Danh mục
Số lượt truy cập
4,915,677

Hoàng TNP - LUÔN LUÔN... MÃI MÃI!

15 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 39327)
Hoàng TNP - LUÔN LUÔN... MÃI MÃI!

Luôn Luôn… Mãi Mãi!


tinh-muon_2_-large-content 


 Chiếc trực thăng đảo một vòng quan sát, rồi hạ thấp dần cao độ bay là đà sát xuống mặt đất, toán anh em chúng tôi phóng nhanh xuống và lặng lẽ biến mất vào cánh rừng già chiến khu D. Mặt trời chiều vẫn còn le lói phía xa xa, nhưng giữa lòng rừng núi dường như đã dầy đặc trong bóng tối âm u.

Tôi như cậu bé bơ vơ được trở về nhà, nghe lòng lắng động bình yên trong khung cảnh núi rừng trùng điệp. Tôi ngửa mặt quan sát khung cảnh tuyệt vời vây quanh. Tôi rất thích những đêm rừng như thế nầy, đêm không có hoạt động của địch gần nơi chúng tôi. Cả núi rừng trở nên sống động huyễn hoặc, kỳ ảo... nhất là những đêm trăng, núi rừng như thuộc về chúng tôi. Tôi nghe được tiếng thì thầm của muôn thú. Tiếng trở mình của cây cỏ... tiếng động rất nhẹ của côn trùng di chuyển rất khẽ dưới chân. Ngồi dựa vào gốc cây Cầy, tôi nghe hơi lạnh len lỏi vào từng sớ thịt, chúng tôi chia nhau từng hớp rượu mạnh. Tôi yêu rừng rậm và sự huyền bí hùng dũng của nó vì chỉ nơi đây tôi tìm được chính tôi. Tôi mơ màng thả tâm tư bay bổng về em và buổi chiều sân ga SG-BH 197... trong một dịp về phép hiếm hoi sau 3 tuần lễ huấn luyện nhảy dù gian khổ để trở thành người lính Biệt cách dù sau này. Tôi và người bạn trong bộ treillis của trường Võ bị, mũ beret tím than, khăn quàng cổ xanh, ve áo alpha đỏ đã khiến các cô nữ sinh có chút ngẩn ngơ trong ánh nhìn tò mò lạ lẫm. Trong toa xe lửa, tôi lướt nhanh mắt qua đám người mua gánh bán bưng chen chúc nhau ồn ào náo nhiệt. Và tôi nhìn thấy em, cô bé nữ sinh trong chiếc áo dài trắng thướt tha, hai tay ghì sát cặp xách to trước ngực như tìm một che chở, đôi mắt em to sâu ngơ ngác trên khuôn mặt tròn trịa xinh xắn, nhưng sao cô bé này có chút gì lạc lõng giữa đám đông khiến tôi chạnh lòng. Em vội vã cúi mặt lẩn tránh ánh nhìn xoi mói của tôi, mái tóc bum bê óng mượt lả lơi trên bờ vai thon gầy, cánh tay nhỏ che hờ hững ngang môi với nụ cười ẩn hiện, một bên má lúm duyên dáng, làm lòng tôi chùng xuống.

Bất ngờ một toán lính trong cơn say sưa nhảy lên toa xe lửa của chúng tôi, và ngay lập tức họ vây lấy em và các bạn nữ sinh, rồi sỗ sàng cười nói quậy phá. Vành môi em run run chực khóc. Tôi mím môi nhanh nhẹn bước đến bên em để cúi xuống em vấn an, rồi tôi và người bạn can thiệp quyết liệt cho đến khi toán lính say sưa phải rời khỏi toa xe lửa. Chỉ thế thôi, không một lời hò hẹn nào cả, cũng không một nắm tay bâng khuâng vội vã, chỉ có ánh mắt em nhìn tôi tha thiết và nụ cười mỉm chi ấm áp dễ thương mà thôi, đã để lại một dấu ấn kỷ niệm sâu đậm trong lòng tôi, một đứa con trai chỉ mới 22 tuổi. Đến nỗi giờ này đây, mấy mươi năm sau, hình ảnh em vẫn đậm nét trong lòng tôi.

Em, người con gái đến từ hôm qua, em bước ra từ một thế giới thần thoại hoang đường trong cổ tích, rồi len lén dẫm gót chân son vào đời tôi như một cánh bướm non sặc sỡ muôn màu. Em mong manh dễ thương pha vào lòng tôi mùi hương yêu thương ngào ngạt. Cho dù 40 năm sau đi nữa, thời gian dường như bất động, và không gian đã dừng lại mãi mãi ở thời khắc mà trái tim non cậu trai trẻ đã choáng ngợp hình bóng cô gái 17 tuổi năm nào. Tôi bừng tỉnh giấc ngủ trong tiếng mưa rơi, đến ào ạt nơi đây vào cuối Thu, đập vào cửa kiếng phòng tôi những âm thanh rộn rã, cơn mưa lớn hiếm hoi nơi này gợi tôi nhớ đến những cơn mưa ở Biên Hòa thời thơ ấu, tôi choàng tỉnh và bỗng cơn nhớ nhung của kỷ niệm năm xưa ào ạt trở về làm giông bão lòng tôi. Ở lứa tuổi này đây, vầng tóc đen quăn vờn óng mượt ngày xưa nay đã đổi màu và thưa thớt, vậy mà em ơi, tôi vẫn mơ một giấc mơ ngày xưa có em. Tâm hồn tôi không có tuổi, tình yêu tôi không có tuổi phải không em? Cửa sổ phòng tôi bừng sáng khi ánh mặt trời rọi những tia sáng đầu ngày, tưng bừng, tươi tắn. Công viên trước nhà tôi bỗng dưng đẹp lạ lùng, tôi bưng tách cafe bốc khói, thưởng thức những búp cây non còn óng ánh sương mai, những chú sóc nhỏ dạn dĩ rượt đuổi nhau uốn cong chiếc đuôi xinh đẹp chập chờn giữa các bụi hoa lung lay huyền ảo. 

Tôi hớp từng ngụm cafe thơm lừng để nghe lòng ấm áp theo từng đợt sóng nhớ nhung chan hòa rơi xuống lòng tôi, và tôi mơ...

Một phép lạ nhiệm màu nào đó sẽ cho tôi có một buổi chiều tà, dạo chơi với em trên bãi biển đầy cát trắng, tôi mân mê chỉ ngón tay út nhỏ xíu của em trong tay, như sợ em sẽ tan vỡ, tôi nâng niu em trong vòng tay, tôi ôm ấp em nhẹ nhàng. Tôi đó, người đàn ông hơn 50 tuổi đời vẫn còn lẩn khuất mối tình đầu mơ hồ, si mê trong tâm tưởng. Em nhỏ bé mà không bao giờ nhỏ trong tôi, bước chân em với những ngón chân hồng tròn trĩnh đã đâm vào lòng tôi những vết tích say đắm trong trái tim già nua của tôi, vốn đã đầy dãy những mảnh vụn và đau thương của thời gian tàn phá. Đã có khoảng thời gian hơn 10 năm đau khổ nhất mà tôi đã rơi vào hố sâu thẳm nhất của cuộc đời, những lúc nỗi đau đớn như nhận chìm tôi vào tận cùng của đời sống ngặt nghèo, tôi đã chụp bắt lấy những phút giây hạnh phúc nào tôi có thể... để mạnh mẽ vươn lên một lần nữa... thì em ơi, em có biết hình ảnh em đã hiện diện nơi đó, em đã là một phần đời hạnh phúc mơ hồ, hư ảo mà tôi không biết vì lý do gì, đã nhớ nhung một cách mãnh liệt. Tôi mãi hoài ngụp lặn trong ánh mắt nai sâu hút với ánh nhìn êm ái như tơ lụa đó, và tôi tìm được điểm dựa cho lòng mình chao đảo long đong.

Nỗi khao khát sâu lắng trong tôi đã làm mềm lòng định mệnh, tiếng thổn thức trong tận cùng tâm khảm tôi đã khiến định mệnh giũ tay thương xót. Chúng tôi đã hội ngộ nhau như một ban thưởng cuối cùng. Tôi vẫn còn bỡ ngỡ với sự hiện diện của em trong đời tôi thật quá đỗi tình cờ. Dù muộn màng nhưng nóng cháy, tôi hạnh phúc nắm tay em một lần nữa, cũng chỉ là ngón út nhỏ xíu đó thôi. Giữa làn khói lãng đãng lung linh trong quán cafe quen thuộc, chúng tôi gặp gỡ nhau trong một thời khắc đặc biệt cho chúng tôi mà thôi. Tôi hạnh phúc nhìn em nói cười líu lo, em vẫn mắt nhung sâu thẵm, môi hồng như cánh hoa đượm sương sớm, má lúm đồng tiền ẩn hiện theo từng tiếng cười nói rộn ràng. Tôi len lén tìm bàn tay em đặt hờ hững trên bàn, áp bàn tay to lớn lên tay em, áp tình yêu tôi nồng nàn lên đời em, áp ngọn lửa tình si tôi vào đời em mãi mãi. Vuốt ve những ngón tay em gầy mà nghe thương yêu run rẩy như tay em cũng đang run rẩy. Chúng tôi yêu nhau muộn màng lắm, để có chút gì đau khổ xen lẫn hạnh phúc ở mỗi giây phút bên nhau ngắn ngủi đó. Tôi say đắm. Tôi nồng nàn trao cho em tất cả quãng đời còn lại của một gã si tình. Cho dù thời gian có hằn bao nhiêu vết nhăn chìm quanh đuôi mắt em, cho dù thời gian đã phủ lên mái tóc em một màu mây ánh bạc. Em mãi mãi là cô gái 17 tuổi trong tim tôi, trái tim tình si mỗi năm lại chật hẹp hơn với tình em tròn trịa... Tôi ôm lấy khuôn mặt em bằng hai bàn tay trân trọng, nhìn sâu vào đáy mắt em để chỉ thấy hình ảnh tôi trong đó. Tôi bế em ghì sát vào lòng mỗi lần chúng tôi chia tay, và chỉ đến với nhau như thế này thôi. Tha thiết nhưng nhẹ nhàng mà nồng nàn đam mê, không thể tách rời nhau, cũng không thể gần gũi nhau hơn lằn ranh cố định. Em thích tựa đầu vào vai tôi, mỗi khi nói tiếng chia tay buồn bã, em cố dấu dòng nước mắt lặng lẽ rơi, tôi se sẽ vuốt má em, vuốt trôi đi muộn phiền của mối tình ẩn dấu.

Chúng ta tan biến vào nhau trong tình yêu cuối đời muộn màng mà thơm lừng thi vị, như hai ly rượu ngon mình đưa lên môi nhau sóng sánh ái ân, nồng đượm hương vị tình yêu và ngọt ngào trong từng phút giây ta ân cần đến với nhau dồn dập miệt mài. Em ơi, ta sẽ không bao giờ buông tay em ra nữa đâu, ta ghì xiết em, giấc mơ đầu tiên và cuối cùng đời ta. Mãi mãi yêu nhau, luôn luôn thuộc về nhau trọn đời em nhé. 

 

Hoàng TNP

 

 

22 Tháng Chín 2018(Xem: 87)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 64)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 260)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 169)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 134)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 949)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 422)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1020)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 301)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 446)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 522)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 642)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 532)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 552)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 638)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 757)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 909)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 868)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1032)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1209)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1595)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
19 Tháng Bảy 2018(Xem: 753)
Lại đây, Anh kể Em nghe kho tàng của biển, Huyền thoại xa xưa... truyền thuyết muôn màu. Đất ÔNG CHA, bao đời gây dựng, Hãy giữ trường tồn cho thế hệ cháu con.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 795)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
13 Tháng Bảy 2018(Xem: 1171)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 1207)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1699)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1411)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 856)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...