Danh mục
Số lượt truy cập
5,970,147

Hoàng TNP - GÓC TRỜI ẤY... CỦA RIÊNG TÔI...

21 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 27447)
Hoàng TNP - GÓC TRỜI ẤY... CỦA RIÊNG TÔI...


Góc Trời Ấy… Của Riêng Tôi…


goc_troi-large-content

 

Tôi dán mắt vào màn ảnh tivi... tin tức VN đang nhắc đến liên tiếp mấy ngày liền... chỉ vì bão tố lại dồn dập ập đến quê hương... chợt tôi nghe lòng quặn đau... một chút mặc cảm vì mình quá sung sướng nơi này. Dù nơi đây chẳng phải là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi, nhưng đất nước này đã cưu mang tôi hơn 30 năm nay trong sung túc ấm no, Tôi nhìn hình ảnh những hoang tàn đổ nát trên mảnh đất quê hương, những đôi mắt trẻ con vẫn còn lẩn quẩn ngơ ngác trong cảnh màn trời chiếu đất... và đột nhiên... thân thể đau nhức bịnh hoạn này của tôi không là gì nữa. Tôi thầm hổ thẹn cho sự ích kỷ của mình. Dù sao đi nữa, nỗi đau nhức của tôi, những trăn trở đêm dài chịu đựng của tôi đều trong nệm ấm chăn êm, chớ không như em nhỏ kia ngồi co ro giữa đám gạch đổ nát hoang tàn.

 

Buổi chiều vàng vọt bám từng vệt nắng cuối ngày trên bãi cỏ vườn sau. Mấy ngày nay thời tiết cũng không bình thường nơi đây. Đáng lẽ ra sẽ nóng lắm vào khoảng thời gian này trong năm, nhưng gió vẫn mơn man vào buổi sáng sớm, dù mặt trời lên rất vội, chiếu những ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa sổ phòng tôi, nhưng vẫn thoang thoảng dịu dàng hơi mát lạnh của ngày cuối Xuân. Ngày của tôi bỗng dài hơn với những toan tính... tôi bật cười khi nghĩ đến đây... toan tính gì nữa cơ chứ?... bây giờ như cô công chúa bị lưu đầy trong căn nhà rộng vắng vẻ... bỏ quên những xôn xao hoa bướm đời sống bên ngoài cửa sổ kia. Tôi lặng lẽ dọn dẹp nhà cửa từng ngõ ngách... tôi sắp xếp lại đời tôi từng góc cạnh... và bắt gặp mình vẫn miên man mong nhớ, mân mê từng mảnh kỷ niệm… thật chẳng muốn buông tay... thật không nỡ rời xa. Nỗi sầu muộn của mối tình đã mất, mọc rễ sâu lún trong hồn tôi… héo úa ra… vàng vọt tơi bời… như buổi chiều sắp tắt ngoài hiên. Và rồi nghe bao nhiêu kỷ niệm căng tròn dồn dập... chen chúc nhau thành những giọt nước mắt lăn tăn chảy xuống… Tôi cũng chẳng buồn lau...

 

Tôi vội vã bước chân ra khỏi những phù du của tình yêu không đoạn kết này. Những giọt nước mắt rơi ra cuốn theo hết những muộn phiền của ngày tháng cũ, luôn cả những hạnh phúc mong manh mà tôi đã nâng niu. Và lòng tôi lại thanh thản nhẹ nhàng hơn. Có một buổi chiều trầm ngâm bên tách trà bốc khói, tôi suy nghĩ sâu lắng và nhớ về một kỷ niệm tuyệt vời thời tôi mới 15 tuổi... lứa tuổi mà bạn bè tôi xôn xao những thú vui trai gái hẹn hò, thì tôi lại đam mê mười mấy khuôn mặt ngây thơ dễ thương của lớp học tôi tình nguyện dạy dỗ mỗi sáng Chúa Nhật. Chạy xe đạp đến với các em mỗi tuần, cô giáo nhỏ điệu hạnh nên luôn dậy muộn, để từ xa đã thấy các em đứng lố nhố chờ đợi rồi reo hò ''cô đến rồi''. Các cô chú học trò nghèo nhỏ xíu của tôi đã đem lại nguồn vui bất tận cho tôi cả tuần lễ sau đó, bao nhiêu tiền Mẹ cho tôi đều dùng vào việc mua quà cáp thưởng cho các em, ngắm những đứa học trò nghèo của mình với ánh nhìn rạng rỡ ôm gói quà trên tay, tim tôi bấn loạn!

 

Kỷ niệm đó đã lôi kéo tôi đến với lớp học Việt Ngữ ngày hôm nay. Dạy không lương nhưng sao tôi vô cùng thỏa lòng và niềm vui thì bất tận chan hòa. Tôi bật cười nhìn chiếc miệng xinh xinh của cô học trò nhỏ đang cố gắng đánh vần ra chữ ''khúc khuỷu''...Tôi vuốt má em thơ ngây, tôi vuốt ve tim tôi chan hòa ấm áp. Tôi dạy các em nói tiếng quê hương để mỗi vần thơ cổ nhân tuyệt tác sẽ nằm mãi trong trái tim những đứa trẻ VN xa xứ này. Tôi yêu những lãng mạn tình tứ trong ca dao tục ngữ tiếng Việt mình, tôi yêu khúc hát dân ca đậm đà cội nguồn dân tộc. Và rồi thầm ao ước sẽ đem khả năng nhỏ bé của mình vun xới tình yêu này vào lòng các em học trò nhỏ bé của tôi đây. Nhìn các em cặm cụi nắn nót làm bài tập, tôi tỳ tay vào thành cửa sổ. Sân trường hôm nay thật đẹp, mây trắng buông những luồng nắng trong veo nhảy múa trên các bụi hoa thơm ngát sặc sỡ ngoài kia... tôi cũng buông hồn mình yếu đuối bâng khuâng...

 

Anh biết không, mùa Hạ năm nay không chịu bám lấy vùng đất xa xôi em đang ở, chỉ vài tiếng một ngày em được thảnh thơi vui hưởng khí hậu em yêu thôi... buổi sáng em vẫn co ro trong chiếc áo khoác len mỏng và đêm về lại cuộn mình trong tấm chăn tìm hơi ấm. Anh à, anh làm gì nơi ấy? Em cũng mong anh quên em và những kỷ niệm xa xưa. Những điều mình đã cố sức nắm giữ nhưng chúng đã lần lượt lọt qua kẽ tay mình... dù ta đã níu chặt,những hạt cát của mùa Hạ năm xưa trên bãi biển ký ức phôi phai. Em đã không còn là con bé của ngày xưa anh yêu, em già nua nhưng không cằn cỗi... vì tim em vẫn muốn mình ấm áp cho tha nhân. Em biết anh vẫn luôn luôn theo đuổi, tìm kiếm một đời sống lý tưởng của riêng anh. Em chúc anh thật nhiều hạnh phúc và may mắn. Em thật sự mong muốn anh làm tròn tất cả những ý nguyện của đời mình. 

 

Hoàng TNP

 

 

04 Tháng Tám 2020(Xem: 98)
Nhà báo Hà Tường Cát, cựu tổng thư ký nhật báo Người Việt, qua đời lúc 7 giờ 30 phút sáng Thứ Hai, 3 Tháng Tám, tại bệnh viện Fountain Valley, California, thọ 80 tuổi, vì bệnh già.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 88)
Cũng như hết mùa hè mùa Thu sẽ đến. Cháu tôi không được đến trường nhưng vẫn được học online. Những đóa hoa của vườn hồng Portland cũng sẽ héo tàn, nhưng những nụ hoa mới sẽ mọc lên, thay thế và rực rỡ vào mùa Xuân tới.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 56)
Anh ghé lại chiều thu vàng vọt Nho cuối mùa, anh lỡ cuộc tình Chẳng thể nào hò hẹn ba sinh Thôi cứ thế, em mãi là 18.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 192)
Mục đích là hướng dẫn về tai biến mạch máu não, cung cấp những tin tức về nghiên cứu và điều trị,và những chương trình sẽ làm trong cộng đồng.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 208)
Ngày sinh nhật này có ý nghĩa lớn lao đối với em. Em sẽ dành cho chồng em những gì lãng mạn nhất để chuộc lỗi lầm..Đương nhiên em sẽ giấu kín như bưng chuyện ngày hôm qua, một ngày vô vị nhất trong cuộc đời em. Tất cả điều tồi tệ xảy ra vì em đã quá GHEN.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 148)
Sáng nay nhìn bạn mừng sum họp Tôi bỗng thấy đời như giấc mơ Những gương mặt ấy thời con gái. Rưng rưng xúc động thuở dại khờ.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 133)
Tình Ta chân chất đậm đà Dù cho xa cách lòng già nhớ thương. Mặc dù Đại dịch nhiễu nhương. Ngày xưa thân ái như đương trở về.
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 262)
Lucy đã từ giã chúng tôi để trở về nơi nó bắt đầu. Mạng sống của sanh linh đều đến rồi đi. Tôi rồi cũng sẽ ra đi như nó.Tôi không biết nó từ đâu đến, nhưng nó đã chấm dứt cuộc đời ở tại nơi này, trong tình thương của đại gia đình chúng tôi.
17 Tháng Sáu 2020(Xem: 487)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LỜI TÂM SỰ CÙNG CHA – Thơ Ngọc Quý- Phổ nhạc: Đăng Phương Hòa âm: Quang Đạt - Kim Ngân trình bày
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 547)
Con sẽ bay theo gió Và rơi xuống gốc cây Ủ mục theo ngày tháng Thêm đất màu nơi này Một mầm non lại nhú Những chiếc lá tái sinh Cây cội nguồn Đất Mẹ Bao thế hệ giữ gìn.
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 540)
Xin đừng đập phá. Xin đừng mang theo gạch đá, búa và gậy gộc để đập phá cửa kiếng. Khi một tiếng bụp vang lên. Những tấm kiếng rả ra và gục xuống rệu rạo. Có khác gì một thây người bị thương quỵ xuống.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 588)
Chúc mừng cháu hôm nay thành tựu Tốt nghiệp học sinh giỏi của trường Hết hè này cháu phải lên đường Sống tự lập đời sinh viên Đại học.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 634)
Ngày Memorial Day, tôi treo lá cờ Hoa Kỳ trước nhà để tưởng niệm và tri ân. Trong nhà, tôi mua hoa và trái cây đặt lên bàn thờ ba tôi. Tôi đốt hương khấn nguyện cho hai người cha, hai người lính.
23 Tháng Năm 2020(Xem: 697)
Khi không thể bắt tay nhau vì sợ lây nhiễm, hãy cúi đầu trước nhau hay những ngón tay khép lại xá nhau trước khi bước vào cuộc họp. Sự khiêm cung cũng giảm đi những căng thẳng và ý nghĩ đen tối hại nhau.
22 Tháng Năm 2020(Xem: 793)
Nếu một ngày điều này có thật Thì con ơi! chuyện đó cũng thường Hãy tin đi ở cõi vô thường. Mẹ an lạc bình yên, siêu thoát.
15 Tháng Năm 2020(Xem: 587)
Để Mẹ ra đi lòng thanh thản. Vui cùng cây cỏ với trăng sao. Tự hào phủi sạch bao nghiệp chướng. Nhẹ nhàng hồn phách bay lên cao.
10 Tháng Năm 2020(Xem: 551)
Chúng ta đã bước vào tháng Năm. Tháng của an vui và hạnh phúc. Hãy chúc lành cho nhau và mong rằng nắng ấm tháng năm sẽ đem đến nhiều tin tốt hơn về dịch bệnh, kinh tế và chính trị. Chào mừng tháng Năm, tháng của những hy vọng.
09 Tháng Năm 2020(Xem: 604)
Năm nay Phật Đản chẳng đi chùa Dịch cúm hoành hành phải chịu thua Trong bếp rộn ràng nồi cháo nấm Ngoài sân tíu tít cháu chơi đùa
03 Tháng Năm 2020(Xem: 788)
Hôm nay thứ năm ngày 30/4/2020. Tôi thức dậy sau một đêm không ngon giấc. Tối qua trên iphone một mình cô độc, tôi nằm xem những bài viết, những video nói về ngày 30/4 mà thao thức.
02 Tháng Năm 2020(Xem: 801)
Tháng tư đói rạc nơi nơi Bo bo cho ngựa, nay người phải ăn Từ nay xuống kiếp lầm than Đọa đày dân Việt hàm oan tội gì?
02 Tháng Năm 2020(Xem: 883)
Thư bất tận ngôn! Xin chúc bạn: Ráng mà gầy dựng chút tương lai Phần ta, còn quãng đời hiu hắt Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày.
02 Tháng Năm 2020(Xem: 732)
Nguyện Mẹ siêu sanh cõi vĩnh hằng Hương linh của mẹ được vinh thăng Theo chân Phật Tổ về Tịnh Độ Thoát vòng sinh tử dứt nghiệp căn.
26 Tháng Tư 2020(Xem: 963)
Nguyện Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn hương linh Phật Tử Lê Văn Tới Pháp danh Nhật Minh tạ thế vào 20/4/2020 nhằm ngày 28/3 năm Canh Tý tại San Jose về cõi niết bàn.
24 Tháng Tư 2020(Xem: 807)
Thoát xa cõi tạm xô bồ Sát na hơi thở bên bờ tử sinh Con đường riêng chỉ một mình Giữa mùa dịch bệnh hành trình lẻ loi
18 Tháng Tư 2020(Xem: 1677)
Không ai muốn mình có một vết sẹo trên người cũng không ai muốn mình sống với những nỗi đau. Những ai gây ác nghiệp chắc chắn sẽ nhận hậu quả, mọi sự việc trên đời vẫn còn đang tiếp diễn. Chúng ta hãy chờ xem mọi việc sẽ phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.
17 Tháng Tư 2020(Xem: 1120)
Đám tang chị tôi đầy nước mắt Vỏn vẹn 10 người. Chồng, con, cháu chỉ được 8 người Nhà quàn hai người Đúng như luật lệ. Tôi đứng xa xa như người viếng mộ Tham dự chui tang lễ chị mình.
14 Tháng Tư 2020(Xem: 1189)
Có lẽ hai ông Tổng thống và Thống đốc chỉ huy chiến tuyến chống dịch, trước những con số kinh khủng cũng đã tìm thấy mối đồng cảm trong cõi đời phù du này chăng?
13 Tháng Tư 2020(Xem: 903)
Có nhiều nơi ở miền Nam mình đã đi qua, đã ở đó, đã nghe nói tới hoặc đã đọc được ở đâu đó... riết rồi những địa danh đó trở thành quen thuộc; nhưng chắc ít khi mình có dịp tìm hiểu tại sao nó có tên như vậy?