Danh mục
Số lượt truy cập
5,060,211

Nguyễn-Xuân Hoàng - BẤT CỨ LÚC NÀO, BẤT CỨ Ở ĐÂU - ANYTIME, ANYWHERE

04 Tháng Bảy 20148:08 SA(Xem: 2026)
Nguyễn-Xuân Hoàng - BẤT CỨ LÚC NÀO, BẤT CỨ Ở ĐÂU - ANYTIME, ANYWHERE


B
ẤT CỨ LÚC NÀO, BẤT CỨ Ở ĐÂU


NXH-TAPCHI-VAN-SAIGON-1972_thumb
Nguyễn Xuân Hoàng
(in the office of Văn Magazine, 1972)


Em đừng hỏi giờ này tôi đang làm gì và đang ở đâu. Lúc này đây, khi viết những giòng chữ này cho em, tôi đang ngồi trong tòa soạn của một tạp chí nằm trên con đường Phạm Ngũ Lão. Con đường ấy, khá nhiều nhà in, nhà báo, nhà phát hành, chắc em đã biết, là một con đường nhỏ, đầy bụi và nhiều xe. Trên bàn làm việc của tôi hiện có một lá thư của “nhà-làm-kịch-không-bao-giờ-dựng-kịch” gửi cho tôi, nhưng tôi không hiểu gì cả. Có lẽ ông ta lầm tôi với một người nào khác có một cái tên tương tự. Những cái tên tương tự! Có bao nhiêu cái tên tương tự như tên của tôi, và tên của em trong cõi đời này. Và em, Vy của tôi, tên em phải viết i ngắn hay y dài? Và tại sao phải là y dài mà không là i ngắn?

Lúc viết những giòng này cho em, những người thợ sắp chữ vừa vỗ bản in truyện ngắn của tác giả Rừng Mắm đặt trên bàn tôi, cây quạt trần đang xoay theo một tốc độ chậm nhất, và mưa rơi ngoài kia. Mưa ào ạt như tiếng kêu thất thanh của một người bị săn đuổi, chờ chết.Tại sao lúc nào tôi cũng thích nhìn những trận mưa thúi trời thúi đất. Mưa điên cuồng, man dại; mưa ập xuống như cái thúng chụp không thương tiếc ngậm ngùi…

Thế còn em, nơi em ở hiện giờ trời đang có mưa không? Những trận mưa đầu mùa nắng là những dòng nước được đợi chờ. Mưa luôn luôn làm tôi nhớ em. Nhớ những hôm nào em ngồi sau chiếc xe lambretta màu bạc của tôi. Hơi thở tình yêu của em đã thổi ấm xuyên suốt lưng tôi, hâm nóng một trái tim tưởng chừng đã nguội lạnh, thổi bay đi những đám mây buồn bã từ bấy lâu nay vẫn ám mãi xuống đời tôi. Ôi những trận mưa hân hoan tầm tã; mưa biển mưa rừng, mưa cao nguyên, mưa đồng bằng. Mưa chảy trong tôi tình yêu muộn màng, mưa xối trong em tình yêu vừa mới lớn. Những giọt nước mưa hy vọng đang ướt sũng cuộc đời chúng ta.

Bữa qua có tin từ mặt trận về cho hay chiến trường miền Trung đang hồi ác liệt, một bạn tôi vừa mất xác. Sáng nay trên cao nguyên báo xuống, một người bạn khác nữa của tôi mới vừa tử trận. Những tin tức ấy đã làm tôi chảy nước mắt. Bao nhiêu người ở tuổi tôi đang đối mặt với cái chết, tại sao tôi vẫn ngồi đây yên ổn. Và tại sao tình yêu của chúng ta? Có phải tôi là một người may mắn bất hạnh. May mắn mà sống sót, nhưng bất hạnh thay chưa sống đủ kiếp người.

Có phải là một điều nhảm nhí không khi ta nói đến tình yêu trong một thời đại mà người ta chỉ đề cập đến sự chết. Tôi vẫn nghĩ rằng con người càng đến gần với tình yêu chính là tiến gần đến cái chết. Yêu là chết. Và trước cái chết, người ta bao giờ cũng ham muốn sự sống. Và sự sống là gì nếu không là tình yêu? Ngụy biện quá, phải không?

Vy yêu, cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào mường tượng ra nổi nơi ăn chốn ở của em. Thành phố trên cao ấy đã một thời nhìn thấy tôi lớn lên, đã nghe tôi thở, đã thấy tôi yêu, đã chứng kiến những trận đòn thù trên Đồi Cù, đã dí tôi trong quán cà phê Huyền nửa đêm về sáng. Và giờ đây những dấu chân em in trên con đường đất đỏ dưới những cơn mưa tầm tã đang làm tôi thương nhớ em. Cánh cửa sổ từ căn phòng em ở mỗi sáng mở ra có thể nhìn thấy chăng đỉnh núi Langbiang? Quyển sách nào em đang đọc? Và tờ thư nào em đang viết dở cho tôỉ … Tôi đang nghĩ đến em, đến hơi thở em, khuôn mặt thần thánh em… Sẽ buồn biết bao nếu trí tưởng tôi không còn cái khả năng tưởng tượng ấy nữa, cái khả năng khiến cho đời sống tình cảm chúng ta giàu có hơn, màu sắc hơn…

Em có còn nhớ những quán nước quán ăn mà chúng ta đã đến: một chỗ sang trọng, một nơi tồi tàn; những cuốn phim ta đã cùng xem: đam mê, hung bạo, hay dịu dàng và thơ mộng; những khúc nhạc mà chúng ta đã từng nghe chung với nhau trong một tối nào: quyến rũ và lôi cuốn. Và hơi thở em tràn ngập trong lồng ngực tôi. Thân thể em trong vòng tay cuồng dại tôi.

Ừ, nhiều khi tôi ước phải chi chúng ta là cỏ cây hay loài vật, chúng ta sẽ yêu nhau như loài thú hoang giữa đất trời mà không sợ bóng dáng của Thần Tuyệt Vọng. Như loài thú, chúng ta rong chơi trong rừng, nằm dưới bóng mát của những tàn cây và ngủ an nhiên trên xác lá khô. Như cỏ cây ta không thèm mọc vội vàng. Ta lớn theo gió, và nắng và mưa sẽ làm ta rắn chắc hơn. Cái vòng tròn vàng óng buổi sáng sẽ đánh thức ta dậy, mặt trời đỏ hực buổi chiều sẽ gọi ta về, và trăng sao trên cao sẽ soi thấu tình yêu của chúng ta.

Vy yêu, bây giờ là mười giờ. Buổi sáng trong một tòa soạn báo. Tiếng máy chạy ì ầm. Những bản vỗ ướt mực và ướt nước. Cơn mưa đã dứt. Trời trong suốt và nắng đang thổi luồn những hơi thở nóng hổi trên thành phố tôi đang ở. Có lẽ những con đường rợp bóng cây mà chúng ta đã đi sau trận mưa lớn đã ngập nước, vòm cong của những tàn me cụm đầu dài đến cổng trường Saint-Paul còn óng ánh chút nước mưa đã rơi trên đầu chúng ta theo từng cơn gió nhẹ. Giờ đây, tôi không biết mình đang đốt đến điếu thuốc thứ mấy trong ngày nhưng tôi biết là tôi đang nghĩ đến em.

Vy yêu, em có còn nhớ cái lối quảng cáo của người Nhật về những sản phẩm đặc chế của họ. Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu Cũng Chỉ Có Hai Ta. Ừ, cũng chỉ có hai ta.

Ngày mai, tôi sẽ phải vào bệnh viện trở lại. Những dấu hiệu tái phát của căn bệnh cũ đang bắt đầu lộ diện và đang hành hạ tôi. Bạn tôi bảo: “Mày chưa chết đâu. Đừng sợ..Sống thì khó chứ chết thì ai mà chẳng có phần.”

Buổi sáng hôm nay, sau cơn mưa mặt đường trước tòa soạn sạch trơn. Nhưng sao mà lòng tôi vẫn còn đầy chật hình bóng em. Nhớ em, nhớ những sợi tóc dài buộc chết đời tôi, nhớ hai con mắt màu nâu thầm lặng, nhớ cái mũi hếch kiêu căng, nhớ giọng nói sao mà ngọt ngào kỳ lạ. Nhớ nụ cười em tràn ngập cơn mê tôi, nhớ đôi chân dài quấn quýt, nhớ bờ ngực nặng, nhớ hơi thở nóng, nhớ hai bàn tay hốt hoảng của em,… Nhưng sao tôi vẫn có cảm tưởng như rồi ra chẳng bao giờ chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau nữa. Bởi vì, giữa tôi và em, chúng ta có bao nhiêu là sông núi, bao nhiêu là hố thẳm, bao nhiêu thung lũng, bao nhiêu biển trời. Có cả sương mù và sấm sét. Có đêm và ngày. Có cả “Khổng tử” và gia phong. Và…

Thư từ làm cái gì, chữ nghĩa cũng sẽ chỉ là điều vô ích, một khi người ta không còn muốn đọc nhau nữa.

Phải không?

Nguyễn-Xuân Hoàng
Tháng Chín 1968
Nguồn: dactrung.com

ANYTIME, ANYWHERE

translated by Lưu Diệu Vân

(nguyên tác Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu)

Don’t ask me what am I doing and where am I. Right now, while writing these words for you, I am sitting in the publishing house on Pham Ngu Lao Street. That street, which hosts many printing houses and publishers as you probably had already known, is a small street full of dusts and cars. There is a letter on my working desk from “a-playwright-will-who-will-never-produce-a-play” but I understand nothing. Perhaps he has mistaken me for someone with a similar name. Those similar names! How many similar names to yours and mine exist in this world? And you, my Vy, your name must be written with i or y? How come with y but not i?

While these words are being written for you, the type setter is laying on my table the short story of the author of Rung Mam. The ceiling fan is moving at a sluggish speed and rain is falling outside. Rain pours with a sorrowful cry of a prey, awaiting its death. I don’t know why I always like to watch the miserable rain falls. Violent rain, barbarous rain; rain plunged mercilessly like an unsympathetic barrel.

What about you? Is it raining now where you are? Those much anticipated rain falls at the beginning of the sunny season are always appreciated. Rain constantly makes me miss you. I miss those days you sat behind me on my silver Lambretta. Your breath of love glides warmth through my back, heats up my frozen heart, chases away those gloomy clouds that have haunted my life all these years. Oh, those joyful rainfalls; ocean rain, forest rain, plateau rain, delta rain. Rain flows over me a belated love, rain pours into your pubescent love. Those hopeful rain drops are soaking our lives.

Yesterday, news from the battlefront read the war is getting fiercer; a friend of mine recently deceased. This morning, the delta sent news; another friend of mine had died. Those news brought tears to my eyes. So many people my age are facing death, why am I still sitting safely here? And why, our love? Perhaps I am an ill-fated lucky person; lucky because I have survived, unfortunate because I have not lived sufficiently in this lifetime.

Isn’t it nonsensical that we talk of love in an era of death? I have often thought the intimacy people get from love is leading them toward the proximity of death. To love is to die. And yet in front of death, people always desire life. What is life if not love? Paradoxical, right?

Vy darling, until now I still can’t imagine the place where you live. That elevated city has perceived my maturity, has heard my breathing, has seen me love, has witnessed those vengeful fights on Doi Cu, has lured me into Huyen coffee shop midnight until dawn. And now, your foot prints on the crimson road under the torrential rain are making me miss you. Can one see the pinnacle of the Langbiang Mountain from the view of your window every morning? What book are you reading? And which unfinished letter are you writing for me?… I am thinking about you, about your breath, about your angelic face… It would be extremely melancholic if my imagination ever loses its capability to envision, the capability that makes our love life more embellished, more kaleidoscopic…

Do you still remember the restaurants and coffee shops we had visited: a classy place, a common place; the movies we had seen together: passionate, atrocious, or gentle and dreamy; those melodies we had listened to together one of those nights: seductive and alluring. And your breathing immerses inside my chest. Your body in my amorous embrace.

Yes, many times I wish we were grass or animals; we will make love like untamed beasts beneath the naked sky and be unafraid of the God of Hopelessness. Just like animals, we will run wild in the forest, lie underneath the airy shades of the trees and sleep blissfully on the bed of desiccated leaves. Just like weeds and trees, we won’t grow too hasty. We rise with the wind, and sunshine, and the rain will turn us more robust. That sparkling golden circle will awake us every morning, the rouge evening sun will call us back home, and the starry moon will shine through our love.

Vy darling, it is now ten o’clock, morning at the publishing house. The rumbling sounds of printing machinery. The typefaces are dripping wet ink and water. The rain has ceased. The sky is crystal clear and sunshine is gusting warm breaths upon the city where I live. Perhaps the shady streets we used to stroll after the storm are flooded with puddles of water. The curve of the gleaming wet tamarind trees, its stretchy branches toward Saint-Paul school front gate are leaning onto our heads following the touch of delicate wind. Right at this moment, I don’t remember the number of cigarettes I had lit up today but I surely know I am thinking about you.

Vy love, do you remember the way the Japanese advertise about their exclusive product? Anytime, anywhere, there is only the two of us. Yes, only the two of us.

Tomorrow, I will be re-admitted to the hospital. The recurring signs of my old illness are surfacing and aggravating me. My friend said: “You won’t die yet. Don’t be scared. Living is indeed difficult but death certainly is shared by everyone.”

This morning, the road in front of the publishing house is extremely clean after the rain. But my essence is cramped with your images. Missing you, missing those long strands of hairs strangling my life, missing those two silent brown eyes, missing that prideful nose, missing that strangely sweet voice. I miss your submerging smiles in my hallucination, miss your long sinuous legs, miss your ample bosom, miss your sultry breath, miss your two abashing hands, …

But somehow, I still have an apprehension that we will never get to see each other again. Because, between you and I lie numerous rivers and mountains, numerous abysses, numerous valleys, numerous oceans and skies. There are fog and thunderbolt. There are nights and days. There are also morals and values. And…

Correspondence is unnecessary for words are useless, when people no longer want to read each other.

Right?

September 1968

********************

Anywhere, Anytime

Nguyễn Xuân Hoàng
Chuyển ngữ: Đinh Từ Bích Thúy

Don’t ask what I’m doing or where I’m at this hour. Right now, while writing these words to you, I’m sitting in an office of a literary magazine on Pham Ngu Lao Street. That street, which houses many printing presses, newspapers and publishing houses as you probably know, is a small street full of dust and cars. On my desk there is a letter from “a-playwright-who-creates-but-never-directs” but I don’t understand a thing. Maybe he has confused me with someone else who goes by a similar name. Those similar names! How many names similar to yours and mine that exist in this world? And you, my Vy, should your name be written with an i or y? Y not i?

While these words are being written, the type setters have just finished setting and laying on my table a short story by the author of Rừng Mắm. The ceiling fan is turning at its slowest speed and rain is pouring outside. Rain explodes like the scream of a hunted man moments before his death. I don’t know why I’m partial to this kind of rain, a profuse rain rotting heaven and earth. Mad rain, wild rain; rain plunging down like a vast basket without pity or regret.

And you? Is it raining where you are? The rain that falls at the beginning of the dry season becomes cherished streams. The rain always makes me long for you. Long for those days when you used to sit behind me on my silver Lambretta. Your love-breath warmed my spine, thawed my cold heart, chased away sad clouds that had long darkened my life. Joyful ceaseless rain; ocean rain, forest rain, plateau rain, highland rain. Rain bloomed within me a belated love; rain poured into you its adolescent passion. Rain full of hope rain flooded our lives.

Yesterday, news from the central battlefront told me the war has gotten worse; a friend of mine died, his remains gone. This morning, the highland sent news that another friend of mine has passed away. The news brought tears to my eyes. So many people my age are facing death, why am I still sitting safely here? And why do we have this love? Perhaps I’m an unlucky lucky person; lucky because I’m alive, unlucky because I have not yet lived.

Isn’t it obscene that we talk about love in a time of death? I’ve often thought the closer you get to love, the nearer you go toward death. To love is to die. Facing death, people always desire life. What is life if not love? A circular argument, don’t you agree?

Vy darling, even now I still can’t picture the place where you live. That city from high up had kept watch over my adolescence, listened to my breathing, seen me fall in love, witnessed those payback fights on Doi Cu, pulled me into Huyen coffee shop from midnight until dawn. And now, picturing your footprints on the red road under the downpours makes me long for you. From your open window each morning can you see the top of the Langbiang Mountain? What book are you reading? And which unfinished letter are you writing me? I’m thinking of you, your breath, your angelic face… It’d be so sad if my imagination ever loses its ability to conjure you, the very ability to enrich our love, infusing it with more colors ….

Do you still remember all the restaurants and coffee shops that we’ve visited: a fancy place, a hole-in-the-wall; movies we’ve seen together — passionate, violent, or gentle and dreamy; melodies we’ve heard together one night, seductive, haunting. And your breathing that expands my heart; your body in my dazed embrace.

Yes, there are times I wish that we were trees, grass or animals; we’d love like beasts in the wild, defying the God of Hopelessness. Just like animals, we’d play in the forest, lie underneath the cool shades of trees and sleep blissfully on beds of dead leaves. Just like grass and trees, we’d take our time to grow. The wind would raise us, the sun and rain would make us resilient. The bright golden circle of dawn would awaken us every morning, the bright red evening sun would take us home, the stars, the moon, would shine on our love.

Vy darling, it is now ten o’clock. Morning in a magazine office. The printing press rumbles on. The typefaces are wet with ink and water. The rain has stopped. The sky is transparent and the sun is blowing its hot breath on the city where I live. Perhaps the shady streets where we used to walk after a storm have been flooded, the vault of tamarind trees that extends all the way to the front gate of Saint-Paul Lycée may be resplendent with raindrops that used to trickle on our heads after every shudder of the wind. Now I no longer remember how many cigarettes I’ve lit up today but I know I’m thinking of you.

Vy love, do you remember the way the Japanese advertise their special products? Anywhere, anytime, just the two of us. Yes, just the two of us.

Tomorrow, I will be readmitted into the hospital. The symptoms of my old illness have resurfaced and are plaguing me. My friend said: “You won’t die yet. Don’t be scared. Living is hard, but dying is banal.”

This morning, the street in front of the magazine office looks spotless after the rain. But my mind is still jumbled with visions of you. Longing for you, for long spools of hair that strangle my life, for quiet brown eyes, proud button nose, your voice that’s wondrously sweet. Your smile that permeates my dreams, your long supple legs, full breasts, hot breath, quick, shy, unsure hands …. But I fear we won’t see each other again, ever. Between you and I lie many rivers and mountains, abysses, valleys, oceans and skies. Even fog, lightning and thunder.
Nights and days. Confucius, morals and values. And…

Why do we write? Words and meanings are simply useless when people no longer want to read each other.

Don’t you agree?

Nguyễn-Xuân Hoàng
September 1968