Danh mục
Số lượt truy cập
4,912,378

Huỳnh Văn Huê - ĐỨC ÔNG NỔI GIẬN - phần 3

20 Tháng Năm 201410:46 CH(Xem: 5992)
Huỳnh Văn Huê - ĐỨC ÔNG NỔI GIẬN - phần 3


ĐỨC ÔNG NỔI GIẬN

phần 3

Langmo_NHC-1


Từ sau hai chuyến đi vào Nam trước đây (1), tuy ròng rã bao nhiêu tháng trời liền nằm ngồi một chỗ nơi quê nhà nhưng hôm nay Đức Ông (Lễ thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh) trong lòng như mở hội. Chẳng là vì, cái làng Cù Lao Phố nơi ông gắn bó xưa kia giờ đã có một bước đầu quan trọng là thoát khỏi cái thế... cù lao sông nước bao quanh. Thám mã đi về đã báo cáo tường tận với ông rằng địa phương này đã xây dựng xong thêm hai cây cầu (nghe đâu chỉ là 2 trong số 8 cây cầu đã được... quy hoạch!). Vậy từ nay người đi bộ, xe lớn, xe bé đều tránh được vấn nạn lưu thông cùng xe lửa. Có nghĩa tránh được nạn kẹt xe, nhất là các tai nạn thảm khốc chết người như đã từng xảy ra... Hơn thế nữa, trong rất nhiều cái gọi là... thủy điện được ngưng xây dựng, trong đó có hai dự án thủy điện ĐN6 và ĐN6A trên con sông Đồng Nai... (Phước Long Giang yêu dấu ngày xưa "của"... Đức Ông). Như vậy "ở trên" cũng có một số người còn biết lắng nghe tiếng nói thống thiết của dân, còn biết nghĩ đến tiền đồ của dân tộc đó chứ!... .

Nhưng ngoài những tin vui, có những tin đến tới Ông chẳng hay ho gì. Thật là "niềm vui chẳng được tày gang", nét mặt đang vui chợt Đức Ông đổi... sắc trầm tư, Ngài ra dấu cho người lính thám mã đến gần rồi cất tiếng hỏi:

- Ngươi làm việc khá lắm. Nhưng ta hỏi ngươi, có việc gì quan trọng xảy ra tại đất Quảng Bình này mà ngươi chưa báo ta biết hay không?

Tội nghiệp, người lính mặt xám ngoét, không ai kém thông minh đến độ không hiểu tại sao Đức Ông lại hỏi như thế. Biết không thể giấu diếm với... thần, anh ta run giọng nói... thật hết ra:

- Bẩm Ngài, có chuyện xây mộ mới cho... Ngài, nhưng... nh..ư..n..g tiện nhân không dám báo cáo!

Mặt Đức Ông trở nên đỏ gay - mỗi khi tức giận điều gì Ngài thường như thế - , Ngài "hừ" lên một tiếng như... thường lệ rồi gằn giọng:

- Cái đám "hỗn quan" ngày nay không còn biết tôn trọng người dân chút nào. Trong khi người dân phải đóng thuế để... nuôi họ! Chuyện không có gì lớn lao, nhưng bọn họ lại đối với dân như vậy, gặp nhiều chuyện lớn hơn sẽ như thế nào?!

Thật ra chuyện xảy ra tuy không thật lớn nhưng cũng không hề... nhỏ. Vì nếu nhỏ làm sao người lính thám mã trung thành (đã mất từ lâu rồi, nhưng vẫn tiếp tục theo phò tá Đức Ông ở... cõi âm!) ... không dám báo cáo?!

Đó là chuyện vào một ngày đẹp trời, sở VHTT-DL, chính quyền tỉnh Quảng Bình, được chuẩn thuận từ trên cấp bộ... . Đồng ý, nhất trí dùng tiền đóng thuế của người dân tổ chức tôn tạo lại ngôi mộ của chính... Đức Ông. Vậy cũng chưa có gì đáng nói nếu... .

Đáng nói hơn là trong quá trình xây mới ngôi mộ, họ không đếm xỉa gì đến những hậu duệ của Ngài còn sống sờ sờ nơi miền đất này. Đang giận cành hông, lại không có ai... tâm sự, Đức Ông bèn trút "nỗi niềm" với... người lính trung thành của mình:

- Ngôi mộ của ta xưa giờ đơn giản, nếu làm theo nguyên mẫu thì sẽ tốn ít tiền của... dân. Hơn nữa, mộ cũ thông thiên, hòa hợp âm-dương, liên kết giữa đất và trời... . - Ngài trợn mắt nhìn... người thám mã (tội nghiệp) rồi nói tiếp:

- Vậy mà họ lấy khối đá mấy ngàn ký đè lên mộ phần của ta. Trước mộ có rảnh nước nhỏ để... thông thủy, họ cũng cho lấp kín! Đền thờ của ta trải dài từ đây cho đến khắp miền Nam, trước đây khi người dân chỉ muốn sơn lại cái bệ thờ thôi, cũng phải thắp hương thành khẩn khấn vái hỏi ý kiến ta. - Rồi đột nhiên Ngài bắt đầu dịu giọng:
- Nhưng hiện giờ ta cũng đã... "đổi mới" rồi. Ta báo mộng cho ban Quý Tế khỏi phải xin ý kiến làm chi, chỉ làm sao cho tươm tất và ít tốn kém là được rồi . Nhất là đừng có mà bày vẽ ra để kiếm... phần trăm. Nói đến đây có lẽ đã nguôi phần nào cơn giận, Ngài đích thân bước lại kệ tủ, với tay lấy bình rượu quý, ôn tồn nói với người thuộc hạ tận tụy:

- Ta có bình rượu ngon, nhà ngươi đem về chiều nay nhâm nhi, nhớ chỉ vài chén nhỏ thôi... .

Người lính tỏ dáng cảm động lắm, lí nhí mấy lời cám ơn rồi cáo từ ra về.
Nhưng đã hết đâu, Đức Bà có lẽ từ hồi nào đến giờ bận việc phía sau nhà, Bà tất tả mang thêm ra nải chuối, nói để đem thêm về cho... sắp nhỏ. Tất cả chắc là phẩm vật đơn sơ được những người dân chất phác đem đến cúng ở đâu đó...?


lang NHCanh


Người lính đi rồi, Đức Ông bước lại chiếc bàn nước, rót ra hai chén trà. Ông cất tiếng mời Bà uống nước. Có lẽ Ông lại muốn có người để... "tâm sự" rồi đây. Quả nhiên là vậy, sau khi hớp một ngụm trà, Ông cất tiếng:

- ...Tôi không phải là người khắc khe hay khó tính đâu. Bà nghĩ xem, hậu duệ mười đời của tôi còn sống tại đây, đang giữ nhà thờ, mà người ta động mồ động mả tổ tiên nó nhưng không hỏi cho nó lấy một tiếng!
Phụ nữ vốn tính mềm mỏng, dịu dàng, Bà lên tiếng, chủ ý là xoa dịu để Ông bớt... stress mà thôi:

- Chuyện... lỡ vậy rồi, biết đâu người ta sẽ sửa lại... . Nghe đến đây giọng Đức Ông trở nên... rắn hơn:

- Nói như vậy sao được. Cứ sai rồi sửa, càng sửa càng sai, việc nhỏ đến việc lớn, hao tổn ngân sách biết bao nhiêu mà kể. Nếu mãi như vậy thì dân tộc Việt mình làm sao ngóc đầu cho nỗi?!

Quá hiểu Ông, tay châm thêm nước vào chén trà, Bà im lặng, nhẫn nại để cho Ông trút ra hết những bức xúc trong lòng. Tay nâng chén trà, Ông tiếp:

- Bà cũng thấy rồi đó, sau khi duyệt tới, duyệt lui... . Không biết số liệu chính xác chưa, tốn một trăm tỉ (2) tiền bây giờ, cuối cùng có một khu mộ mà đình chẳng giống đình, chùa chẳng giống chùa, mộ cũng không giống... mộ! - Hớp tiếp một ngụm trà, rồi dằn mạnh cái chén không xuống bàn, Ông tiếp tục... "tâm sự", giọng tuy nhỏ xuống một chút nhưng vẫn nhiều xốn xang:

- Những vấn đề thám mã báo lại, thực ra tôi đã lên... mạng (!?) biết hết trơn. Cái chính là mình phải biết chọn lọc nguồn thông tin có độ tin cậy thế nào. Tin của thám mã chỉ là kiểm chứng song song thêm mà thôi. Nói thật với Bà, các vị vua triều Nguyễn nếu còn... sống, tôi cho rằng đều cũng chọn cách nắm thông tin đơn giản, nhanh chóng, rẻ tiền như thế thôi. Làm vua, làm chúa, làm quan lớn ở trên cao phải biết lên in-tơ-net để biết dân tình, dân ý ra sao..., rồi biết thêm chuyện năm châu bốn biển, mở rộng tầm nhìn... . Chớ ngồi đó nghe lời xu nịnh, sàm tấu, báo cáo láo của đám nịnh thần thì vô cùng nguy hiểm! - Thấy Ông nói hơi dài, e rằng Ông mệt, Bà khéo léo nhắc là đã gần đến giờ cơm chiều. Không ngờ Ông ngữa mặt... cười sảng khoái:

- Bà lại quên nữa rồi, mình mất đã lâu, chỉ còn... vong linh thôi. Vì vậy mình đâu còn bệnh hoạn, ốm đau chi ? Còn chăng là chỉ còn cái lòng với dân với nước thôi... . - Rồi Ông trở lại câu chuyện ngay:

- Còn việc tốn kém 100 tỉ xây mộ cho tôi, nếu dùng số tiền này để cấp học bổng cho học sinh, sinh viên nghèo thì cũng giúp cho được ước chừng 20.000 cháu! Hoặc là, giá như dùng số tiền xây mộ đó, xây cũng khoảng đến trăm cây cầu treo trên vùng cao, giúp người dân qua lại (trong đó có cả cô giáo và mấy cháu học sinh) khỏi phải chui vào bọc ny-lon để... qua sông !!!

Hình như để đè nén cảm xúc đang dâng trào, Ông nói Bà dọn cơm để hai người cùng dùng bữa (?). Chưa đến mươi phút sau mâm cơm đơn sơ được dọn lên, đặc biệt không thể nào thiếu chén... ớt hiểm. (Thánh, thần có lẽ ăn theo cách lấy hương lấy hoa thôi, nhưng theo... quán tính, cũng phải dọn ra cho giống bữa cơm... .)

Thế nhưng..., Đức Ông lại không hề đụng đến chén đũa gì hết. Bà nhìn Ông lom lom, biết Ông chưa giải tỏa hết nỗi lòng, Bà im lặng, kiên nhẫn chờ đợi... . - Phụ nữ Việt như vậy quá tuyệt vời - .Quả đúng như thế, Ông tằng hắng lấy giọng rồi tiếp tục nỗi niềm. Lần này Ông lại nói chuyện có liên quan đến... "thời sự quốc tế" chứ ! Ông nói, cái vụ liên bang Nga thôn tính bán đảo Crimea của Ukraine bằng nhiều mưu mẹo và thủ đoạn. Ông nói, chuyện như vậy mà báo chí Việt mình có bài hí hửng ca ngợi hành động này thế mới tức và vô cùng... khó hiểu. Ông nói, ví dụ như khi có tiền lệ như thế rồi, nếu tương lai có một nước lớn tham tàn hung bạo nào đó thừa gió bẻ măng hoặc với lý do tương tự như vậy tiến chiếm đất đai, lãnh thổ nước Việt mình (3). Liệu lúc đó sẽ có bài báo nào khen tặng hành động bạo ngược như thế nữa không !? Có lẽ đến đây là lúc... "cao trào", Ông nói với giọng không thể nào kém gay gắt hơn :

- Mà thật ra chuyện tương tự đã xảy ra hai lần rồi. Chỉ mấy mươi năm trở lại đây thôi sao không chịu nhớ? Như vậy chuyện cả trăm cả ngàn năm trước chắc đã quên hết rồi!?

Đúng là "kẻ đốt nhà không ghét mà ghét người... huýt gió" . - Nói xong câu này người ta thấy tay Đức Ông nắm chặc và run run... .(Nhưng có lẽ mọi người ai cũng đồng ý rằng người đốt nhà và người cầu ... gió, cổ vũ cho kẻ đốt nhà, thật ra cả hai đều đáng ghét cả!). Đến đây Đức Ông dịu xuống, lần này có lẽ dịu thật sự, vì Ông trở nên ôn tồn và dịu dàng hơn bao giờ. Ông nhìn vào mâm cơm còn... y nguyên, vói tay đích thân bới cơm cho Bà và nói:

- Thôi mình ăn cơm kẻo nguội (!?).- Nhưng không biết có phải vì dư vị của nỗi bức xúc còn chút... xíu. Ông nói thòng thêm:

- Cái chuyện mả mồ làm tôi buồn quá, buồn cho mình thì ít, cho dân cho nước thì nhiều. Nếu không có gì đặc biệt, có lẽ năm nay tôi không vào thăm phương Nam đâu.

Nói xong, gương mặt Ông trở nên trĩu nặng u buồn. Ông ngồi xuống mâm cơm cùng Bà. Hình ảnh mâm cơm, hai Ông Bà, ngôi nhà chợt mờ dần rồi... biến mất! Địa điểm này không biết là đâu, chỉ biết là một khu đất cao, trơ trọi và hoang vắng. Mờ mờ xanh xanh ngọn núi An Mã, xa xa biên biếc dòng sông Kiến Giang của đất Quảng Bình đang lững lờ, trăn trở trôi một cách buồn bã...

HUỲNH VĂN HUÊ ( 5-2014 )

_______________________

Ghi chú:

(1) - Xem " Đức Ông Nổi Giận" phần 1 và 2 của cùng tác giả.

(2)- Theo báo mạng Tiền Phong.

(3)- Tin chính thống từ ngày 2-5-2014 TQ đem giàn khoan dầu HD 981 vào hạ đặt trong hải phận VN.


22 Tháng Chín 2018(Xem: 48)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 30)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 160)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 140)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 119)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 925)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 373)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1010)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 294)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 437)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 518)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 633)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 527)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 547)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 634)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 750)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 903)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 863)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1017)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1201)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1581)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
19 Tháng Bảy 2018(Xem: 747)
Lại đây, Anh kể Em nghe kho tàng của biển, Huyền thoại xa xưa... truyền thuyết muôn màu. Đất ÔNG CHA, bao đời gây dựng, Hãy giữ trường tồn cho thế hệ cháu con.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 795)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
13 Tháng Bảy 2018(Xem: 1164)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 1199)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1693)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1404)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 848)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...