Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn Trần Diệu Hương - ĐI THĂM THẦY ỐM

Saturday, August 17, 201312:00 AM(View: 61569)
Nguyễn Trần Diệu Hương - ĐI THĂM THẦY ỐM

ĐI THĂM THẦY ỐM


Tường thuật: Nguyễn Trần Diệu Hương - Hình ảnh: Phan Kim Phẩm


thay_hoang-large

Thầy bệnh đã hai tháng, chúng tôi mới đến thăm Thầy. Nước Mỹ rộng mênh mông, California đã lớn hơn cả nước Việt Nam nên chúng tôi không biết gì hết, mặc dù ở ngay bên cạnh Thành phố Thầy vẫn sống từ gần 20 năm nay. Đến lúc đón Thầy Bình từ North Carolina qua California, gặp Thầy đến thăm Thầy Bình ở buổi ăn trưa, chúng tôi sững sờ vì Thầy gầy đi theo cấp số cộng mỗi ngày. Đến lúc đó, chúng tôi mới biết Thầy ốm theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Không như hồi xưa còn nhỏ ở Biên Hòa, thành phố nhỏ xíu, cả tỉnh chỉ có vài con đường lớn nên không những "đi dăm ba bước đã về chốn cũ" mà "chuyện trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã hay". Nên lúc đó Cô dạy Vạn Vật bị bệnh, chúng tôi kéo nhau đi thăm Cô, rầm rộ như một đoàn quân đi diễn hành. Học trò con gái mới vào Trung học, áo dài trắng tinh khôi, như tâm hồn chúng tôi lúc đó. Cả lớp gom góp “tài sản” lại, có đứa đổ cả sách vở, dốc ngược đáy cặp, đủ tiền mua được sáu cái trứng gà so vỏ nâu- be bé xinh xinh như học trò lớp sáu - và một chục cam sành, vỏ xanh mười hai trái. Vậy mà chúng tôi đã rồng rắn kéo nhau ra chợ, bu quanh sạp hàng cam, xin thử đủ thứ từ cam vỏ xanh, cam vỏ đò, đến cam sành. May thay gặp lúc giờ nghỉ trưa, vắng khách, chợ không đông, bà bán hàng đứng tuổi, phúc hậu, lại vui vẻ, hết cắt lát cam này đến lát khác cho chúng tôi thử. Chúng tôi rối rít cám ơn, bà bán cam cười hiền từ, kiểu cười bao dung của các bà mẹ Việt Nam:

- Tụi bây cũng như con cháu tao thôi. Khỏi cảm ơn mai mốt cần mua cam thì nhớ quay lại đây.

Chúng tôi vâng dạ rối rít rồi bưng cam, và trứng đến thăm cô giáo dạy Vạn vật . Cô vui lắm, và không biết nhờ có một bầy học trò con nít đến ríu rít như chim, cắt cam ra bưng lên mời Cô, hay nhờ tác dụng cùa mấy viên trụ sinh mới mua từ Pharmacy đầu đường, hai hôm sau Cô bình phục đi dạy lại. Chúng tôi lại thấy Cô khỏe mạnh hồng hào đứng trên bục giảng với mái tóc dài dịu dàng và tà áo dài màu tím nhạt quen thuộc.

Hè năm 2013, các cô học trò bè bỏng lớp sáu năm xưa đã thảnh quý mệnh phụ phu nhân, hay các bà nửa chừng xuân vất và ngược xuôi cả ở quê nhà lẫn quê người. Buồn thay, cũng có những cô bạn ngày nào cuộc đời mãi mãi dừng lại ở tuổi mười sáu, hai mươi…

Ở quê người, tôi đi thăm Thầy ốm với các đàn anh đàn chị Ngô Quyền, hầu hết là bạn của Thầy Cô tôi, các chs NQ đã đứng trên bục giảng ngôi trường Trung học yêu dấu ngày xưa của chúng tôi.

Thầy ốm, ốm theo cả hai nghĩa. Thầy đang bị bệnh, cơn bệnh kéo dài hơn hai tháng. Thầy nhạt miệng không ăn uống được nhưng nên trọng lượng xuống như vật rơi tự do bị lực hút của trái đất hút xuống.

Thầy Hiệp, như mọi lúc, luôn có mặt bên cạnh bầy học trò ngày xưa - dù đã nên ông, nên bà vẫn luôn giữ phận học trò - trong mọi sinh hoạt nhất là khi đi thăm đồng nghiệp ngày nào, đã đùa với bạn:

- Bao nhiêu người muốn xuống trọng lượng mà không xuống được lấy một lb, ở Mỹ dễ lên cân hơn xuống, Khi nào lành trọng lượng lại tăng, lo gì!

Theo gương Thầy Hiệp, chúng tôi cố mang lại tiếng cười cho Thầy:

- Trọng lượng của Thầy bây giờ là mơ ước của các cô models đó thưa Thầy.

Thầy ngồi ở giữa, cạnh Thầy Hiệp, như tâm điểm trong vòng tròn ân cần, lễ độ và chân tình của học trò xưa, da vẫn xanh, nhưng mắt ngời lên ánh lửa hạnh phúc. Hạnh phúc mong manh mà có thật từ tình nghĩa Ngô Quyền. Thầy kể cho Thầy Hiệp, mấy ông bạn nhà báo và bầy học trò nghe về đoạn đời nhà giáo của Thầy, với những vui buồn của người đứng trên bục giảng.

Một góc bàn, ly cà phê Peets, special order, đậm đen như cà phê Việt Nam theo gout của Thầy đứng một mình nguội ngắt, buồn thiu, như vẻ mặt học trò khi đến thăm Thầy Cô bị ốm. Ở một góc khác, chậu hoàng lan chị Hảo lễ mễ mang đến cũng kém tươi vì sức khỏe Thầy suy yếu.

Trên tường câu đối được một người bạn ở xa viết theo lối thư pháp gởi đến như một lời vấn an sức khỏe cho Thầy.

thuphap-largeNgày mai chẳng biết ra sao nữa?

Mà có ra sao cũng chẳng sao!”

Tuần sau chắc sẽ có những cái thiệp "get well soon" tới tấp bay về từ các anh chị trưởng tràng khóa 1, học trò trực tiếp của Thầy ở khắp nơi trên quê người, những cô cậu học trò lần đầu học môn Triết với ông Thầy trẻ lần đầu làm Thầy, chắc sẽ chân tình hơn và "mời Thầy lên xe tìm về quá khứ" ân cần hơn.

Thầy cũng sẽ có lời cầu nguyện với Phật Dược sư từ học trò Phật tử, lời cầu nguyện với Đức Mẹ Maria từ học trò Công giáo cho sức khỏe của Thầy.

Thầy của chúng tôi, một bệnh nhân hạnh phúc, nỗi đau của thể xác sẽ vơi đi nhờ những viên thuốc nhỏ xíu, và nhờ chân tình của đồng nghiệp và học trò…

Nguyễn Trần Diệu Hương

Milpitas, AUG 2013


Saturday, April 27, 2024(View: 2401)
Từ ngày tớ cất bước ra đi Thấy bu mày cứ khóc ni bì Tớ không quay nại nhìn bu lữa Sợ nũ bạn bạn cười nắm thị phi Nội rừng vào chiến trường miền Lam
Saturday, March 9, 2024(View: 4058)
Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi. Anh đã vui trong niềm vui và buồn trong nỗi buồn ...
Friday, March 8, 2024(View: 4193)
Xuân từ “Lục bát “bước ra? Ngắm Anh Đào nở sắc Hoa trắng ngần! Xuân đi Xuân đến bao lần? Mời tới Lễ Hội ân cần thiết tha!
Saturday, February 24, 2024(View: 5433)
Mùa trăng đầu năm tháng giêng Trông như ánh mắt mẹ hiền yêu thương Dù cho xa cách hai phương Sáng soi vằng vặc độ lường nguyên tiêu.
Friday, February 23, 2024(View: 1833)
Hãy viết thêm lời nguyền trên là - Lá vẫn xanh xanh mùa thủy chung - Cho trăm năm chỉ là chút tình - Hãy nâng niu giọt nắng mong mamh
Saturday, February 3, 2024(View: 4004)
Có thể nói đọc báo Xuân trong những ngày Tết là thú tiêu khiển tao nhã, là món ăn tinh thần lành mạnh, là nét đẹp văn hóa của cha ông đã có từ xa xưa,
Friday, July 21, 2023(View: 4435)
Rủ nhau về lại "NGÔ QUYỀN" Gặp thầy, gặp bạn huyên thuyên nói cười "TRƯỜNG XƯA" in dấu trong tôi DIAMOND SEAFOOD đón mời thân thương
Thursday, July 20, 2023(View: 6601)
Tham dự buổi Picnic hôm nay, gồm cựu học sinh NQ, thân quyến và một số thân hữu của Anh Phẩm, Chị Lynh khóa 6, vốn có cảm tình đặc biệt với NQ,
Wednesday, July 12, 2023(View: 8403)
Bầu trời tháng Bảy đẹp như mơ Sinh Nhật 6 nàng tặng rổ…thơ HOÀI NIỆM, NGUYÊN NHUNG tài khó đoán TƯỞNG DUNG, PHƯƠNG THUÝ giỏi không ngờ!
Wednesday, July 12, 2023(View: 7101)
Ai có quay về chốn cố hương Xa xôi cách trở mấy cung đường Hỏi giùm: "Người cũ còn nhung nhớ?" Đất khách bôn ba đời lữ thứ Quê người lận đận kiếp phong sương Nhắn hộ: "Tình xưa vẫn vấn vương"
Wednesday, June 28, 2023(View: 6762)
Trong chỗ riêng tư, tôi chia xẻ những tâm tình với Bùi Giáng, với Phạm Công Thiện trong sự ngậm ngùi về số phận không may dành cho họ.
Monday, March 20, 2023(View: 7744)
Nước Mỹ là miền đất hứa đã luôn mở rộng vòng tay chào đón và tạo cơ hội tốt cho bất kỳ ai, miễn là họ có khát vọng vươn lên và phải nỗ lực thực hiện bằng được khát vọng ấy.
Saturday, March 4, 2023(View: 7742)
Sau khi trải nghiệm tàu ra vào kênh tôi không ngạc nhiên khi Hiệp hội Kỹ sư Xây dựng Hoa Kỳ đã xếp kênh đào Panama là một trong bảy kỳ quan của thế giới hiện đại.
Sunday, February 19, 2023(View: 7927)
Trong lúc Kansas City Chiefs vui mừng trong rừng confetti thì đội Philadelphia buồn vì vừa đánh mất chức vô địch trong tầm tay khi chỉ còn 8 giây nữa là kết thúc trận đấu.
Friday, February 10, 2023(View: 7760)
Nàng chợt nhận ra… Ồ! bức tường nghiêng! Sao đêm nay nàng mới nhận ra bức tường của nàng đã nghiêng?!
Sunday, January 22, 2023(View: 11818)
vẽ trái tim tôi mầu đỏ nhạt, hay hồng… đã từ lâu, tôi nghĩ tim. chỉ để yêu thôi thỉnh thoảng. để giận hờn… nay. sao tim bối rối?*
Wednesday, January 11, 2023(View: 9311)
Đang vào những ngày đầu năm Dương lịch và tiếp đến sẽ là một cái Tết cổ truyền thiêng liêng rộn rã... . Xin có vài dòng ghi lại buổi họp mặt “ Cựu học sinh Trung học Ngô Quyền - Biên Hòa “
Tuesday, December 20, 2022(View: 6962)
World Cup 2022 khép lại với trận chung kết có nước mắt nhiều hơn nụ cười, chỉ có 45 triệu người (Argentina) vui, mà có đến 65 triệu người (Pháp) buồn.
Saturday, December 17, 2022(View: 7957)
Suốt cả cuộc đời Voi hoạt bát chỉ chuyên tâm tu học, hết lòng phụng sự Thiên Chúa và luôn Giúp ích cho đời. Tưởng chừng gieo nhiều hạt tốt sẽ gặt lắm quả lành,
Friday, December 2, 2022(View: 7105)
Nói cho cùng, phải chăng số phận của bà Lê Vũ Anh đã được chính cha ruột của mình định đoạt vì ý hướng mong muốn con gái thành công.
Thursday, December 1, 2022(View: 8815)
Một cuốn sách, đọc, sẽ làm phấn khởi một số rất lớn người trong chúng ta, vì qua những gì đọc được. Cuối cùng cái chiến thắng trông chờ lâu nay, sẽ chắc chắn hiện hình.
Friday, October 28, 2022(View: 8170)
Chịu khó đọc giáo sư Nguyễn Văn Trung, ta sẽ gặp một nhà trí thức dấn thân với các giá trị cốt lõi rõ rệt: khoa học, khai phóng
Thursday, September 1, 2022(View: 18159)
Viết những dòng tâm can này vào ngày Nguyễn Văn Kỷ Ngọc Thuyền - bé Bi con tôi tròn 46 tuổi, trái tim thương tật của người cha Mai Quan Vinh chỉ khát khao duy nhất một điều
Wednesday, August 31, 2022(View: 9277)
Tôi phải thú thật một điều là chưa có tiệc sinh nhật nào tôi đi dự mà vui vẻ và thật tình như vậy. Người giới thiệu chương trình, ca sĩ lên hát và quan khách đều đến tham dự với sự mến thương và yêu quý Hạnh
Friday, July 29, 2022(View: 8958)
Anh là một hòn đá cương nghị, anh được đặt đúng chỗ và đúng thời điểm nên đã chuyển hướng cả một dòng âm nhạc mang bản sắc Việt Nam.