Danh mục
Số lượt truy cập
4,917,355

Nguyễn Xuân Hoàng - BỤI VÀ RÁC (Kỳ XXXXVI)

17 Tháng Tư 201511:18 SA(Xem: 5815)
Nguyễn Xuân Hoàng - BỤI VÀ RÁC (Kỳ XXXXVI)
BUI VA RAC-nxh-2-large
Kỳ XXXXVI

Một người bộ đội từ miền Nam lấy được mấy ngày phép về thăm bố. Mẹ anh ta đã qua đời khi anh ta đi chiến trường B.

Gia đình chỉ còn một bố một con. Mười năm đi bộ đội, lặn lội từ chiến trường này đến mặt trận kia, thoát chết nhiều lần trong đường tơ kẽ tóc, cho đến ngày lấy Sài Gòn, anh mua được một “chiếc đài” định bụng mang về biếu cho bố. Anh ta biên thư trước báo cho bố biết sẽ về thăm nhà, nhưng không nói rõ ngày nào, vì thủ trưởng đã hứa, nhưng cứ hẹn lần hẹn lửa là công tác khẩn trương, hết chiến dịch đánh tư sản mại bản đến chiến dịch đổi tiền, linh tinh đủ thứ. Sau cùng anh ta lấy được phép. Từ Sài Gòn, anh ta đi tàu Thống Nhất về Hà Nội. Tại Hà Nội anh mượn chiếc xe đạp của em gái người bạn cùng đơn vị và cùng được phép về một chuyến. Nhà anh tuy thuộc một vùng quê nhưng không xa Hà Nội là bao. Anh cho bạn biết thăm bố, biếu bố cái đài xong ở chơi với bố một hôm rồi ra Hà Nội ngay. Ngày phép còn ít nhưng anh ta yêu cô em gái người bạn. Anh ta muốn lợi dụng thời gian còn lại để tìm hiểu nhau.


Nhưng người bạn anh ta chờ hết ngày này sang ngày nọ, phép chỉ còn có một ngày mà vẫn chưa thấy bạn về. Sốt ruột anh ta đi tìm bạn. Đến nhà nhưng không gặp ai, anh thấy chiếc xe đạp của cô em mình dựng trong nhà yên lòng ngồi chờ.


Mãi sau, người bố bạn về. Anh hỏi ông cụ “ngày phép đã hết sao anh ấy chưa chịu ra Hà Nội rồi trở lại đơn vị với cháu một thể?” Người bố hỏi lại, “Nó về hồi nào? Tôi cũng đang mong nó đây!” Anh không hiểu gì hết, đứng dậy đến bên chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng. Một chiếc pê đan bị gãy. Cái vết cào ở cây đòn dông có vết chữ P là tên Phương em gái anh. Không thể nhầm được.


“Nhưng mà thưa bác anh ấy đã lấy phép về cùng ngày với cháu. Chiếc xe đạp này là của em cháu!”


Ông bố nghe xong lặng người, đầu gục xuống, hai tay bưng mặt. Một đỗi, không lâu lắm, bất ngờ ông đứng bật dậy chạy tuôn ra cửa băng ngược về phía bờ sông. Ông vừa chạy vừa hét tán loạn, “Bố giết con rồi! Con ơi, bố giết con rồi!” Chỉ hỏi tôi rằng chú là người ưa đọc sách có bao giờ chú được đọc một tác phẩm văn chương mô tả một thảm kịch tương tự như vậy chưa? Thành ra chuyến đi thăm cháu Hải ở Vĩnh Phú, mặc dù đầy nước mắt của hai mẹ con - Hải bị liệt không đi nổi, người ta phải võng cháu ra để chị đưa quà cho cháu - chị vẫn thấy thật ra mình chưa đến nỗi bi thảm lắm. Chị viết có lúc buồn quá, vì hai đứa con bị đi cải tạo tận ngoài Bắc, chồng thì chết, nhà thì bị chế độ mới chiếm đoạt, nhưng nghĩ lại nếu chị buông tay thì đám con của chị sẽ ra sao. Chị phải sống. Ít nhất còn có ích cho mấy đứa con. Bao giờ chúng được trả tự do hết hẳn tính. “Một trăm năm nữa nếu mấy cháu còn ngồi tù tôi cũng vẫn cứ chờ chúng nó.”


Một trăm năm nữa nếu con còn ngồi tù bà mẹ sẽ vẫn chờ. Tôi tin chị. Chị là chị dâu tôi nhưng chị giống mẹ tôi một cách lạ lùng, như thể chị chính là mẹ tôi, là hòn máu, là khúc ruột của mẹ tôi. Chìu chồng, lo cho con, chị hoàn toàn quên mình. Thư chị viết cho tôi khá dài nhưng tôi có cảm tưởng, sau khi đọc xong, rằng chị muốn nhắn một điều gì khác hơn là sự kể lể chuyến đi ra Bắc thăm cháu Hải.


Tôi lật qua lật lại tờ giấy viết thư màu vàng xỉn và mỏng lét, cái bao thư còn nghèo nàn hơn như làm bằng rơm rác. Cuối lá thư chị hỏi thăm Quỳnh và cháu có khỏe không, đang làm gì để sống. Chị không biết là Quỳnh đã bế con đi, chị càng không biết tôi từ nhà tù ra. Câu chuyện chị kể nghe tưởng như là kịch bản Ngộ Nhận của Albert Camus, hay xưa hơn, Vua Lear của Shakespeare. Cái ghê gớm là nó xảy ra trên đất nước mình, ngay trong đời sống mình. Nó không ở trong trang sách. Nó không ở trên sân khấu. Thảm kịch ấy đang diễn ra vô số, khắp nơi trên quê hương mình. Đất nước gì mà mỗi người cứ y như là một diễn viên. Người ta giả với nhau hết. Giả nhân, giả nghĩa, giả hình. Chế độ nói những lời đạo đức, người thừa hành nói những lời đạo đức. Chỉ có hành động là ngược lại thôi. Giáo dục là hàng đầu nhưng thầy giáo cô giáo phải đạp xích lô hoặc bán xôi để kiếm thêm cái sống, và trẻ con thì mở miệng là chửi thề suốt. Ông Mười Tân có lần nói những cái tiêu cực đó là điều xấu xa dễ hiểu. Nhưng nó chỉ là hiện tượng. Bản chất của chế độ là tốt, dứt khoát là tốt. Một lần tôi theo Quỳnh đến thăm ông Mười Tân, đúng ra là đến nhờ vả ông Mười Tân, giúp cho ba Quỳnh sớm ra tù.


Ông cụ bị nhốt hai năm vì tội tư sản mại bản. Ông Mười Tân không có nhà. Ông đi họp ở Hà Nội. Chị Mười nằm trên võng vườn sau. Nhà là một ngôi biệt thự xưa.


Tôi bấm chuông và chờ đợi khá lâu mới nghe tiếng dép đạp trên những hòn sỏi. Cánh cổng sắt nặng nề nhích ra và một khuôn mặt đàn ông lạnh nghiêm hỏi tôi hỏi ai. Quỳnh nói tên ông Mười. “Có chuyện gì?” Quỳnh nói “Chuyện nhà.” Ông ta lắc đầu, “Chú Mười đi Hà Nội chưa về.” “Tôi muốn được gặp chị Mười.” Quỳnh tiếp, giọng bực bội. “Nhưng anh chị là ai?” Tôi thọc tay vào túi quần ngó lên trời.


Buổi chiều đang xuống. Trời còn sáng nhưng mưa lất phất. Tôi nghe Quỳnh nói tên. “Xin anh chị chờ.” Tiếng sỏi khua dưới chân lạo xạo. Một đỗi lâu tiếng bước chân trở ra, cánh cổng mở. “Mời anh chị vào.” Tôi dắt chiếc Honda đi sau Quỳnh.


Con đường rải sỏi. Sân trước rộng. Một hồ nước lớn có thả sen. Những bụi hoa dọc theo đường. Tường cao. Tôi nhớ ngôi biệt thự của ông Phan mà tôi đã đến, đã ở, đã quen. Ông Mười Tân và ông Phan. Tại sao có những trùng hợp kỳ lạ? Tôi luôn luôn là kẻ đứng mấp mé bên cạnh những người quyền lực và những người giàu sang. Tôi có phải là kẻ ưu thích tiền bạc và quyền lực không? Tôi biết tận trong thâm tâm tôi câu trả lời là không. Tại sao tôi phải ưu thích những thứ mà nếu không có nó tôi vẫn tồn tại. Mà tồn tại để làm chi? Nhiều khi tôi tự hỏi như vậy. Tôi lớn lên trong chiến tranh và tôi đang thấy mình sắp chết trong một cuộc chiến. Bao nhiêu người cầm súng chiến đấu cho bên này, bao nhiêu người cầm súng chiến đấu cho bên kia. Những ông Phan và ông Mười Tân, không ai nghĩ kẻ khác yêu nước hơn mình. Trong cái ánh mắt lấp lánh tia nắng quyền lực của hai ông, tôi thấy phản chiếu thứ bóng tối của sự chết. Người ta làm việc tranh đấu và hy sinh là đi tìm cái sự sống, sự sống, chứ đâu thể là đoạt cho được cái chết, sự chết. Bàn tay luôn luôn ướt rịn mồ hôi của ông Phan và cái vết sẹo lớn trên trán kéo xuống tận mắt trái chẻ ngay đường chân mày của ông Mười Tân là những điều làm tôi sợ. Có lẽ họ cũng bằng tuổi nhau. Mái tóc ông Phan lốm đốm bạc khi tôi gặp ông lần đầu - có lẽ bây giờ đã bạc trắng như mái tóc của ông Mười Tân.


Có lẽ hai người đã có lần gặp nhau, đã cùng đi với nhau trên một con đường, và sau đó họ chia tay nhau mỗi người một ngả. Một người bên này, một kẻ bên kia. Và đó là đời sống sao? Tôi không muốn hiểu nữa. Mặc kệ.


“Có cậu Thăng ở nhà không?”


Ai như tiếng bác Ngô hàng xóm. Tôi chồm dậy.


“Cậu Thăng! Cậu Thăng!”


Tôi mở chốt cửa. Bác Tư gái đứng trước sân, tay cầm lá thư, sững sờ nhìn tôi.


“Trời ơi! Cậu Thăng, sao cậu ra nông nỗi này!”


Bà làm tôi ngạc nhiên. Tôi có làm sao. Sao tôi lại ra “nông nỗi này” là thế nào.


“Cậu như một người chết đuối mới vớt lên vậy?”


“Mời bác vào chơi!” Tôi sực nhớ mình vẫn đứng chận cửa.


“Ờ! Tôi có tin mừng, tôi muốn cho cậu hay tôi có tin mừng.” Bà Tư giơ lá thư trước mặt tôi. “Hai đứa nó tới được bình an rồi.”


“Mừng hai bác!” Tôi ngó lá thư trên tay bà Tư.


“Đây cậu đọc đi, cậu Thăng!” Bà Tư đưa lá thư cho tôi và ngồi xuống ghế.


Tôi với tay mở cửa sổ. Ánh sáng rọi vào, căn phòng xông lên một mùi ẩm mốc. Thư viết khá dài, chữ chi chít, kể lại chuyến đi hãi hùng và những hành động dã man của bọn hải tặc Thái.


“Mừng hai em đã đến!” Tôi đưa trả bà Tư cái thư.


“Cậu xanh quá đi. Mà cậu đi đâu biệt tăm biệt tích bấy lâu nay vậy?”


“...”


“Mấy tuần rồi tôi nhìn sang nhà cậu thấy cửa đóng im ỉm. Mà ban đêm cũng không thấy ánh đèn. Tôi tưởng cậu đã đi được rồi. Tôi mừng...” Ngừng một lát, bà tiếp “Mà cậu có được tin tức gì của mẹ con cô Quỳnh chưa?”


Tôi nhìn bà Tư, lắc đầu. Chắc hồi nhỏ bà phải là một cô gái đẹp. Hai con mắt bà trong và to, nụ cười, nước da và cử chỉ khoan thai của bà làm tôi nhớ đến mẹ tôi.


Mẹ tôi đã qua đời, mẹ Quỳnh cũng vậy. Bà Tư có lẽ cùng tuổi với mẹ Quỳnh và có lẽ nhỏ hơn tuổi mẹ tôi. Nhưng tôi kính yêu bà như kính yêu mẹ tôi. Cái vẻ từ mẫu nơi bà làm tôi ấm áp và an toàn. Tất cả những căn nhà trong con hẻm lầy lội này chỉ một nơi tôi có thể đặt chân được là căn nhà của ông bà Tư. Những lo âu của Quỳnh, những sợ hãi của tôi, chúng tôi không biết nói với ai ngoài ông bà. Có lẽ nếu cha mẹ tôi còn sống tôi cũng không tận tình phơi ruột phơi gan như đã làm như vậy với ông bà Tư.


“Thưa bác, chưa.”


“Ờ, mà để coi. Mới có ba tuần. Chắc chưa đâu!” Bà an ủi tôi.


“...”


“Mà thôi. Chút cậu qua nhà ăn cơm với tụi tôi. Tụi nhỏ đi rồi nhà vắng quá!”


“Cám ơn bác. Cháu còn no lắm. Nhưng chút nữa cháu sẽ qua.”


(Còn tiếp)

23 Tháng Chín 20185:52 CH(Xem: 127)
Bài thơ lục bát vô thường Nghiệp xưa rơi rớt mười phương ta bà Hương trầm tỏa rộng chan hòa Giấc mơ giải thoát trăng ngà vỡ tan.
23 Tháng Chín 20185:46 CH(Xem: 140)
Thực tập Pháp Như Thật chúng ta rút kinh nghiệm để huấn luyện cái Tâm của mình. Quan trọng là làm sao cho Tâm luôn an trú trong "bây giờ và ở đây"
22 Tháng Chín 20182:02 SA(Xem: 137)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 201811:03 CH(Xem: 58)
Con tưởng Mẹ về trong đêm Thu Bên khóm trúc thưa con đứng chờ Trăng lung linh mờ mờ sáng tỏa Dáng chị Hằng bay bổng trời xa
21 Tháng Chín 201811:01 CH(Xem: 95)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
21 Tháng Chín 201810:58 CH(Xem: 60)
Toàn dân Việt hãy hợp quần, Tạo nên sức mạnh bao lần thành công. Làng thôn thành thị núi sông, Giữ từng tấc đất Cha Ông tạo thành.
21 Tháng Chín 201810:52 CH(Xem: 66)
Thu nầy lại nhớ thu xưa Đèn lồng xanh đỏ trăng vừa nhú cao Đất trời mở lối thu vào Ngọt ngào khúc hát đón chào Thu Phân...
21 Tháng Chín 201810:47 CH(Xem: 108)
Ta sẽ đợi. Em ơi! Ta vẫn đợi Một ngày kia lên làm rể trên trời Muôn kiếp nữa, dù rong rêu, sỏi đá Miễn sau cùng, vĩnh viễn có nhau thôi.
21 Tháng Chín 201810:32 CH(Xem: 85)
Bùi Tín đã vĩnh viễn ra đi tại Paris. Cát bụi đã trở về cát bụi cho một kiếp nhân sinh, nhưng tiếng và tăm qua ngòi bút của ông còn ở lại.
20 Tháng Chín 201810:47 CH(Xem: 364)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
18 Tháng Chín 20181:18 SA(Xem: 196)
Giống như khúc đuôi còn nằm kẹt đâu trong lòng. Chị vói tay lên đầu võng rút cái khăn lông đắp vội lên mặt, bởi vì chị vừa nghe mí mắt mình mọng nước! Từ đó chị Tư Ù thôi ca vọng cổ.
18 Tháng Chín 201812:16 SA(Xem: 130)
Thu về ẩn nhẹ bóng tàn dương Nụ thắm, hoa vàng tỏa ngát hương Du lãng mộng đời khơi tiếc nuối Đắm chìm tâm cảm gợi sầu vương
15 Tháng Chín 20185:38 CH(Xem: 211)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 201810:24 CH(Xem: 164)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 201810:16 CH(Xem: 233)
Từ đó tôi yêu miền cuối Việt Yêu đôi mắt đẹp, cổ tay tròn Áo bà ba trắng, môi cười nụ Yêu gái Cà Mau vẹn sắt son.
14 Tháng Chín 201810:08 CH(Xem: 139)
Trần gian đẹp lắm chị Hằng ơi!! Chị xuống cùng vui với mọi người Tháng tám trời trong xanh gió mát Trẻ thơ ngây ngất rạng tiếng cười.
14 Tháng Chín 201810:02 CH(Xem: 133)
Tình yêu bạn học thật thà, Lợi, danh, vật chất chỉ là hư không. Đất, Trời, vũ trụ mênh mông, Tương lai, Tổ quốc chờ trông học trò.
14 Tháng Chín 20189:58 CH(Xem: 176)
Mùa thu mặc áo vàng Tóc gió cài nơ xanh Chúc mùa hè chói nắng Ra đi gặp yên lành. Thu ướp hương vào hoa Nồng nàn chùm dạ hợp Hoàng lan thoảng hiên nhà Ngâu nhài ngan ngát thơm.
14 Tháng Chín 20189:41 CH(Xem: 108)
World Cup 2018 đã chấm dứt. Nước Pháp đoạt giải vô địch bóng đá thế giới. Kỳ tích lần thứ hai đến với nước Pháp sau 20 năm vắng mặt
14 Tháng Chín 20185:02 CH(Xem: 985)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 201810:22 CH(Xem: 588)
Từ anh xa biệt trần gian Còn em ngồi với bóng trăng soi mình Nén tâm nhang khấn hiển linh Nguyện cầu anh được Siêu Sinh Niết Bàn.
07 Tháng Chín 20188:07 CH(Xem: 481)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 20188:00 CH(Xem: 1048)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
07 Tháng Chín 201812:00 CH(Xem: 196)
Yêu thương tất cả đồng bào, Tình yêu nhân loại dâng trào mênh mang. Quê nghèo khoai sắn gian nan, Bao năm chinh chiến Việt Nam đọa đầy.
07 Tháng Chín 20182:51 SA(Xem: 167)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "BÔNG HỒNG CÀI ÁO TRẮNG" - Nhạc Sĩ: Nguyễn V. Đông - Giao Linh trình bày Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
07 Tháng Chín 20182:42 SA(Xem: 201)
*Xin bấm vào phần audio bên dưới để thưởng thức: MÙA HÈ TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông – Ca Sĩ: Hương Giang
01 Tháng Chín 201811:18 CH(Xem: 331)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
31 Tháng Tám 201811:16 CH(Xem: 218)
Nhớ lại hồi còn thiếu niên, chúng tôi ở trong nội trú với hơn 100 đứa trẻ mà chỉ có ba bàn bóng bàn. Giờ nghỉ ai chơi, ai không chơi? Chúng tôi tự đặt ra hai luật
31 Tháng Tám 201810:58 CH(Xem: 420)
Ta chỉ còn tin, đôi vầng nhựt, nguyệt Bầu càn khôn mở rộng cửa Vô Vi Đường khải đạo, ta theo về nguyên ủy Để ru em, vĩnh cửu vẹn hương thề
31 Tháng Tám 201810:53 CH(Xem: 335)
Một đời cha gian nan cùng biển cả Mẹ suốt ngày lặn lội bãi bờ xa Quà của biển đẫm mồ hôi nước mắt Vẫn thủy chung cùng cha mẹ nuôi người.
26 Tháng Tám 201812:26 SA(Xem: 475)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 201810:13 CH(Xem: 283)
Vu Lan hoa trắng trời cao Nén nhang con thắp nghẹn ngào khói bay Khói mềm mang nặng ơn dầy Quấn quanh nỗi nhớ vòng tay mẹ hiền
25 Tháng Tám 20189:56 CH(Xem: 293)
Dương Thiệu Tước tuy không còn nữa nhưng những Đêm tàn Bến Ngự, Tiếng Xưa vẫn là những viên ngọc quý, ..
25 Tháng Tám 20184:38 CH(Xem: 553)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
25 Tháng Tám 20182:25 CH(Xem: 277)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "MỪNG ĐẠI LỄ VU LAN 2018" Đèn Khuya (Lam Phương & Thanh Thúy) Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
25 Tháng Tám 20187:06 SA(Xem: 438)
Trần gian sạch nợ thảnh thơi rồi Tiên Cảnh, Bồng Lai Mẹ đến nơi Con chép bài thơ này khóc Mẹ Vô cùng thương tiếc Mẹ Hiền ơi!
25 Tháng Tám 20186:49 SA(Xem: 265)
Cuốn Những Huyền Thoại Và Sự Thật Về Chế Độ Ngô Đình Diệm sẽ giúp bạch hóa một số điều đã bị ngộ nhận theo tin đồn hoặc theo những luận điệu bôi bẩn, chụp mũ của một số người.
24 Tháng Tám 201811:07 CH(Xem: 327)
Mười hai năm, cách xa nhau Mẹ về tịnh hạc gọi gào ai hay Nhớ thương giọt đắng tràn đầy Vu Lan Nhớ Mẹ ơn dầy cao minh...
24 Tháng Tám 201811:05 CH(Xem: 670)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
23 Tháng Tám 20182:12 CH(Xem: 687)
Cơn bụi đỏ đã phủ đầy sau cơn lốc, con dốc qua trường vẫn mơ về những tà áo trắng quần xanh. Thời gian dài qua đi đường dài chưa đi hết, xin gìn giữ cho Ngô Quyền được mãi mùi hương
23 Tháng Tám 20182:32 SA(Xem: 1255)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm của chính tôi khi làm khải đạo tâm thần, cá nhân, và hướng nghiệp tại thành phố Portland thuộc tiểu bang Oregon trong khoảng thời gian từ năm 1978 tới năm 2007.
18 Tháng Tám 20186:01 CH(Xem: 724)
Con đường tu Thiền là con đường đi về ngôi nhà tâm linh của mình. Trên đường đi phải qua nhiều cửa ải. Một trong những cửa ải đó là "năm triền cái".
17 Tháng Tám 20189:42 CH(Xem: 513)
Lời nguyện cầu thành kính Mong từ cõi xa xăm Má về nơi cửa Phật Chan chứa ánh từ tâm.
17 Tháng Tám 20181:56 CH(Xem: 803)
Tôi muốn quên những năm tháng ngược xuôi Mà cuộc sống tặng tôi nhiều nghiệt ngã Bao lâu rồi vẫn hằng chôn trong dạ Để tâm hồn hết buồn bã an vui
13 Tháng Tám 20181:11 CH(Xem: 875)
Dốc Nhỏ xưa, thuở thanh bình, ngày trước Mùa Xuân về, hoa thơm ngát trong vườn Đến Hè sang, trái trên cành trĩu nặng Ong bướm chập chờn, gió thoảng đưa hương
12 Tháng Tám 201810:22 CH(Xem: 413)
Suy từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, người tài hoa là người bạc mệnh, kẻ hồng nhan thường đa truân. Nhìn vào làng nhạc nước ta, nhạc sĩ Đặng Thế Phong là điển hình rõ nét nhất.
11 Tháng Tám 201810:52 CH(Xem: 628)
Ngực cài một đóa hoa hồng Mừng Cha Mẹ sống trong lòng cháu con Đóa hoa trắng giữa ngực son Tiếc thương Phụ Mẫu không còn thế gian...
11 Tháng Tám 201810:46 CH(Xem: 664)
Giờ Anh về chốn niết bàn, Hồn Anh thanh thản Thiên đàng vô ưu. Riêng Em đành sống đìu hiu, Hằng đêm niệm Phật, Trời cưu mang đời.
11 Tháng Tám 20189:35 SA(Xem: 1047)
Anh đưa Em vào thăm Đà Nẳng, Qua đèo Hải Vân, sương tỏa tuyệt vời. Vách đá vút cao, rì rào sóng biển, Đường dốc ngoằn ngoèo, tim rộn lao xao.
07 Tháng Tám 201811:43 CH(Xem: 405)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
07 Tháng Tám 20187:50 SA(Xem: 820)
Đời là cõi tạm không dài Thế nên sống trọn kiếp này... an nhiên Trần ai, tan hợp muộn phiền Nên đừng gieo nghiệp, gieo duyên mặn nồng
06 Tháng Tám 20182:25 SA(Xem: 497)
Ôi! Thật là công trình và tốn rất nhiều thời giờ, các em đã bỏ quá nhiều tâm huyết, cùng chung sức hoàn thành một “Tập San” để đời, gom góp đầy đủ tài liệu và hình ảnh Thầy Cô...
04 Tháng Tám 201810:57 CH(Xem: 510)
Thầy Cô và cựu học sinh Ngô Quyền luôn giữ trong tim những kỷ niệm dấu yêu xưa. Thời dạy học và thời học sinh luôn gắn kết với nhau để từ đó còn chút gì để nhớ để thương!
04 Tháng Tám 20182:14 CH(Xem: 564)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 201810:09 SA(Xem: 659)
Ngàn năm gỗ đá tiêu điều Khói sương tan hợp trăm chiều ngổn ngang Ngàn năm hưng thịnh, phai tàn Lại ngàn năm khác muộn màng tiếp theo
04 Tháng Tám 20182:27 SA(Xem: 574)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
03 Tháng Tám 201810:55 CH(Xem: 524)
Rồi thì tháng bảy qua mau Chào Em, Tháng Tám gọi gào gió dông Anh ngồi ngày nhớ đêm mong Giang tay đón giọt nắng hồng phiêu bay...
03 Tháng Tám 201810:48 CH(Xem: 742)
Cỏ Hoa đẹp đến ngỡ ngàng, Xin mời quý bạn lẹ làng qua chơi. Lòng Ta thương nhớ đầy vơi, Mong cùng bạn hữu vui chơi Tuổi vàng.
03 Tháng Tám 201810:42 CH(Xem: 562)
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt Biển cồn cào dậy sóng xa mù Bình yên với màu xanh của biển Với chập chùng sắc đá nghìn thu.
30 Tháng Bảy 20188:32 SA(Xem: 524)
Qua rồi năm tháng gian nan, Những năm còn lại Trời ban phúc lành. Còn duyên gặp gỡ Em, Anh, Những ngày tận hưởng biển xanh, nắng vàng.
29 Tháng Bảy 20183:18 CH(Xem: 1583)
mười ba năm dạy học của tôi ở trường Ngô Quyền trở thành một khoảng thời gian quá ngắn và đầy những kỹ niệm không thể nào quên được.
28 Tháng Bảy 20182:59 CH(Xem: 705)
Mười chín tháng sáu mỗi năm Ngày Vía Mẹ Quán Thế Âm hiền lành Giang tay phổ độ chúng sanh Thuyền nan vượt sóng chòng chành biển khơi.
27 Tháng Bảy 201811:18 CH(Xem: 670)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 20189:46 CH(Xem: 708)
Lòng lâng lâng nghe chừng tìm quên lãng Giọt mưa ngâu theo năm tháng vỗ về Buồn như chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ Sông Tương buồn hờ hững đứng ngẩn ngơ…
27 Tháng Bảy 20189:42 CH(Xem: 8767)
Đến thăm Paxtu Museum và Outspan Hotel là giấc mơ tuyệt vời của đời người hướng đạo trên toàn thế giới, là chuyến hành hương về miền đất Thánh linh thiêng. Tôi đã đi và tôi đã đến,
27 Tháng Bảy 20189:40 CH(Xem: 669)
Hạ ơi! Hạc đã về trời Trăng khuya đã lặn, buồn ơi! thật buồn Huệ tàn, còn đọng mùi hương Trần ai muôn nẻo gập ghềnh Thương yêu làm khổ cho mình, cho ta Bài thơ dang dở, còn vương ý tình
27 Tháng Bảy 201812:02 SA(Xem: 779)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 20185:10 CH(Xem: 930)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
22 Tháng Bảy 20189:06 CH(Xem: 476)
Chân Thành cám ơn anh Trần Kiêu Bạc với tâm tình ' THỰC LÒNG VỚI TRƯỜNG XƯA" Cám ơn HT Trần Quang Sanh khóa 5/72 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức đã thực hiện video với tinh thần đồng đội ""ĐƯỜNG CÒN DÀI NHƯNG CHÂN CỨNG ĐÁ MỀM"
22 Tháng Bảy 201812:38 CH(Xem: 973)
Thướt tha áo trắng dịu dàng, Các Em chờ đợi sẵn sàng tặng hoa. Trong ngày Truyền thống trường Ta, Mỗi năm Hè tới bao la ân tình.
22 Tháng Bảy 201812:38 SA(Xem: 561)
Tìm lại dấu xưa là tìm lại một quá khứ đã bị quên lãng hoặc một mảnh quá khứ do sự dập vùi, biến dịch của cuộc sống che khuất. Cũng không khó mà cũng có thể dễ tìm lại được.
21 Tháng Bảy 201811:33 CH(Xem: 909)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 201812:25 CH(Xem: 1057)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 20182:54 SA(Xem: 1244)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 20182:08 SA(Xem: 673)
Áo vẫn nồng nàn hương mộng cũ Con còn rực rỡ khoảng đời vui Tâm lành, TUỆ TỊNH* về tiên cảnh Phơi phới hồn thơ một góc trời !
21 Tháng Bảy 20181:34 SA(Xem: 529)
Hạnh phúc là cùng năm tháng ôm hôn những niềm đau chia nụ yêu thương đầu ngày mỗi sớm mai thức dậy...
21 Tháng Bảy 201812:57 SA(Xem: 1618)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
20 Tháng Bảy 201811:07 CH(Xem: 642)
Tự yêu lấy bản thân ta. Dù cho xấu đẹp vẫn là nợ duyên. Gác tay chối bỏ ưu phiền. Trăm năm vẹn giữ thệ nguyền thủy chung.
19 Tháng Bảy 201810:46 CH(Xem: 773)
Lại đây, Anh kể Em nghe kho tàng của biển, Huyền thoại xa xưa... truyền thuyết muôn màu. Đất ÔNG CHA, bao đời gây dựng, Hãy giữ trường tồn cho thế hệ cháu con.
16 Tháng Bảy 201812:21 SA(Xem: 427)
Sau 63 trận đấu, World Cup 2018 chính thức bước vào trận chung kết đầy sôi nổi và đội tuyển Pháp "thắng lớn" đè bẹp đội tuyển Croatia tỷ số kỷ lục 4:2.
15 Tháng Bảy 20187:47 CH(Xem: 682)
Chiến thắng World Cup 2018 của Le Coq Gaulois chẳng những làm cho người tuổi trẻ ở Pháp có một giấc mơ về tương lai như Mbappé đã từng ấp ủ giấc mơ của mình năm anh 6 tuổi
15 Tháng Bảy 20186:36 CH(Xem: 827)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
15 Tháng Bảy 20182:30 SA(Xem: 667)
Tựa: Mùa Xuân Tôi Và Em Nhạc: Phạm Chinh Đông Ca sĩ: Khánh Minh
14 Tháng Bảy 20188:05 CH(Xem: 977)
Thầy trò Ngô Quyền đã đến với nhau trong ngày hậu Ngô Quyền không hẹn trước, biết bao niềm vui ngập tràn trong ký ức không thể nào quên.
14 Tháng Bảy 20182:11 SA(Xem: 522)
Xin cám ơn mọi người còn thương tưởng đến bạn Đinh Thiên Thọ, CHS khóa 8 trung học NQ BH. Cựu SVSQ. TB. TĐ. Phật tử Tuệ Tịnh...
14 Tháng Bảy 20181:20 SA(Xem: 972)
Chánh Niệm được xem như là cội nguồn, là gốc rễ để Tâm được an tịnh. Khi tâm an thì thân khoẻ và trí tuệ sáng suốt hơn.
13 Tháng Bảy 201811:05 CH(Xem: 1352)
Giữ lòng trọn nghĩa không phai Em mòn mỏi sống trần ai lạnh lùng Chữ Sinh, Tử kiếp hư không Ôm bao nhung nhớ, mặc dòng lệ rơi.
13 Tháng Bảy 201810:54 CH(Xem: 1716)
Mùa Hè tháng bảy lạ thường, Mưa rơi như trút ngập đường ta đi. Nhìn trời u ám buồn chi, Không gian vắng lặng, lòng thì bơ vơ.
13 Tháng Bảy 20186:31 CH(Xem: 1197)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
12 Tháng Bảy 201810:44 CH(Xem: 424)
Sử Việt nhìn lại là một nỗ lực của tác giả với tham vọng là muốn đặt lại những dữ kiện lịch sử vốn đã trở thành nếp sồng, nếp nghĩ theo lối mòn suy nghĩ đã đóng băng, hoặc được coi như những sự thật không cần bàn cãi nữa.
08 Tháng Bảy 20185:55 CH(Xem: 1240)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
08 Tháng Bảy 20182:24 SA(Xem: 379)
Thú thực World Cup kỳ này có lẽ hầu hết dân VN chúng ta xem mà không yên lòng, vì trước đó đã có tin "buồn động trời"...
08 Tháng Bảy 20181:42 SA(Xem: 634)
...có vườn hoa của Mẹ và giàn thiên lý thơm lừng và nhất là thèm mãi bát canh cua đồng ngọt ngào của Mẹ ngày xưa mà giờ đây chỉ còn lại trong dĩ vãng.
07 Tháng Bảy 20184:05 CH(Xem: 944)
Đợi chờ năm tháng đã qua, Hôm nay hoàn tất món quà trao nhau. Tập San đặc biệt mai sau, Tìm về kỷ niệm nhớ nhau suốt đời.
07 Tháng Bảy 201811:41 SA(Xem: 1725)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 201810:52 SA(Xem: 1445)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
07 Tháng Bảy 20186:35 SA(Xem: 961)
Tôi trở về đường xưa xanh lá cỏ Nhớ một người của ngày ấy thơ ngây Trên con đê tím màu hoa mắc cỡ Và lao xao dọc triền cỏ may gầy.
07 Tháng Bảy 20186:24 SA(Xem: 1077)
Em buông ta, giữa giòng đời Em đi về cõi xa xôi, chốn nào Giờ ta tuổi hạc xanh xao Một mình bơi giữa xôn xao thế trần
06 Tháng Bảy 201811:10 CH(Xem: 878)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...