Danh mục
Số lượt truy cập
5,141,895

Thơ Nguyễn Trầm Nguyễn - BÀI THƠ CỦA ĐÊM

01 Tháng Năm 201511:34 CH(Xem: 10489)
Thơ Nguyễn Trầm Nguyễn - BÀI THƠ CỦA ĐÊM

BÀI THƠ CỦA ĐÊM


tho dem














Con viết cho Ba bài thơ của Đêm
Vắng bóng trăng hiền soi hàng hiên lặng
Bên cạnh con, sách triết Marx-Lénine
Nhưng trước mặt, sau lưng là tối tăm vây hãm

Bữa cơm chiều ăn sắn khoai no tạm
Ba ơi,
Nước mắt không rơi, con chỉ khóc trong lòng
Thương Mẹ già nua, bán buôn lao nhọc
Mưa trút, nắng thiêu… ngồi chắt góp từng đồng .
Con trưởng thành bằng nhọc nhằn của Mẹ
Để đến trường ca ngợi “Bác kính yêu”
Mẹ vẫn già đi, vẫn cực khổ sớm chiều
Nuôi con lớn, để kéo cày
đền đáp “ơn dưỡng nuôi của Đảng”

Ba ạ ,
Thu đã sang
đêm nay mưa rơi lạnh
Tội em con, áo mỏng ngủ không giường
Nhưng thương cho em nỗi buồn vẫn nhỏ
Nghĩ đến Quê hương uất nghẹn đến vạn lần
Biết có bao giờ tìm lại được mùa Xuân, hở Ba
Cho dân tộc đã trăm cay nghìn đắng?

Có những lúc con nghe lòng chết lặng
Nhìn bên đường nằm la liệt những người
Nhìn trên đường, vẫn ngựa xe xuôi ngược
Thảm cảnh hôm nay bày ra giữa phố phường …
Những mẹ già ngồi im như thạch tượng
Nhìn người dạo qua, nhìn tháng ngày qua
Những bé thơ chưa một ngày vui sướng
Hạnh phúc bỏ quên em, chỉ đến với uy quyền
Họ có quyền, Ba ạ, kể cả quyền chém giết
Không bằng súng gươm, nhưng với … Búa và Liềm!

Chân Lý
Nằm trong tay kẻ có chức, có tiền Và Chân Lý
“Cụ thể”, “Tương đối”, “Khách quan”
… nên trăm chiều thay đổi
Tương lai, hở Ba?
Con xin Ba đừng hỏi
Sống hôm nay, làm sao con có thể trả lời
Những đôi tay, dù đen sạm rã rời
Vẫn chưa đủ tô thắm màu cờ đỏ
Và vẫn trắng, nỗi xót xa nghèo khổ
Nhà nước thương dân, ngưng bán gạo rồi, Ba!
Nhà nước thương dân, bắt lính, xét nhà
Trăm lo lắng, ngàn ưu tư chồng chất.

Con đã viết, trải lòng con rất thật
Dù để rồi chỉ dấu kín riêng con
Năm năm qua... đã chai sạn tâm hồn
Nước mắt không rơi,
Ba ơi,
con không còn biết khóc!

Mưa bay nghiêng vào đậu trên sách học
Nhưng không làm ướt được triết Mác-Lê
Đêm đang qua nhưng ánh sáng không về
Con sống tựa kẻ mù, và câm, và điếc.
Giải băng đỏ ngày một thêm vòng xiết
…Nhưng không bao giờ trói được óc tim con!
Nhưng không bao giờ diệt được sức sống còn
Con đã sống, Ba ạ
Và sẽ sống, vươn lên từ nỗi chết!

Năm năm rồi, Ba xa xôi biền biệt
Con đợi mong ngày Ba được trở về
Nếu đổi đời sống con để Ba được “tha” về
Con xin nhận, không đắn đo ngần ngại
Những ngày tháng qua, mỗi khi nhìn lại
Con xót xa nhưng cũng rất tự hào
Con buồn nhiều nhưng hãnh diện biết bao
Con gái Ba đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều lắm.

Và Dân tộc, vui đi Ba ! Vẫn sống !
Vẫn lớn như rừng chân đạp chông gai
Đan chặt tay nhau vững bước đường dài
Chung bước chân, xẻ chia từng lao nhọc.

Viết cho Ba, đêm nay con trọn thức
Bài thơ của Đêm, mưa lạnh ngoài trời
Quanh đây bao người cầu mong chút ấm vui
Ba! Ba ạ,
Con thế này, đã là vô cùng hạnh phúc
Vâng, thưa Ba
Giờ đây con đang hạnh phúc
Vì cùng Ba con nói thật được lòng mình
Không phải kết thúc
và mở đầu bằng xưng tụng Đảng quang vinh
Như công thức con thuộc lòng năm năm nay ở lớp
“Họ” dạy chúng con phải biết ơn người đi trước
Là “Bác Hồ,đưa ta tới trời xa”
Là Đảng Mác-Lê rất “yêu nước thương nhà”
“đã trả cho ta trời cao, áo cơm, linh hồn và đất rộng”
Tuổi thơ Việt Nam phải gặp trong giấc mộng
Bác Hồ cười, râu tóc Bác bạc phơ
(Các em con sắn khoai không no bụng
Ngủ không an, biết có mơ thấy được Bác Hồ ?)

Con dừng nơi đây, bài thơ của Đêm
Mưa vẫn rơi ngoài, lạnh qua song lặng
Con ép vào đây, trang sách Marx-Lenine
Giọt nước mắt đen
Sau đêm thức trắng
Giọt nước mắt đen rơi từ tim thầm lặng
Con khóc thương Đêm, ôi, Đêm đẩy xe tang…
Không rõ rồi mai trời sẽ mưa hay nắng
Chỉ biết hôm nay, Ba ơi, bóng tối ngập tràn
Chỉ biết hôm nay, Ba ơi,
Dân tộc mình khát khao ánh sáng…


Nguyễn Trầm Nguyễn

bai tho cua dem











 *Hình ảnh:
Quân nhân, giới chức VNCH trong trại tù Cộng sản 1975. Nhà tù mọc lên khắp nơi hoang vu chướng khí. Thiếu thốn đói khổ trăm bề, nhằm hành hạ tinh thần, thể chất người tù cho mau chết.

Bài thơ này Bích Huyền nhận được từ hồi mới làm tại một Đài phát thanh tại quận Cam, Nam Cali (1992). Thời gian đó là vào dịp 30/4. Khi đọc trên làn sóng, thính giả khóc vì xúc động.
Bích Huyền chưa gặp tác giả bao giờ nhưng hỏi thăm thì được biết cô ở San José, là con gái của một vị cựu Đại Tá Quân lực VNCH. Bài thơ này Nguyễn Trầm Nguyễn làm năm cô 18 tuổi, sau 5 năm của biến nạn 1975, có nghĩa là khi ba cô vào tù, cô mới 13 tuổi.
Nhân dịp 30 tháng 4, gửi các bạn cùng chia sẻ nỗi nhục nhằn một thời, dù đã qua...

Bích Huyền

02 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 228)
Cảnh giới trong tâm hiện như vầy, Tiền kiếp u minh phủ kín đầy. Hôm nay còn mãi trong mê đắm, Làm sao thoát cuộc tử sinh nầy?
01 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 149)
Đàn lòng còn mãi vấn vương. Lật trang sách cũ tỏ tường ý thơ Bềnh bồng mộng ước đơn sơ Dẫu cho ngăn cách bến bờ thương yêu
01 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 217)
Tháng Mười Hai Đến lượt lần Năm hết tháng tận theo chân đi về Đất trời say tỉnh cơn mê Nhân sinh thao thức theo lề áo cơm....
30 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1208)
Cây cầu nhỏ, con sông nào đưa lạnh, Thuyền ai xa? Chở được mấy ân tình. Con mương dài, cây lả bóng lung linh, Màu Mận đỏ, như má Em vừa mơ chín.
25 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1245)
Bước vào yêu, đừng làm gì tự hối, Bước vào yêu, đừng giả dối bao giờ. Tình mấy ai, được toàn vẹn thủy chung, Và những ai đã: tơ chùng phím lỡ!
23 Tháng Mười Một 2018(Xem: 241)
Sáng nay mưa lất phất bay Đất trời u ám nắng ngày trốn đâu Phủ che mây xám trên đầu Cuối Mùa Bão Rớt tình sầu vấn vương.
22 Tháng Mười Một 2018(Xem: 269)
Tạ ơn tình nghĩa thầy trò Tạ ơn bạn hữu thăm dò hỏi han Tạ ơn người lính hiên ngang Tạ ơn tất cả, muôn vàn tri ân Quê hương xa bỗng thành gần. Tạ ơn đất nước dung thân cuối đời.
22 Tháng Mười Một 2018(Xem: 217)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "MÙA THU MÂY NGÀN" Từ Công Phụng & Từ Dung Kiều Oanh thực hiện youtube
20 Tháng Mười Một 2018(Xem: 222)
Con quỳ đây lạy Mẹ đến vô cùng Trong hương khói tìm đâu hình bóng Mẹ Nửa đoạn đời sau mang niềm dâu bể Vẫn mang nặng hoài hai chữ mồ côi Những lạy này, xin dâng Mẹ ... Mẹ ơi !
18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 220)
Và nơi đó, mùa Đông đã về chưa? Anh có thấy tuyết phủ dầy lối cỏ? Nghe mênh mang, lối sầu mùa lá đỏ Nhớ về nhau khi trời, đất “Giao Mùa”
18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 222)
Tạ ơn Trình tự Khổng môn Nhân luân lễ giáo đỏ hồn thăng hoa Lên non cõng chữ bờ xa Cảo thơm đuốc sáng chói lòa trí tâm.
18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1206)
Tình yêu, món quà Tạo Hoá ban, Hãy tặng cho nhau, kẻo lỡ làng. Bao vị hương yêu... hoà trong ấy, Nên chọn để trao, đẹp lòng nhau.
12 Tháng Mười Một 2018(Xem: 332)
Tìm lại đi em, nơi phía trái thôi Gió đã vội qua dấu tay còn ở lại Đừng trách gió làm rối tung tóc rối Không gió trái mùa em đâu nhớ dấu tay anh
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 637)
Bao nhiêu ngang trái đẩy lùi Bao nhiêu quá khứ chôn vùi theo luôn Từ bi, trí tuệ tỏa hương Thăng trầm biết sống nhịn nhường chính tâm.
11 Tháng Mười Một 2018(Xem: 525)
Em về Cõi Mộng làm chi? Có bao nhiêu kẻ tình si đang chờ Mình em với nỗi bơ vơ Khói sương ảo ảnh, dật dờ giấc mê
10 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1245)
Hẹn một mùa Thu, sẽ trở về, Trăng Thanh Bình, trải khắp đường Quê. Những bước chân vui, hoà nhộn nhịp, THU QUÊ HƯƠNG, Trăng chiếu rạng ngời.
10 Tháng Mười Một 2018(Xem: 248)
Đông buồn theo giọt sầu trôi Nghiêng vai chợt thấy đất trời buồn thiu Còn đây nửa vạt nắng chiều Cho Em Chút Nắng nâng niu tóc gầy...
10 Tháng Mười Một 2018(Xem: 198)
Chúc mừng sinh nhật trưởng Phong Châu. Sức khỏe, bình an, vui dài lâu Thất thập ngũ niên. .. Còn trẻ chán! Ba lô, lều trại chẳng khó đâu.
09 Tháng Mười Một 2018(Xem: 312)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "MÙA THU MÂY NGÀN" Từ Công Phụng & Từ Dung Kiều Oanh thực hiện youtube
04 Tháng Mười Một 2018(Xem: 478)
Đọng yêu thương trong từng trang giấy Những bàn tay bằng hữu Ngô Quyền Đem tâm huyết trải vào trong ấy Tác phẩm để đời bằng cả nợ duyên.