốc cao, vẫn muốn trèo
Xe lửa một mình, riêng bóng lẽ
Gặp gỡ rồi xa, nhớ không nào?
     Đường đụt qua núi, chạy vòng quanh
     Bên dòng nước chảy đẹp như tranh
     Cám cảnh người xưa công khai phá
     Thương quá gian nan mấy cho đành.
Dậm dài xe qua, khúc quanh co
San sát nối đuôi như hẹn hò
Bên vách đá cao, bên sâu khuyết
Gian nan khai phá, ai biết cho ?!
     Snow Canyon, đá pha lẩn ba màu
     Hãy cùng ngắm đi, chớ hỏi tại sao?
     Cố trèo lên dốc chưa tới đỉnh
     Đã vội xuống rồi, thế mới đau!
Zion Park, đường lên đỉnh non tiên
Vách đá cheo leo, lòng sợ, ưu phiền!
Bên núi vươn cao, bên vực thẳm!
Lặng yên không nói ... nổi niềm riêng!
     Núi cao, cao mãi đến tận mây
     Những đêm trăng thanh ... Tiên xuống nơi nầy?
     Trên đỉnh,  ca sang cùng múa hát
     Quyến rũ "Nghê Thường" đến ngất ngây.
Phải chi trăng rằm, ở lại đây
Bầu bạn Hằng Nga nơi xứ nầy
Nguyệt điện, cung Hằng đâu sánh kịp
Mời chú Cuội xuống để giải khuây.
     Đường qua hang động đâu có xa
     1, 2 miles thôi, quá đậm đà
     Chỉ một thoáng nhìn qua cửa sổ
     Đã đủ tầm rộng khoảng trời xa.
Một đàn dê núi, đang nhởn nha
Lặng lẽ nhìn theo dáng thật thà
Cả đoàn reo lên mừng tở mở
Như gặp người quen ở phương xa
     Xe lên cao, núi càng cao
     Từng lớp đá, chồng đủ sắc màu
     Dòng khe suối chảy trơ cát trắng
     Rãi đỉnh non xa, nắng lao xao
Rì rào, nước chảy, suối quanh co
Đá tụ bên nhau như hẹn hò
Tắm mãi muôn đời không sao sạch!
Trầm mình trần trụi, mãi sầu lo!
     Ra về, trong nắng hoàng hôn
     Chiều tắt nắng chưa?  thoi thóp bên cồn
     Gởi nổi nhớ làng về bên ấy
     Học trò Ngô Quyền ơi, gắng len, luôn để tiếng thơm.
Đoàn về ... từ giả Zion, Nevada,
Bỏ lại "người yêu" dáng thật thà
Đã giúp ta đi ... qua những ngày vui ấy
Từ giã người, sao lòng mãi thiết tha
     Bỏ lại Arizona, với những công trình
     Nằm trên vách đá, dưới nắng thinh
     Khung trời mờ ảo như tranh vẽ
     Trầm mặc nhớ ai ... bóng chiều in.
Bỏ chiếc cầu qua, với dòng sông
Tàu ai xuôi ngược nhớ mênh mong
Chiều buông, bóng xế, lưng chừng núi
Cho người mới qua, gởi lại lòng
      Bỏ lại đem vui, nhạc tưng bừng
      Nầy Châu, nầy Sơn, nầy Đinh, nầy Thôi, nầy Mỹ ... luôn sáng trưng
      Học sinh Ngô Quyền, Khiết Tâm cùng ca múa
      Ông lão kịch thơ, sao mãi ngập ngừng
Bỏ lại Zion, những dốc cao
Như xứ thần tiên khác đâu nào
Đồi núi chập chùng bao hang động
Xe cộ người qua, bóng lao xao
     Gởi lại Grand Canyon, bóng chiều tà
     Đã đưa hồn ta du lãng xa
     Từng lớp chồng nhau màu đủ sắc
     Từ giã ra về sao mãi thiết tha
Gởi lại suối Tiên những ước mơ
Say đắm hồn ta đến ngẩn ngơ
Như cảnh non Bồng hằng ao ước
Chìm trong nổi nhớ với nguồn thơ
     Gởi lại con đường hun hút những ngày qua
     Ôi quá dễ thương, dáng thật thà
     Gởi lại quán ăn, những căn nhà trọ
     Đã "ấp" tình nồng ... đâu dễ phôi pha
Gởi hết ... chỉ còn gửi lại đây
Mối tình học trò, thuở thơ ngây
Ngày cũ xa xưa bây giờ gặp lại
Còn động trong tim, nhớ nhung đầy.
     Gởi lại hết, chỉ giữ kỹ niệm lẫn tiếng cười
     Cho hồn thanh thảng, lòng thảnh thơi
     Dẫu mai đời có chia trăm ngã
     Bạn mãi trong ta, thiết tha mời.
Còn gì cho nhau trước lúc chia tay
Buồn lên đôi mắt, nhớ từng ngày
Giờ phút phân kỳ ai không đã ...
Ngậm ngùi ... đâu biết chuyện ngày mai
     Đến Thuận Phát, mình chia tay rồi
     Dù lưu luyến mấy cũng chia phôi
     Học trò Ngô Quyền luôn giữ mãi
     Tình bạn muôn đời không nhạt phai ./.


              Lâm Văn Bảnh
              Khoá 2.  Ngô Quyền
              Minnesota
              Email:  htph0169@gmail.com

familytour3
09 Tháng Mười Một 2018(Xem: 115)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "MÙA THU MÂY NGÀN" Từ Công Phụng & Từ Dung Kiều Oanh thực hiện youtube
04 Tháng Mười Một 2018(Xem: 197)
Đọng yêu thương trong từng trang giấy Những bàn tay bằng hữu Ngô Quyền Đem tâm huyết trải vào trong ấy Tác phẩm để đời bằng cả nợ duyên.
03 Tháng Mười Một 2018(Xem: 146)
Khi xưa còn nhỏ mộ danh ngài Đọc truyện, luận bàn chẳng kém ai Sắc sảo HOÀNG DUNG... nàng hiệp nữ Dịu dàng NGỌC YẾN ... đóa xuân khai
02 Tháng Mười Một 2018(Xem: 112)
Thu sang Ta lại về đây, Tuổi vàng thanh thản giúp khuây truyện đời. Gặp nhau để nhớ một thời, Đầu còn xanh tóc xa vời ngày xưa.
02 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1133)
Nay Thu về, heo may muôn lối, Mang hồn Tôi về đến Quê nhà. Gởi chút lòng, kẻ ở phương xa, Mong mỏi lắm: THU THANH BÌNH sum hợp.
01 Tháng Mười Một 2018(Xem: 135)
Năm dài mười tháng trôi mau Tháng Mười Một Đến qua cầu rét căm Áo len vải lụa tơ tằm Khăn quàng quấn cổ lạnh thâm vai gầy.
29 Tháng Mười 2018(Xem: 245)
Halloween Ấm Tình Thưa Lập đông từng bước đẩy đưa thu tàn Đốt bừng ngọn lửa tỏa lan Gió đông giá rét lạnh quàng vai thâm...
26 Tháng Mười 2018(Xem: 353)
Con đò xưa giờ nằm gác mái Chờ thời gian xóa thuở vẫy vùng Đưa bao người sang sông thầm lặng Mất hút vào quên lãng mông lung.
25 Tháng Mười 2018(Xem: 1121)
Hồ Thu, liễu rũ mơ màng, Nhạc reo trong gió, nhặt khoan não lòng. Trăng lên vờn sóng mênh mông, Bâng khuâng viễn khách, thuyền không bến bờ,
22 Tháng Mười 2018(Xem: 771)
Đã chín thu buồn giữa cõi này Tình thu hiển hiện ở đâu đây Là tình thơ đó, hồn xin gởi Theo gió quyện vào mây trắng bay
19 Tháng Mười 2018(Xem: 234)
Tháng Mười Nghiêng Nhớ lạnh rung Nồng nàn giá bấc chào mừng đông sang Lắc lay lá úa thu tàn Đất trời chuyển động nhịp nhàng điệu ru.
19 Tháng Mười 2018(Xem: 1347)
Thu về, Nàng đến đi cùng Ta, Giữa trời Thu, trăng nước giao hoà. Nhè nhẹ gió đưa, ngàn lá rụng, Vương vãi lan đầy, chẳng thiết tha.
14 Tháng Mười 2018(Xem: 312)
Mình vội chia nhau chút học trò Chia ngăn cặp nhỏ chất đầy thơ Chia vạt áo ai ngoài cửa lớp Chia cả cung buồn theo guốc khua Ôm vội trao nhau lời giã biệt Thả màu phượng đỏ chạy lang thang
14 Tháng Mười 2018(Xem: 273)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "THU VỀ TRONG MẮT EM" ( Nhạc: Phạm Mạnh Cương - Ca sĩ: Thái Thanh) Kiều Oanh thực hiện youtube
13 Tháng Mười 2018(Xem: 417)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 2018(Xem: 1292)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
10 Tháng Mười 2018(Xem: 299)
Thì thôi Ai Cũng Có Lần Tử quy sanh ký sáng ngần thiều quang Có gì mà phải than van!! Sinh ly tử biệt tuần hoàn luật chơi...
10 Tháng Mười 2018(Xem: 265)
Em nghe cơn bão thổi về, Hỏi Anh yêu quý mọi bề ra sao? Tìm đâu nơi ở trên cao? Gia đình bạn hữu biết bao ân tình.
06 Tháng Mười 2018(Xem: 499)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 2018(Xem: 323)
Đợi em nơi bến giang đầu Sợ cơn gió thoảng qua cầu lắc lay Đông về hơi ấm chuyền tay Tháng Mười Về Đến mười hai chực chờ...