Danh mục
Danh sách tác giả
TIN TỨC MỚI
14 Tháng Mười 2016
Bộ sưu tập Bài Viết, Video, Hình ảnh của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo
23 Tháng Mười Một 2015
THANKGIVING 2015 Ngô Quyền Tri Ân Thầy Cô Thực hiện: Nguyễn Thị Thêm
16 Tháng Bảy 2015
VIDEO Đài FreeVN.net - 2 giờ 15 phút : NGÔ QUYỀN HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 2015
25 Tháng Hai 2018
THA THIẾT KÍNH NHỜ quý Thầy Cô, quý Bạn Hữu nhín chút thì giờ chung sức cùng Ban Biên tập CHECK LẠI các HÌNH ẢNH và các DANH SÁCH lần chót cùng trước khi layout để in. (update 3/3/2018)
15 Tháng Tư 2018
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Họp mặt đón Mùa Hoa Anh Đào--Tư gia chị Hillary Hạnh Dzương (4/7/18) Kiều Oanh thực hiện youtube
15 Tháng Tư 2018
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: THÁNG TƯ NẮNG - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Hòa Âm: Đỗ Hải – Ca sĩ : Thúy An
14 Tháng Tư 2018
Bao năm lưu lạc xứ nguời, tôi đã có lần cuối cùng thăm lại xóm Lò Lu của Xã Hóa an, nhìn lại con đường từ ngã tư xuống bên đò, lòng tôi như se lại.
14 Tháng Tư 2018
Niềm vui hạnh phúc dâng trào, Lòng luôn hỷ xả, dạt dào tình thương. Đem về Tổ Quốc quê hương, Mùa Xuân tươi thắm dân đương mong chờ…
14 Tháng Tư 2018
Một viễn ảnh rất gần và kinh khủng. Khiến người có tâm, thao thức, đắng lòng. Tháng tư về. Núi cao, biển cả mênh mông Có hồn thiêng sông núi. Xin soi đường dẫn lối.
14 Tháng Tư 2018
tha phương lưu lạc đến chốn nầy cõi lòng sống lại nỗi riêng tây dang tay ôm lấy mùi hoa ấy ngỡ ngàng... tiên nữ nào có đây!
14 Tháng Tư 2018
Những con đường xưa, bây giờ bỡ ngỡ? Thiếu đá để tô, thiếu nhựa để mềm. Bao tháng ngày, cát bụi phủ mờ im, Biết bao giờ? Nâu về thăm nó được.
14 Tháng Tư 2018
Ngồi trông tưởng nhớ người xa Bốn vòng kẽm thép bụi lòa mắt thương Tay che anh dấu nỗi buồn Tháng Tư Đỏ Mắt em còn đợi anh...
14 Tháng Tư 2018
Tháng tư là tháng tư nào? Đạn bay, bom nổ, máu đào tuôn rơi Rền vang pháo kích tơi bời Bình yên bỗng chốc ngập trời hiểm nguy
14 Tháng Tư 2018
Cuộc đời của Sagan có thể tóm tắt bằng mấy chữ : Vinh quang và xì căng đan với những phiêu lưu đủ loại với 5 lần đối diện với tử thần.
08 Tháng Tư 2018
Tôi thầm cám ơn các nhà thơ đã trang trải tâm tình về quê hương xứ Bưởi và được anh Bằng Giang chấp cánh bằng những dòng nhạc dịu êm,
08 Tháng Tư 2018
Năm nay, 2018, cũng là kỷ niệm 55 năm khóa 8 nhập trường. Mốc thời gian đó cũng bằng tuổi đời người. Thầy Cô cũng lần vào tuổi hạc.
Số lượt truy cập
4,522,653

Diệp Hoàng Mai - HẠNH PHÚC CỦA HỌC TRÒ XƯA

23 Tháng Sáu 201610:32 SA(Xem: 21409)
Diệp Hoàng Mai - HẠNH PHÚC CỦA HỌC TRÒ XƯA


HẠNH PHÚC CỦA HỌC TRÒ XƯA

 

Hơn nửa thế kỷ đời người trôi qua, mái đầu xanh của học trò xưa ngày nào giờ pha nhiều sắc bạc. Ấy vậy mà mỗi bận được gặp lại thầy cô giáo cũ trung học Ngô Quyền xưa, nhịp đập trái tim của “ học trò … già” vẫn rộn ràng tươi mới. 

Những lúc ấy anh chị em tôi sung sướng hệt… cô trò nhỏ, lần đầu tiên trong đời được mặc chiếc áo dài tinh tươm màu trắng đến trường. Những học trò xưa lúc  ấy – gần như quên bẵng số tuổi đang mang – đã hồn nhiên vui bên cạnh thầy cô giáo cũ của mình, dù cho vòng đời của thầy cô bây giờ đã trôi vào hàng thất thập…  

H_1

 Họp mặt với lớp đàn anh 11B4 (NK.1971 – 1972)

Hay tin thầy Trần Thái Hùng xuất viện, tôi rủ Dung Phùng cùng đến thăm thầy. Thật ra tôi rủ cả nhóm bạn “café 12B3” cùng đi, nhưng tôi không còn thời gian “book lịch hẹn” trước, nên các bạn của tôi không kịp “chạy”  theo bà bạn vừa già vừa “ngẫu hứng” bất tử. Là nhóm bạn thân xưa của tôi hay nói vui như vậy, bởi tôi không thể nào sắp xếp “kế hoạch” trước sau gì ráo trọi ...

Suốt mười ngày điều trị tại bệnh viện, một học trò xưa của thầy Trần Thái Hùng – hiện là tiến sĩ IT ở Đức, đang làm việc cho một tập đoàn quốc tế tại quê nhà – đã lấy ngày nghỉ phép, túc trực trong bệnh viện để chăm sóc thầy. Trái tim già nua của thầy tôi bất ngờ làm nũng, phải nhập viện cấp cứu. May quá! Thầy tôi đã khỏe lại, sau ca phẩu thuật tận tình của những học trò xưa … Hiện thầy tôi đang tập tễnh những bài thể dục nhẹ nhàng, để sức khỏe của thầy mau chóng phục hồi sau cơn thập tử nhất sinh …

H_2

 Thầy Trần Thái Hùng sau ca phẩu thuật


Thầy Lê Hoàng Long không đến được với ngày Nhà Giáo, nên những ngày sau đó tôi đến thăm thầy. Thầy Long vui nhiều lắm – nhưng để có những chuổi cười dòn – hai thầy trò đều cần cô Hoàng, phu nhân của thầy làm … phiên dịch.  Thầy Long năm nay đã 88 tuổi, “cõng” trên thân nhiều bệnh tật từ lâu, nhưng thầy vẫn lạc quan vui vẻ yêu đời. Lần này thầy giáo – nhạc sĩ Lê Hoàng Long không sôi nổi nhắc đến “nhân vật” chính trong “Gợi giấc mơ xưa” – tác phẩm để đời và duy nhất của thầy như những lần trước  – Mà thầy quan tâm và hỏi thăm tôi khá nhiều về những đồng nghiệp cũ trường Ngô Quyền: Thầy Phạm Đức Bảo, thầy Đoàn Viết Biên, thầy Hoàng Đức Bào, cô Đinh Thị Hòa … và nhiều thầy cô giáo khác.

H_3

 Thầy Lê Hoàng Long và phu nhân.


Tôi không được học với cô Võ Thu Thủy thời trung học, nhưng đến gần 50 năm sau, những câu chuyện đời đã dẫn dắt hai cô trò tôi gần gũi nhau hơn. Những ngày tôi dưỡng bệnh, cô Thủy đã nhờ “người vận chuyển” gửi tôi món quà chan chứa ân tình. Những dòng chữ nho nhỏ cô Thủy nhắn nhủ, tôi vẫn lưu giữ và xem như kỷ vật quí giá của cô giáo trường Ngô Quyền năm cũ dành cho tôi. Còn bây giờ gần như không phút giây nào cô Thủy rời xa thầy, người bạn thân yêu cô Thủy đã gắn bó cả đời và luôn ân cần chăm sóc…

H_4

 Cô Võ Thu Thủy nhận hoa Ngày Nhà giáo


Những lần xong việc sớm ở Sài Gòn, tôi thường ghé nhà thăm thầy hiệu trưởng. Và không ít lần tôi lặng lẽ ra về, khi chứng kiến hình ảnh thầy hiệu trưởng quấn tấm chăn mỏng say giấc ngủ trưa. Còn cô Tồn – phu nhân của thầy – thì ngủ gà ngủ gật trên chiếc ghế sofa bên cạnh. Sức nghe và tầm nhìn của thầy hiệu trưởng bây giờ giảm nhiều theo tuổi tác, cho nên tôi phải nhắc to nhiều lần thầy mới nhớ ra:

- À, cái Mai ở Biên Hòa đấy phải không?...

Cô Tồn thì thuộc từng thói quen nhỏ của thầy, và những câu chuyện xưa nay thầy đã lập đi lập lại cô nghe không biết bao lần. Thầy hiệu trưởng trường tôi năm nay 97 tuổi, nhiều hơn số tuổi thầy trên giấy tờ của thầy. Biết được tuổi thật của thầy, nhóm bạn 12B3 lớp tôi đã tổ chức mừng “Thượng thọ” và mừng “Đại thọ” cho thầy  hiệu trưởng …

H_5H_6

 

Thật tình cờ, tôi đã tìm và được dịp thăm thầy giám thị Ngô Văn Huỳnh. Hơn 40 năm dài, thầy và trò mới có cơ duyên gặp lại. Còn nhớ năm học lớp 9, ba tôi cần chứng chỉ học trình của tôi, để nộp đơn vị lãnh trợ cấp nuôi con đi học. Khi thầy Huỳnh đưa tôi tờ chứng chỉ học trình, tôi hờn giận thầy giám thị hiền lành:

- Em học giỏi mà! Thầy chỉ ghi “học lực khá” như vầy em hỏng chịu đâu!..

- Thế em muốn thầy ghi làm sao?..

- Thầy ghi “học lực giỏi” em mới chịu!…

Chiều cô học trò nhỏ, thầy Huỳnh đổi lại tờ chứng chỉ học trình khác, đúng như mong muốn của cô trưởng lớp 9/2 do thầy phụ trách. Trong suy nghĩ non nớt của tôi lúc đó, nếu chứng chỉ học trình xác nhận tôi học giỏi, ba của tôi sẽ lãnh được nhiều tiền hơn. Câu chuyện vui này, tôi kể lại cho con của thầy Huỳnh nghe. Cả nhà cùng cười, về một kỷ niệm – vui thiệt vui và xưa thiệt xưa – của cô học trò thời trung học, với thầy giám thị Ngô Văn Huỳnh …



H_7

Thăm lại thầy Hoàng Đức Bào, tôi nao lòng muốn khóc… Sức khỏe của thầy Bào giảm sút rất nhiều, mặc dù cô chăm sóc thầy vô cùng chu đáo. Các con của thầy Bào đều định cư ở nước ngoài, bận rộn lắm nhưng các em vẫn cố gắng thu xếp công việc, thay phiên nhau bay về lo lắng cho cha. Chuyển qua hai chặng xe buýt Biên Hòa – Sài Gòn, tôi đến với người thầy trường Ngô Quyền năm cũ … Cô vẫn nhớ tôi sau những lần tôi ghé thăm thầy, và tôi vô cùng xúc động khi cô bày tỏ:

-  Không học với thầy, vậy mà lúc nào cũng quan tâm và nhớ đến thầy … Có lẽ chỉ có học trò xưa của trường Ngô Quyền, mới nặng tình thầy trò đậm nghĩa ân sư đến thế…

H_8


Với thầy cô giáo cũ trường tôi do bận việc riêng – hoặc do sức khỏe mà không đến được với Ngày Nhà Giáo – thì đám học trò già chúng tôi sẽ thu xếp đến thăm thầy cô. Hai lần Dung Phùng chở tôi đến nhà thầy Nguyễn Minh Lý, nhưng cả hai lần thầy cô đều đi vắng. Chúng tôi đành nhờ gia đình bên cạnh, giúp chúng tôi biếu thầy món quà nho nhỏ tri ân. Dung Phùng cũng chuyển quà tặng của học trò xưa đến cô Nguyễn Thị Luông và thầy Nguyễn Văn Có – không chỉ riêng trong ngày Nhà giáo – mà trong những lần thường xuyên khác nữa…

H_9

Thăm thầy Trần Văn Lộc, Dung Phùng và tôi phải chịu khó xoay đến ba “tua”, bởi tôi rất cần gặp thầy Lộc để nhờ thầy xem lại câu chuyện kể “Cây vĩ cầm và viên phấn trắng”, trước khi tôi chia sẻ bài viết ấy trên trang nhà. Dung Phùng cũng đưa tôi đến thăm thầy Nguyễn Viết Long, trong ngôi nhà mới toanh gia đình thầy tôi vừa chuyển đến. Tôi cũng được nhiều lần gặp lại thầy Long, trong những buổi họp mặt hàng năm với lớp “Bê Bốn” đàn anh của tôi nữa …

H_10H_11
 

Thầy Nguyễn Thành Dũng đang bận dạy lớp luyện thi, nên tôi chỉ kịp gửi lời chúc đến thầy giáo cũ. Nhưng tôi đã được dịp thưởng thức những tách café thơm lừng tại cơ ngơi của thầy, một ngôi biệt thự xinh xắn và thơ mộng bên sông Đồng Nai. Hai đứa đến thăm thầy Ngô Văn Sơn, trong ngôi nhà ấm cúng tam đại đồng đường. Thầy Sơn đang tận hưởng tuổi già, bằng niềm vui đưa gia đình của thầy đi du lịch trong và ngoài nước…

H_12H_13 

Tôi cũng đến thăm thầy Thân Trọng Hưng, đốt nén nhang tưởng nhớ thầy xưa. Và trong dự tính, tôi còn đến thăm thầy Lê Vân Giáp… và những thầy cô giáo cũ khác của ngôi trường, mà anh chị em tôi hồn nhiên gắn bó suốt bảy năm trung học …

 H_14 

Khi thầy Tống Văn Quang và thầy Trần Văn An đứng trên bục giảng trường Ngô, cũng là lúc lứa học trò đệ nhị cấp chúng tôi chuẩn bị rời trường. Chính vì vậy, mà tôi chỉ được biết thầy cô giáo cũ của lớp đàn em, trong quá trình tổ chức buối  họp mặt “Nửa thế kỷ tri ân thầy cô giáo cũ” … Hai thầy giáo cũ Tống Văn Quang và Trần Văn An –  cũng đồng thời là cựu học sinh khóa 2 trung học Ngô Quyền Biên Hòa – xem chúng tôi như những đàn em thân thiết chung trường … Cũng nhờ thầy Tống Văn Quang cung cấp thông tin, tôi mới có địa chỉ và số phone tìm thăm lại thầy giám thị Ngô Văn Huỳnh, sau gần nửa thế kỷ thầy trò nổi trôi biền biệt …

H_15 

Trong câu chuyện trên phone đường dài, chị Tưởng Dung nhè nhẹ nhắc tôi: 

- Bộ em không đi thăm thầy cô nữa hay sao, chị không thấy em viết bài?...

Tôi vẫn thường ghé thăm thầy cô giáo cũ, dù tôi ngưng nghỉ viết bài. Hạnh phúc biết bao cho những học trò già, có được cơ hội thăm lại thầy xưa. Tôi – và rất nhiều học trò xưa khác – vẫn hằng mong, trong trái tim mình sẽ luôn đong đầy hạnh phúc…

H_16H_17

H_18
Nhưng chừng như công việc chung riêng, vẫn chực chờ “nuốt chững” lấy tôi.  Không khác chi cây khô bị bật rễ chùm sau tai nạn – và hồi sinh trong giai đoạn … xế chiều – nên tôi trở nên chậm chạp. Việc đi lại của tôi cả năm qua luôn bị phụ thuộc, nên tôi không thể làm ngay những điều mình dự tính. Thế nhưng bất cứ lúc nào và bất kể nơi đâu, nếu có thời gian và cơ hội – dù chỉ một chút xíu thôi – tôi không ngần ngại “đại diện những học trò già”, luôn sẵn sàng đến thăm thầy cô giáo cũ, của ngôi trường trung học Ngô Quyền – Biên Hòa yêu dấu ngày xưa…

 

Diệp Hoàng Mai

Tháng 06/2016

 

01 Tháng Tư 2018(Xem: 281)
Vậy, qua những dòng thông tin như đã viết, người viết mong người đọc có dịp gửi đến nơi đặt tấm bia "Tri Ân" chút nhắc nhớ hoàn tất cho dù "Trăm năm bia đá - vạn vật vô thường".
24 Tháng Ba 2018(Xem: 440)
mong rằng tất cả các cựu học sinh Ngô Quyền cùng đến với nhau bằng sự thiện tâm, thiện ý, để gia đình Ngô Quyền “không bao giờ ngăn cách”
24 Tháng Hai 2018(Xem: 3286)
Cô giáo tên Nhứt, dạy lớp Nhứt năm 1967, lúc trước nhà cô ở gần ga Biên Hòa… Lần này trở lại quê xưa, Hiếu rất ước ao thăm cô giáo Nhứt.
23 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1053)
Nồng ấm như lời nói của Thầy Hà Tường Cát dành cho người con gái đi xa về, khi được hỏi thăm “ Bố có khỏe không?”
23 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 654)
Tôi viết những dòng này là để dâng nén hương lòng kính nhớ đến cô Chân Phuong và cô Bích Loan và với lòng chân thành kính yêu cô Đặng Trí
15 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 636)
Viết những dòng nầy tôi chỉ muốn các em thế hệ NQ luôn hoàn thành nghĩa vụ của minh bằng lương tâm và trách nhiệm...
08 Tháng Mười 2017(Xem: 3371)
Nhân ngày giỗ đầu_Viết tưởng niệm Thầy Phạm Đức Bảo: Một vị hiệu trưởng VN "hiếm có" !
21 Tháng Năm 2017(Xem: 4869)
Đó là lý do nhóm bạn Bê Ba bất chợt mời thầy cô café điểm tâm cuối tuần. Khi tuổi đời học trò càng cao, thì cơ hội gặp gỡ thầy cô giáo cũ càng ít lại dần
24 Tháng Hai 2017(Xem: 5352)
Sau hơn 40 năm dài xa cách, sáng thứ Bảy 18/02/2017 thầy Phạm Tấn Bình từ nước Mỹ trở lại Biên Hòa thăm học trò xưa.
30 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 19926)
Những lời khích lệ của thầy cô Vũ Khánh Thành từ Anh quốc, đã cho tâm hồn tôi thêm điểm tựa vững vàng và ấm áp tận cùng.