Danh mục
Danh sách tác giả
TIN TỨC MỚI
14 Tháng Mười 2016
Bộ sưu tập Bài Viết, Video, Hình ảnh của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo
23 Tháng Mười Một 2015
THANKGIVING 2015 Ngô Quyền Tri Ân Thầy Cô Thực hiện: Nguyễn Thị Thêm
16 Tháng Bảy 2015
VIDEO Đài FreeVN.net - 2 giờ 15 phút : NGÔ QUYỀN HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 2015
25 Tháng Hai 2018
THA THIẾT KÍNH NHỜ quý Thầy Cô, quý Bạn Hữu nhín chút thì giờ chung sức cùng Ban Biên tập CHECK LẠI các HÌNH ẢNH và các DANH SÁCH lần chót cùng trước khi layout để in. (update 3/3/2018)
22 Tháng Tư 2018
Giai thoại Thơ Đường Trung Quốc có kể chuyện “Bốn Câu Là Đủ Ý”...“Bốn Câu Là Đủ Ý”, tôi suy nghĩ hoài! Vâng, thì không cần nhiều, chỉ cần bốn câu thôi!
21 Tháng Tư 2018
"Cuộc vui nào cũng phải tàn. Nhưng tình vẫn sẽ mãi không tan". Tất đại diện mời Thầy Cô năm sau lên Biên hòa họp mặt, do bạn Hồ văn Hòa Bình làm ''chủ xị''.
21 Tháng Tư 2018
“Có một tháng Tư”! Buồn rơi nước mắt Ngày ngậm ngùi, ngày cách biệt chia ly Người chiến binh tả tơi, rơi áo trận Làn sóng người, cuồn cuộn bước chân đi
21 Tháng Tư 2018
Ngậm ngùi nhớ tháng tư đen Lìa quê yêu dấu, bon chen xứ người Mong sao con cháu nhớ lời Chuyên cần học tập nên người, giúp dân
21 Tháng Tư 2018
Rưng rưng, nước mắt lưng tròng. Hương trầm em đốt, thinh không anh về Chứng cho phu phụ trọn thề, Hương linh siêu thoát. đường về Tây Phương.
21 Tháng Tư 2018
THẦY GHÉ BẾN, thả thuyền theo dòng chảy, Mặc nhân gian: cay đắng, ưu phiền, Đã hết rồi, tục lụy nhân duyên, Cõi Vĩnh Hằng kính chúc Thầy vui miền Cực Lạc.
20 Tháng Tư 2018
Xin một lần trở về ngày xưa ấy Ngồi trên cỏ xanh đón giọt nắng vàng Sung sướng thay thuở còn nhiều vụng dại Có thiên đàng quanh gót ngọc thênh thang.
20 Tháng Tư 2018
Viết Tâm Sự Tháng Tư buồn Một thời tuổi trẻ rung chuông khóc cười Bây chừ sắp xỉ bảy mươi Niềm vui góp nhặt tiếng cười vọng lâng...
20 Tháng Tư 2018
Chùa chiền, mồ mả ông, cha, Cũng đừng đập phá dân ca thán buồn. Đừng quên uống nước nhớ nguồn, Dân giầu nước mạnh đời luôn huy hoàng.
20 Tháng Tư 2018
Gia tài văn học của Sagan để lại khá đồ sộ. Khoảng 30 cuốn tiểu thuyết, 9 vở kịch. Cộng chung ngót nghét 50 chục tác phẩm..Nhiều cuốn chuyện đã được dịch ra đến 15 thứ tiếng.
15 Tháng Tư 2018
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Họp mặt đón Mùa Hoa Anh Đào--Tư gia chị Hillary Hạnh Dzương (4/7/18) Kiều Oanh thực hiện youtube
Số lượt truy cập
4,537,744

Nguyễn Hữu Hạnh- NGƯỜI THẦY, NGƯỜI BẠN CỦA TÔI

13 Tháng Sáu 20155:13 SA(Xem: 7344)
Nguyễn Hữu Hạnh- NGƯỜI THẦY, NGƯỜI BẠN CỦA TÔI


NGƯỜI THẦY, NGƯỜI BẠN CỦA TÔI

 Sinh hoạt Ngô Quyền như một mái ấm gia đình. Những tiếng nói giọng cười sao êm đềm quá và cuộc sống ý nghĩa làm sao. Giá như kim đồng hồ quay ngược, để được giữ lại hình ảnh Thầy Cô, những người bạn của thời hồn nhiên. Nhưng xa rồi, khi chợt nhận ra chỉ là ước mơ và chỉ biết tìm vui trong sinh hoạt cuối tuần với Thầy và Bạn.

Người bạn Ngô Quyền luôn sát cánh với tôi trong mọi sinh hoạt cùng san sớt bao chuyện vui buồn. Có lẽ vì chúng tôi cùng thời trải qua giai đoạn chiến tranh và cùng có những kỷ niệm đời lính:

 “ Anh bỏ trường xưa, bỏ áo thư sinh theo tiếng gọi lên đường…

Anh đi vì đất nước khổ đau, anh đi anh quên thân mình

   Những tháng năm tù đày nghiệt ngả đã đốt thời trai trẻ.

 “ Phú Lợi, Thành Ông Năm, Rừng già Kà Tum, đi ngang qua Bổ Túc…”

 40 năm đã  trôi qua, nhưng  ngày 19 tháng 6 hằng năm, chúng tôi vẫn mặc lại bộ đồ lính và trong bộ quân phục của mình, bạn tôi nói cho các con biết niềm hãnh diện của mình, dù đã trả giá qua bao đau thương và mất mát.

“Trời không phụ lòng người “ Hoa kỳ quê hương thứ hai có nhiều cơ hội.  Đất nước này hôm nay đã mang niềm vui đến cho  người bạn của tôi. Niềm sung sướng tột cùng trong ngày 06-04-2015 tại Roseman University of Heath Sciences Las Vegas, khi người con trai là cháu MAI LƯƠNG ĐỨC tốt nghiệp DOCTOR OF PHARMACIST. Bạn tôi là người ít nói, cũng không thích nói về mình. Nếu được phép, xin thay mặt quý Thầy Cô, quý anh chị  và bạn bè đồng môn Ngô Quyền xin chúc mừng gia đình bạn.  Riêng bạn, niềm vui nầy sẽ là món quà vô giá cho Father Day sắp đến …CHÚC MỪNG… CHÚC MỪNG

NGAI1

Đã chia vui với bạn cũ, không thể không đến chung vui với Thầy xưa. Thầy  Phạm Ngọc Quýnh đang định cư tại Canada, có dịp từ San José xuống Nam Cali, vì tình cảm thương mến Thầy muốn gặp gỡ và chiêu đải học trò, những đứa học trò dễ thương chuyên ăn cơm nhà lo chuyện trường xưa. Tánh Thầy Quýnh vẫn luôn cẩn thận, lo rằng chúng tôi bận lo chuyện áo cơm gia đình. Nhưng với tình cảm thâm trầm đã đưa Thầy trò chúng tôi đến với nhau trong ngày vui cuối tuần.

Tôi  rước Thầy Quýnh lúc 10 gìờ 30 sáng chủ nhựt 06/07/2015 từ thành phố Santa Ana. Tôi đến với Thầy sau một đêm hành trình dài từ Bắc về Nam. Từ một cơ duyên chúng tôi muốn dành cho thầy Quýnh một sự bất ngờ không nói trước. Trong thời gian chờ đợi các bạn, tôi cùng thầy Quýnh dong ruổi trên đường phố Bolsa, cùng ngồi uống cà phê trong khu phố Catina Plaza. Năm đệ Tứ 4 tôi đã được thầy dạy môn Việt Văn với tác  phẩm Kim Vân Kiều. “Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân.” Ngày xưa thầy Quýnh đã dạy tôi về nhan sắc “Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười”, ngày hôm nay lại được thầy Quýnh luận bàn “Người Quân Tử, Kẻ Tiểu Nhân”, đối với tôi là diễm phúc một đời người… Hương vị cà phê thấm tình sư đệ.

Phone gọi của hai bà chị Hà Thị Nhung và Ma Thị Ngọc Huệ đã cắt đứt câu chuyện, Thầy và trò cùng nhau đến điểm hẹn.  Nơi hẹn cũng bất ngờ, chúng tôi chưa từng đến vì gia chủ không là cựu học sinh Ngô Quyền. Chúng tôi đến gặp Thầy Quýnh hôm nay gồm có chị Hà Thị Nhung, chị Ma Thị Ngọc Huệ, Nguyễn Thị Mỹ, Võ Thị Ngọc Dung, tôi và Mai Trọng Ngãi. Chủ nhà đón tiếp là chị Kim Anh và chồng chị Anh Phong, thầy trò và đồng nghiệp chào nhau.

thayQuynh

 “ Anh Quýnh còn nhớ em không?”

Thầy Quýnh nhìn chị Kim Anh vẫn chưa nhận ra được, không biết vì trí nhớ hay thời gian. Qua trao đổi vài kỷ niệm, phải nói là rất cảm động thầy Quýnh đã nhận ra chị Kim Anh là cô giáo đã dạy tại trường trung học Công Thanh khi Thầy làm hiệu trưởng.  Hơn 40 năm tình đồng nghiệp là cả sự quý mến và trân trọng. Chị Kim Anh cho biết khi biết tin Thầy Quýnh từ chị Hà Thị Nhung, chị vẫn mong gặp lại Thầy Quýnh hơn cả năm rồi và chị muốn dành cho Thầy Quýnh sự bất ngờ ngày hôm nay.

DSCN1224
Được biết thêm anh Phong chồng chị Kim Anh cũng là nhà mô phạm và cũng là dân nhà binh biệt phái, chị Kim Anh đã từng đóng góp nhiều bài rất hay trên Việt Báo “Viết Về Nước Mỹ” với bút hiệu Phùng Annie Kim, hy vọng trong những ngày  những bài viết của chị sẽ đóng góp trên hai trang nhà Ngô Quyền và Biên Hòa.

thayQuynh2thayQuynh4

Buổi tiệc với thức ăn ngon được chính tay chị Kim Anh nấu và quý chị đem đến, niềm vui và tình cảm vẫn là chất liệu đậm đà để Thầy Trò và đồng nghiệp đến với nhau. Hình như chỉ có Mai Trọng Ngãi và Nguyễn Hữu Hạnh là trò, hầu như tất cả đều là Thầy và Cô hết, ngay cả Mia Mỹ cũng nhận là cô giáo mới chết học trò. Những câu chuyện ngắn ngủi về trường lớp xưa, chuyển qua thơ phú văn nghệ.

DSCN1244IMG_0402
DSCN1246
 Chị Kim Anh nhắc nhớ về gia đình Thầy Nguyễn Xuân Hoàng bằng sự thân thích, Thầy Quýnh nhắc lại Thầy Nguyễn Xuân Hoàng như một định mệnh báo trước, khi viết bài nhân đọc bài thơ “ Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống” của anh Trần Kiêu Bạc:

”Thấy Lá Vàng Khô sắp rụng rồi…”

Tiếng đàn lời ca lại vang lên như chuyển chở cả tình cảm của đồng nghiệp và học trò dành cho Thầy Phạm Ngọc Quýnh ngày hôm nay. 

DSCN1250
Được biết lần này từ Canada sang San Jose, để người con gái Quỳnh Thư và gia đình mừng ngày sinh nhựt 80 của thầy. Một lần nữa  bài hát Happy Birthday được hát tặng thầy bằng tất cả sự kính trọng và chân tình của chúng tôi.

Tiếng hát của Ngọc Dung, Mia Mỹ và chị Kim Anh: “Trường Làng Tôi” nhớ về trường Công Thanh, “Suối Tóc” , “Tình Khúc Thứ Nhất” như những kỷ niệm…

Cám ơn chị Hà Thị Nhung như một cơ duyên, cám ơn anh Phong và chị Kim Anh rất rộng mở, điệu đàng văn nghệ tính, để cô giáo đẹp nhất hành tinh có dịp dạo tay lả lướt trên những phím đàn.

DSCN1255
Cám ơn cô em Ngọc Dung đã đến từ một nơi xa. Cám ơn hai người bạn, tưởng rằng không đến nhưng lại đến… Ngãi và Mia Mỹ…
DSCN1253

Đưa Thầy Quýnh  trở về như một người thân, Thầy Trò cùng lưu luyến vẩy tay thay lời từ biệt, ánh mắt nụ nười dường như che  mát cho một  ngày hè.  Xa lộ 605 vẫn con đường tôi đưa Mai Trọng Ngãi về nhà, nụ cười của Ngãi  tươi hơn bao giờ hết. Từ những niềm vui có được trong ngày hôm nay, không ai bảo ai, tôi và Ngãi đã nhận ra mình đã học hỏi từ Thầy Cô, Quý anh chị, bạn bè.  Và nhất là được hòa chung tâm niệm của hai người bạn trẻ T.H & P.H, với câu danh ngôn của Churchill
 ”We make a living by what we get, but we make a life by what we give”.

NGUYỄN HỮU HẠNH

BIẾT ĐÂU - Phạm Chinh Đông - Tăng Đạm trình bày



 

 

 

01 Tháng Tư 2018(Xem: 328)
Vậy, qua những dòng thông tin như đã viết, người viết mong người đọc có dịp gửi đến nơi đặt tấm bia "Tri Ân" chút nhắc nhớ hoàn tất cho dù "Trăm năm bia đá - vạn vật vô thường".
24 Tháng Ba 2018(Xem: 473)
mong rằng tất cả các cựu học sinh Ngô Quyền cùng đến với nhau bằng sự thiện tâm, thiện ý, để gia đình Ngô Quyền “không bao giờ ngăn cách”
24 Tháng Hai 2018(Xem: 3399)
Cô giáo tên Nhứt, dạy lớp Nhứt năm 1967, lúc trước nhà cô ở gần ga Biên Hòa… Lần này trở lại quê xưa, Hiếu rất ước ao thăm cô giáo Nhứt.
23 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1072)
Nồng ấm như lời nói của Thầy Hà Tường Cát dành cho người con gái đi xa về, khi được hỏi thăm “ Bố có khỏe không?”
23 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 674)
Tôi viết những dòng này là để dâng nén hương lòng kính nhớ đến cô Chân Phuong và cô Bích Loan và với lòng chân thành kính yêu cô Đặng Trí
15 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 657)
Viết những dòng nầy tôi chỉ muốn các em thế hệ NQ luôn hoàn thành nghĩa vụ của minh bằng lương tâm và trách nhiệm...
08 Tháng Mười 2017(Xem: 3397)
Nhân ngày giỗ đầu_Viết tưởng niệm Thầy Phạm Đức Bảo: Một vị hiệu trưởng VN "hiếm có" !
21 Tháng Năm 2017(Xem: 4910)
Đó là lý do nhóm bạn Bê Ba bất chợt mời thầy cô café điểm tâm cuối tuần. Khi tuổi đời học trò càng cao, thì cơ hội gặp gỡ thầy cô giáo cũ càng ít lại dần
24 Tháng Hai 2017(Xem: 5381)
Sau hơn 40 năm dài xa cách, sáng thứ Bảy 18/02/2017 thầy Phạm Tấn Bình từ nước Mỹ trở lại Biên Hòa thăm học trò xưa.
30 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 19940)
Những lời khích lệ của thầy cô Vũ Khánh Thành từ Anh quốc, đã cho tâm hồn tôi thêm điểm tựa vững vàng và ấm áp tận cùng.