Danh mục
Số lượt truy cập
5,412,679

Cỏ Non - GIỌT NƯỚC MẮT VÔ GIÁ

08 Tháng Năm 20152:46 SA(Xem: 9826)
Cỏ Non - GIỌT NƯỚC MẮT VÔ GIÁ

    
GIỌT NƯỚC MẮT VÔ GIÁ

                                                                                                                             CN

 
nuoc mat

          Ba kể lại ngày tôi sanh ra đời với tiếng khóc oe oe đầu tiên trong căn nhà tranh, vách đất, cạnh bên bờ sông của một Quận lẻ, chen lẫn tiếng súng nổ ầm ầm từ xa đâu đó bên ngoài vọng lại làm thót tim Ba. Mẹ tôi, đè nén một niềm vui vừa mới chổi mầm. Nụ cười hạnh phúc vẫn nở trên môi Ba và Mẹ tôi. Những ánh mắt vui mừng trao nhau trấn an bớt lòng sợ hãi của hai người trong thời giặc giã. Mẹ ôm chặt tôi vào lòng, ghì lấy, che chở sinh mạng tôi. Ba ôm chặt Mẹ tôi như để che chở Mẹ tôi và tôi. Tôi lớn lên trong chiến tranh và khói lửa. Ba bảo rằng nước mắt vui mừng của Mẹ tôi rớt xuống khi sanh ra tôi.

          Mẹ tần tảo, đùm bọc, nuôi tôi lớn khôn trong bom đạn, trong những lần “chạy giặc”, di tản địa phương, trong những cảnh lụt lội, dời nhà, … Mẹ gởi tôi cho Bà Ngoại trông coi. Mẹ gởi tôi cho Bà Vú chăm sóc khi phải lăn ra ngoài xã hội, vất vả mưu sinh. Tối về, Mẹ ôm tôi vào lòng, hôn hít tôi, thương yêu, lo lắng, đùa giỡn, nâng niu,… Tôi sung sướng lớn dần trong hạnh phúc đó.

          Một lần rong chơi nghịch ngợm, tôi tập cởi xe đạp, ngồi dưới lườn xe máy đâm, tay tôi bẻ “guidon” quẹo qua, quẹo lại trên đường vắng, trong chợ, trước nhà, tôi giở chân hỏng trên mặt đất, rồi rà rà đạp xe lướt tới, … thỉnh thoảng chiếc xe đạp nghiêng nghiêng, xém ngã, tôi phải bỏ chân xuống đất để giữ lấy thăng bằng và kềm xe đạp không bị ngã. Sau một vài lần tập dợt tôi cảm thấy tự tin hơn, tôi không còn dùng hai chân chống đất để giữ thăng bằng cho chiếc xe đạp, tôi cảm thấy phấn khởi hơn và bắt đầu đứng thẳng người cao lên, hai chân đạp trên hai bàn đạp, tôi đang trên không trung, chiếc xe đạp tôi lướt nhanh, lướt nhanh. Tôi cố đạp nhanh lên, nhanh hơn, chiếc xe đạp chạy vù vù. Thích ơi là thích! Tôi đã chế ngự được chiếc xe đạp của tôi. Giờ đây tôi không còn phải lo té nữa. Tôi càng đạp, tôi càng thấy chiếc xe đạp thật thăng bằng. Tôi có thể nghiêng người qua, ngã người lại, chiếc xe vẫn lướt nhanh, lướt nhanh. Sự tự tin nổi dậy. Tôi đang trên đường đổ xuống dốc, gió thổi mát, mát cả mặt, mát cả mắt tôi, … Tôi buông hai tay “guidon” ra, nhắm mắt lại, hưởng những giây phút thật tuyệt vời !!! … Mở mắt ra, chiếc xe đạp tôi đang phóng nhanh, phóng nhanh, lủi tới và sắp sửa ..!?..!!??... leo lên lề đường (vì thiếu “tài đạp”), vì không sự hướng dẫn. Với phản ứng tự nhiên cùng sự mất bình tỉnh, không được chuẩn bị trước, tôi chụp tay lái thật nhanh, nhưng không còn kịp nữa rồi, chiếc xe đạp mới toanh mà Ba tôi vừa mua cho tôi mấy hôm nay, thật “tội nghiệp”, đụng mạnh vào lề đường, chúi nhủi, hất tôi rớt xuống đất, chùi người trên bãi cỏ và cánh tay tôi đập mạnh vào “guidon” xe. Tôi khóc thét, sướt mướt, ôm cánh tay cong đau buốt chạy về nhà tìm Mẹ tôi. Mẹ đang trong bếp nấu nồi thịt kho, món ăn tôi ưa thích nhất. Mẹ hốt hoảng chạy lại ôm lấy cánh tay tôi. “Thôi chết con tôi rồi!”, “Sao vậy con?”- Tôi bảo Mẹ tôi, tôi té xe đạp. Nhanh tay, Mẹ mở tủ “garde-manger”, tìm bình muối, lấy muối thoa bóp cho tôi, nhưng đau quá, tôi thét lên!...

          Cuối cùng Ba, Mẹ tôi đưa tôi đến BS Trương Quốc Cường để giúp sửa lại cánh tay bị gãy xương của tôi. Cánh tay tôi bị băng bó cả mấy tháng trời. Giật mình thức giấc nhiều lần giữa đêm khuya, mở mắt ra lúc nào cũng bắt gặp nụ cười hiền dịu của Mẹ tôi. Dường như Mẹ tôi lúc nào cũng ngồi cạnh bên tôi, canh, lo cho tôi mà Mẹ không nằm yên ngủ cho đến lần cuối cùng thay băng, ròng rã sau nhiều tháng trời, từ ngày nầy qua ngày khác. Ban ngày Mẹ tần tảo làm việc kiếm tiền lo cho gia đình, ban đêm Mẹ lại thức trắng để “len lén”, nhẹ nhàng, thoa dầu, bóp muối, chăm sóc cho cánh tay gãy của tôi, … Tôi vẫn không sao kiềm được những giọt nước dâng lên, ứ đọng trong đôi mắt tôi mỗi khi nghĩ lại đến những giai đoạn nầy của thời thơ ấu đi qua của tôi và Mẹ tôi.

 

          … Những trạm ô tô buýt, nơi nào tôi cũng thấy bóng dáng của Mẹ tôi, đang đứng cạnh bên tôi, ôm sách vở phụ tôi và chờ xe buýt đưa tôi đi đến Trường.  Để rồi Mẹ đón nhận tôi với nụ cười vui thích lẫn trong mùi thịt kho thơm phức khi Mẹ mở cửa đón tội bước vào nhà khi trở về.

          Lần đầu tiên tôi thấy nước mắt Mẹ tôi rớt xuống, rớt xuống thật nhiều khi nhìn thấy tôi phải “bị” “khăn gói lên đường, làm “người tiên phong gương mẫu” đi “vùng kinh tế mới” trước mặt các bạn bè đồng nghiệp. Chẵng đặng đừng. Lời nói không thể thoát ra được thành câu!.

          Ngày tôi gặp nạn được trở về, Mẹ dang tay ôm đón tôi trong nước mắt nghẹn ngào. Tôi như đứa bé lên ba, sà vào lòng Mẹ thổn thức: “Mẹ ơi! Con của Mẹ đã được trở về”.  Bao thời gian con xa vắng Mẹ, tóc Mẹ đã ngả màu, gương nặt Mẹ xanh xao, nét lo âu hằn lên những nét nhăn trên gương mặt Mẹ. Biết nói được lời nào? Giờ đây sẽ không còn gì có thể ngăn cách Mẹ và Con được nữa!. Cứ những tưởng! … Cuộc sống và . Quy luật tự nhiên của nó, không ai có thể cưởng chế lại được!

          …Tôi đang cần Mẹ tôi! Chỉ có Mẹ là người có thể đem lại cho tôi tất cả  những gì tôi ước muốn, mà không cần bất cứ điều kiện nào. Mẹ dạy dỗ, chìu chuộng, yêu thương, hy sinh, bao dung, tha thứ, … Mẹ chỉ có cho mà không đòi nhận lại. Mẹ chỉ có chấp nhận mà không một lời ta thán. Có Mẹ là có tất cả. Còn Mẹ là còn tất cả …

          Hôm nay là ngày Hiền Mẫu, tôi nhớ lại giọt nước mắt cuối cùng của Mẹ tôi, giọt nước mắt vô giá mà tôi không sao tìm lại được … cho dù trong cả suốt cuộc đời tôi,

          Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ vô cùng!

 

                                                                             Cỏ Non

 

Maryland, NgàyHiềnMẫu, Chủ Nhật, MườiTháng NămHaiKhôngMộtNăm

18 Tháng Năm 2019(Xem: 461)
Đường về Bắc Cali năm nay sẽ ghi thêm trong ký ức mỗi người những kỷ niệm để đời mãi không phai. Ghi tên tham dự ngay các bạn nhé. Hẹn gặp nhau ngày đại hội Ngô Quyền lần thứ 18 tại San Jose
17 Tháng Năm 2019(Xem: 473)
Đau lòng nghe chuyện về quê cũ Chạnh nhớ em Nhàn, hẹn với tôi Nếu có kiếp sau xin hãy đợi Sẽ cùng sum họp nhé! Nhàn ơi!
17 Tháng Năm 2019(Xem: 297)
Đôi dòng tâm sư ân tình Nguyện cầu Em được An Bình, Tâm Thân. Chắp tay khấn nguyên lâm râm. Ơn Trên Em được Hồng Ân thật nhiều.
17 Tháng Năm 2019(Xem: 405)
Phật tâm ở mỗi con người, Quay về Chánh Pháp tìm nơi an nhàn. Bánh xe chuyển Pháp rõ ràng, Quy y Tam Bảo lạc an cuộc đời.
16 Tháng Năm 2019(Xem: 309)
Thủy triều xuống sóng xa bờ câm nín Thôi hát ca để lại tâm sự buồn Xa bờ sóng mãi vấn vương Bờ xa sóng gởi, tình thương đất trời.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 585)
Chữ Nhẫn mang theo suốt cuộc đời Tâm thanh thản sống thật an vui Kiếp người ngắn ngủi từ bi Nhẫn Cực lạc nẻo về được thảnh thơi.
10 Tháng Năm 2019(Xem: 1148)
Lúc đang yêu, Tiếng Lòng hăm hở, Suốt canh thâu, thổn thức khôn cùng. Khi hết yêu, trầm lắng lạnh lùng, Như tắt nghẻn, mịt mùng xa vắng!
10 Tháng Năm 2019(Xem: 334)
Con sẽ tiếc sao hẹn lần hẹn lữa Mất mẹ rồi, quà cáp cũng bằng thừa Mother's Day con đã nhớ hay chưa. Về bên mẹ chỉ một ngày cũng đủ.
08 Tháng Năm 2019(Xem: 1178)
Lâu quá không về, thăm làng xưa, Vẫn nhớ âm thầm, trong nắng mưa. Bao rặng tre xanh, còn hay mất ? Tình Quê ơi! Thương mấy cho vừa.
07 Tháng Năm 2019(Xem: 342)
Lỡ mang trọn kiếp anh hào Thì thương với nhớ gởi vào biển khơi Miên man nhìn giọt sương rơi Đợi người tựa kiếm mặt trời mùa Đông...
04 Tháng Năm 2019(Xem: 265)
Đã biết rồi, thế gian này mênh mông Vầng trăng vẫn trên cao ngự trị Thức giấc những đêm dài mộng mị Hối hận lắm rồi, quay lại về không.
04 Tháng Năm 2019(Xem: 486)
Một ngày như thể mọi ngày Đường trần ánh nguyệt khi đầy khi vơi Cần chi thêu dệt, vẽ vời Chén thề dưới nguyệt, mấy người còn ghi?
04 Tháng Năm 2019(Xem: 318)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 482)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
27 Tháng Tư 2019(Xem: 1381)
Thương hoa ngắn ngủi, cuộc đời mình, Mến người Hoa Đào, Phú Sĩ Sơn . Đã ghi vào tôi, bao cảm xúc, Thấy người, thương sao Nước Non mình!
27 Tháng Tư 2019(Xem: 337)
Mối tình đầu đến bây giờ, Mỗi khi Xuân tới thẫn thờ nhớ Hoa. Nhìn Hoa Đào nhớ thiết tha. Tuổi vàng còn vẫn xót xa tiếc hoài.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 363)
Xin nắng đừng phai trên cầu hò hẹn Để cho mình gặp lại cố nhân xưa Nắng vẫn vàng, mây chạy, gió đong đưa Ngàn tâm sự ngân nga trong nỗi nhớ...
26 Tháng Tư 2019(Xem: 473)
Ta buồn. Lòng ta tràn bi phẩn Thương cảm quần nhân sống ngậm ngùi Bất lực, ta gào lên thảng thốt “Trả ta về với cát bụi! Đi thôi “
26 Tháng Tư 2019(Xem: 349)
Thế nhé, mình ơi hồi âm đi Kể chuyện tình yêu thật lâm ly KBC miệt dưới gửi cho lẹ Tháng tư gợi nhớ thuở phân kỳ.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 567)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 460)
Núi cao trùng điệp muôn phương Có hình bóng mẹ nhớ thương đứng nhìn. Mẹ già giữ chữ kiên trinh Một nàng Tô Thị điển hình ngày nay.
13 Tháng Tư 2019(Xem: 454)
Tháng Tư đen anh âm thầm nằm xuống Lá cờ vàng sẽ phủ kín quan tài Bạn bè anh sẽ đồng loạt nghiêm chào "Vĩnh biệt Ó Đen. Bay lên đi Lý Tống."
06 Tháng Tư 2019(Xem: 687)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
06 Tháng Tư 2019(Xem: 502)
Chiều nay ra đứng vườn sau. Nhìn xa ngọn núi một màu nhớ thương Mây xanh bàng bạc vấn vương Hương linh của mẹ ngàn phương chứng dùm
27 Tháng Ba 2019(Xem: 508)
Nước mắt chảy xuôi, đá cũng ăn năn Mẹ mừng lắm. Niềm vui vô cùng tận Vòng tay ôm con Hai trái tim nồng ấm. Quấn quít bên nhau Ý nghĩa một Gia Đình.
22 Tháng Ba 2019(Xem: 561)
Năm mươi năm, tôi làm người lưu lạc Tôi ra đi, lòng nuối tiếc ngậm ngùi Cám ơn Rạch Nò! nuôi tuổi thơ tôi lớn Tiếng bìm bịp kêu ... còn trong ký ức xa xôi
22 Tháng Ba 2019(Xem: 687)
Người góa phụ bước ra khỏi cỗng. Đến nghĩa trang thăm viếng mộ chồng. Trời tháng ba Cali, hoa vàng nở rộ " Em vẫn sống vui. Anh có mừng không?"