Danh mục
Số lượt truy cập
6,039,000

Hát Bình Phương - EM TÔI

04 Tháng Ba 20162:17 CH(Xem: 9120)
Hát Bình Phương - EM TÔI

EM TÔI

 em toi

 

Mùa đông đã về trên cao nguyên tình xanh Seattle. Trời rất lạnh nhưng cây mai Mỹ trước sân nhà đã hé nụ. Tôi miên man nhớ về đứa em trai kế đã vĩnh viễn rời xa tôi vào mùa đông năm 2007.

 

Má tôi sanh em khi tôi được năm tuổi. Cái tuổi cần có một đứa em nhỏ để âu yếm và nựng nịu. Anh tôi lớn hơn tôi một tuổi và có những đứa bạn trai để chơi chung nên không cần đến tôi. Có khi anh còn tranh giành với tôi vì tôi được ba má nuông chìu hơn.

 

Ba má tôi ở Sài Gòn còn anh em tôi ở Biên Hòa với bà Nội và cô Hai. Thấy mẹ và chị cực với hai đứa con của mình nên ba má tôi không có ý định gởi em tôi về Biên Hòa như chúng tôi hồi nhỏ.

 

Sau khi sanh em, má tôi nghỉ buôn bán vài tháng rồi gởi em tôi cho một người giữ trẻ ở cùng xóm để đi bán trở lại. Lúc em tôi được hơn bốn tháng tuổi, cô tôi đi Sài Gòn để thăm ba má tôi. Lần đó cô có ghé thăm em tôi thì thấy em khóc nhiều và không được người ta chăm sóc chu đáo.

 

Thế là cô tôi nhất định đem em về Biên Hòa nuôi dưỡng vì thương cháu nhỏ. Từ đó tôi có thêm đứa em ở chung nhà. Bà Nội và cô cực nhọc thêm khi phải chăm sóc ba đứa cháu nội còn nhỏ. Nhờ vậy chúng tôi có một thời tuổi thơ ở chốn quê nhà Cù Lao Phố.

 

Lúc em còn nhỏ rất dễ nuôi, chỉ uống sữa Ông Thọ mà rất bụ bẫm dễ thương. Em không bị bệnh lặt vặt như anh tôi và tôi lúc nhỏ. Lúc nào em cũng vui cười nên ai cũng thương. Nhất là cái tên Hữu Phúc mà ba má đặt cho rất hiền lành, nhân hậu.

 

Theo thời gian, em lớn lên và rất ngoan ngoãn. Khi em vào học lớp năm cũng là lúc tôi rời trường tiểu học Hiệp Hòa để vào lớp đệ thất trường Ngô Quyền. Thế là hai chị em không được học chung một trường để tôi được dịp dẫn em đi học hàng ngày.

 

Rồi chị em cũng có thời gian gần gũi sau buổi học ở trường. Em thích chơi giỡn với tôi vì tôi biết chìu chuộng em. Còn anh tôi thích chơi với những đứa bạn cùng trang lứa nên ít chơi chung với em. Tôi thường giúp em làm bài tập ở nhà và em rất thông minh nên mau hiểu bài.

 

Khi tôi rời trường Ngô Quyền cũng là lúc tôi từ giã Biên Hòa để về Sài Gòn học Sư Phạm. Thỉnh thoảng tôi về Biên Hòa thăm Nội, cô và em. Chị em không còn gần gũi mỗi ngày như xưa, nhưng em luôn dành cho tôi tình thương mến.

Ra trường Sư Phạm, tôi về dạy ở trường Nam Thủ Đức và sống chung với ba má ở Sài Gòn. Rồi tôi lập gia đình cũng sống ở Sài Gòn. Thời gian chị em gần gũi ngày càng hiếm hoi hơn. Thuở đó chị em tôi đâu có điện thoại để liên lạc, biết tin nhau dễ dàng như bây giờ.

 

Năm 1978, em tôi ở trong hạn tuổi phải đi nghĩa vụ quân sự. Tình hình chiến sự ở biên giới càng ngày càng sôi động nên em bị bắt buộc phải nhập ngũ. Em đóng quân ở vùng đồi núi Cát Tiên, tận trong rừng sâu thuộc tỉnh Long Khánh.

Ba má tôi đi thăm em một lần. Sau đó đến lượt cô Hai và tôi đi thăm em. Từ sáng sớm tinh mơ, cô cháu tôi phải đi chuyến xe sớm từ Biên Hòa lên Định Quán. Tới đó tôi phải chuyển sang chiếc xe tải nhỏ để đi đến bộ chỉ huy của đơn vị.

 

Sau khi kiểm tra giấy tờ, họ cho cô cháu tôi đi chung với một chiếc xe tải lớn chở đầy lương thực và muối đi từ bìa rừng vào sâu nơi đóng quân. Xe đi chậm chạp theo con đường đất đỏ lồi lõm và khúc khuỷu. Cô cháu tôi phải bám chặt vào thành xe để khỏi bị rớt xuống đất.

 

Chuyến đi thật là gian nan khi xe phải băng qua con suối nhỏ. Lần đầu tiên cô cháu tôi biết thế nào là băng rừng vượt suối. Cũng là lần đầu tôi thấy voi rừng, chim chóc và gà rừng trên đường đi. Cuối cùng thì phải đi xuồng băng qua một con sông rồi đi bộ một quãng đường dài mới tới nơi em ở.

 

Khi gặp em thì trời đã tối sẫm, em đi canh tác mới về. Gặp nhau, cô cháu tôi không ngăn được nước mắt khi thấy em ốm và đen, đầy vẻ phong trần. Em không dám khóc nhưng nước mắt lưng tròng. Tôi có cơ hội ăn chung với em một bữa cơm tập thể với bắp cải luộc và cá kho cùng nước muối. Thời đó thực phẩm ở ngoài còn hiếm hoi thì trong rừng sâu chỉ có muối để thay nước mắm.

Thấy em sống cực khổ nơi rừng sâu, cô cháu tôi nghẹn ngào rơi nước mắt nhưng biết làm sao bây giờ? Được gặp mặt em, thấy em còn bình an là mừng rồi. Sáng hôm sau cô cháu tôi từ giã em để trở về nhà bằng chuyến hành trình vất vả như lúc đi vào.

 

Em ở trong đội canh tác, chưa đến lượt đi sang chiến trường Campuchia thì chiến tranh biên giới kết thúc. Em giải ngũ sau mấy năm lính và trở về nhà bình an. Đó là niềm vui lớn của gia đình.

Em lập gia đình và có hai đứa con. Em vẫn sống ở Cù Lao Phố sau khi Nội và cô tôi mất. Chị em tôi thỉnh thoảng mới gặp nhau khi tôi về Biên Hòa hay khi em về Sài Gòn thăm ba má.

 

Cho đến năm 1995 thì gia đình tôi đi định cư ở Mỹ. Chị em không còn dịp gặp nhau, chỉ lâu lâu gọi điện thoại hay viết thư thăm hỏi. Mỗi lần nghe được giọng nói của em, tôi luôn hồi tưởng lúc chị em còn ở bên nhau thời thơ ấu.

Năm 2005, tôi về thăm Việt Nam, chị em gặp lại sau 10 năm xa cách. Ba tuần lễ ngắn ngủi ở Sài Gòn, em đưa tôi về lại Biên Hòa thăm mồ mả ông bà cha mẹ và thăm viếng họ hàng. Em trông còn khỏe mạnh và cuộc sống tương đối ổn định, tôi mừng cho em.

 

Vậy mà hai năm sau, khi nhận được điện thoại báo tin em đột ngột qua đời vì bị tai biến mạch máu não, tôi bàng hoàng với tin dữ và không tin đó là sự thật! Đứa em dâu khóc và đau đớn báo tin làm cho tim tôi se thắt lại. Thế là chị em mình không còn cơ hội gặp nhau nữa rồi Phúc ơi!

 

Em ra đi ở tuổi 50 khi tương lai trước mặt còn nhiều cơ hội để có một cuộc sống tươi đẹp hơn sau những ngày gian lao vất vả. Cuối cùng thì em cũng gởi thân xác ở Cù Lao Phố, nơi em sống từ thuở bé thơ vụng dại. Ngôi mộ của em kề bên ông bà và cha mẹ, những người yêu thương và nuôi dưỡng em khôn lớn.

 

Hãy ngủ yên nha Phúc! Bà Nội, cô Hai và ba má cũng đang ở bên cạnh em trong một thế giới bình yên của cõi vĩnh hằng. Chị luôn nhớ về em và giữ trong lòng những kỷ niệm thân thương của chị em mình trong những ngày xa xưa thân ái cũ...

 

Ngoài hiên gió bấc thổi

Mùa đông nữa lại về

Nghe lòng buồn tái tê

Nhớ em tôi da diết

Tám năm trời cách biệt

Em từ giã cõi đời

Cho thương nhớ đầy vơi

Trong lòng người ở lại

Nhớ một thời vụng dại

Chị em sống chung nhà

Tuổi thơ ấu ngọc ngà

Gia đình vui hạnh phúc

Ba đặt em tên Phúc

Mong con sống thảnh thơi

An vui suốt cuộc đời

Không gian nan cực khổ

Nhưng mỗi người có số

Tuổi đời em năm mươi

Cuộc sống đang mĩm cười

Sao em đành bỏ lại

Gia đình và con cái

Xa những người thân thương

Để lại niềm vấn vương

Phúc ơi! Thôi vĩnh biệt...

 

Hát Bình Phương

24 Tháng Mười 2020(Xem: 148)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 101)
Căn nhà như chiếc áo rách toang Mưa tuôn, gió thổi sẽ tan hoang Tôi thân các cháu chờ người cứu Xin trời thương xót kiếp cơ hàn.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 294)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 285)
vẫn cằm vuông. vẻ cương nghị nét phong trần, theo thời gian, phủ dầy vai áo chiếc chemise carreaux thầy thường mặc như một chọn lựa dấn thân ngày tuổi trẻ cho tuổi trẻ lần cuối cùng tôi gặp lại thầy, đã quá tám năm...
18 Tháng Mười 2020(Xem: 235)
Thế đành... dang dở... âu đành thế Thôi vậy... ngậm ngùi... cũng vậy thôi Bạn hỡi! Hãy quên đi bạn hỡi Đời vui như thuở mới vui đời!
10 Tháng Mười 2020(Xem: 390)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 361)
Thôi nhé! Nghìn thu em ngủ yên Nỗi đau chị không muốn khêu thêm Tiễn em bàn phiếm buồn rưng rức Những dòng chữ viết cũng ưu phiền.
09 Tháng Mười 2020(Xem: 307)
Thôi thì trước mặt sông sâu Lá xuôi dòng nước biệt sầu thế gian Đẹp thay chiếc lá thu vàng Bềnh bồng trên nước thênh thang giữa trời...
04 Tháng Mười 2020(Xem: 490)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 454)
Dĩ vãng chợt về ta đứng lặng. Chuyện của ngày xưa, thu của Thu. Ta đến giữa mùa thu lá vàng. Ta đi màu sắc vẫn ngập tràn. Giữ mãi trong tim vàng, tím, đỏ Như giữ một thời đã sang trang.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 468)
Người đi vượt chốn ba đào Mùa thu ở lại ngắm sao nguyên cầu Thời gian cõi tạm bao lâu? Mùa thu ở lại ngậm sầu lá rơi! Mong người đến chốn đúng nơi Thành tâm chung sức giúp đời an yên
24 Tháng Chín 2020(Xem: 585)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!
24 Tháng Chín 2020(Xem: 572)
Trăng Thu đủng đỉnh qua vườn Chén trà hỏi bánh người thương đâu rồi? Gió thu lùa vạt mây trôi Để trăng in đậm dáng người phương xa
19 Tháng Chín 2020(Xem: 654)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 539)
Từ biệt Portland về Cali Hai nơi cháy lớn ở và đi Tàn tro mắt đỏ tôi xoa mãi. Tháng chín năm nay thật ai bi.
12 Tháng Chín 2020(Xem: 640)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 795)
..Mỗi người sống chết an bài? Tin buồn loan tới Anh Hoài đã đi Một tuần Vĩnh biệt chia ly Thanh Hoài, Tường Cát viết chi, nói gì? Sinh hữu hạn, tử vô kỳ? Bạn hiền thân ái sầu vì mất Anh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 656)
Gió Thu nhè nhẹ vẫy tay chào Nàng Thu xinh đẹp đã bước vào Lá đỏ nghiêng mình soi dòng nước Trăng vàng lộng lẫy giữa ngàn sao
05 Tháng Chín 2020(Xem: 629)
Xuân đi, Xuân tới bao lần, Nhớ mùa Xuân cũ tần ngần ngóng trông Đất Trời, Biển rộng mênh mông? Niềm vui, hy vọng sẽ không phai mờ.?
04 Tháng Chín 2020(Xem: 593)
Bây giờ Tháng Chín Mùa Thu Trăng treo đỉnh núi vọng mù tóc bay Biển đời gió đọng mưa lay Cầu mong được phút giây này bình yên...
29 Tháng Tám 2020(Xem: 708)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 703)
Cám ơn cháu cho ta giác ngộ Một lạy thôi rực rỡ hào quang Cử chỉ khiêm cung bát ngát sen vàng Ta học Phật, học từ đứa bé.
26 Tháng Tám 2020(Xem: 796)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn thấy giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường vì gió mãi lang thang.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 852)
Buổi tưởng niệm kết thúc qua phần tri ơn của gia đình “Chúng con vô cùng tri ơn quý Thầy Cô và quý anh chị cựu học sinh Ngô Quyền đã mang đến cho ba chúng con một cuộc đời, một cuộc sống đầy ý nghĩa”.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 691)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 755)
Khủng khiếp ngoài trời lửa bốc nhanh Cali hỏa hoạn đã tung hoành Mây đen chế ngự vùng trời rộng Lửa cháy tràn lan khắp núi xanh
14 Tháng Tám 2020(Xem: 950)
Ta đã mệt nhoài bao năm tháng Buông tay rủ sạch, ta rút lui. Ta nghe văng vẳng những hồi chuông. Tiếng mõ ngân nga vọng vô thường Khoan thai ta bước vào vô tận Một kiếp phù du chẳng vấn vương.
12 Tháng Tám 2020(Xem: 868)
Tai nghe chim hót ngất ngây. Hồ Thu in bóng rừng cây muôn mầu. Vui lên xin chớ u sầu! Hẹn ngày tái ngộ bắt đầu thu sang ? Viễn du thế giới thênh thang . Ngày Xưa Thân Ái kiên gan đợi chờ...