Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Hoàng TNP - LUÔN LUÔN... MÃI MÃI!

Saturday, June 15, 201312:00 AM(View: 49546)
Hoàng TNP - LUÔN LUÔN... MÃI MÃI!

Luôn Luôn… Mãi Mãi!


tinh-muon_2_-large-content 


 Chiếc trực thăng đảo một vòng quan sát, rồi hạ thấp dần cao độ bay là đà sát xuống mặt đất, toán anh em chúng tôi phóng nhanh xuống và lặng lẽ biến mất vào cánh rừng già chiến khu D. Mặt trời chiều vẫn còn le lói phía xa xa, nhưng giữa lòng rừng núi dường như đã dầy đặc trong bóng tối âm u.

Tôi như cậu bé bơ vơ được trở về nhà, nghe lòng lắng động bình yên trong khung cảnh núi rừng trùng điệp. Tôi ngửa mặt quan sát khung cảnh tuyệt vời vây quanh. Tôi rất thích những đêm rừng như thế nầy, đêm không có hoạt động của địch gần nơi chúng tôi. Cả núi rừng trở nên sống động huyễn hoặc, kỳ ảo... nhất là những đêm trăng, núi rừng như thuộc về chúng tôi. Tôi nghe được tiếng thì thầm của muôn thú. Tiếng trở mình của cây cỏ... tiếng động rất nhẹ của côn trùng di chuyển rất khẽ dưới chân. Ngồi dựa vào gốc cây Cầy, tôi nghe hơi lạnh len lỏi vào từng sớ thịt, chúng tôi chia nhau từng hớp rượu mạnh. Tôi yêu rừng rậm và sự huyền bí hùng dũng của nó vì chỉ nơi đây tôi tìm được chính tôi. Tôi mơ màng thả tâm tư bay bổng về em và buổi chiều sân ga SG-BH 197... trong một dịp về phép hiếm hoi sau 3 tuần lễ huấn luyện nhảy dù gian khổ để trở thành người lính Biệt cách dù sau này. Tôi và người bạn trong bộ treillis của trường Võ bị, mũ beret tím than, khăn quàng cổ xanh, ve áo alpha đỏ đã khiến các cô nữ sinh có chút ngẩn ngơ trong ánh nhìn tò mò lạ lẫm. Trong toa xe lửa, tôi lướt nhanh mắt qua đám người mua gánh bán bưng chen chúc nhau ồn ào náo nhiệt. Và tôi nhìn thấy em, cô bé nữ sinh trong chiếc áo dài trắng thướt tha, hai tay ghì sát cặp xách to trước ngực như tìm một che chở, đôi mắt em to sâu ngơ ngác trên khuôn mặt tròn trịa xinh xắn, nhưng sao cô bé này có chút gì lạc lõng giữa đám đông khiến tôi chạnh lòng. Em vội vã cúi mặt lẩn tránh ánh nhìn xoi mói của tôi, mái tóc bum bê óng mượt lả lơi trên bờ vai thon gầy, cánh tay nhỏ che hờ hững ngang môi với nụ cười ẩn hiện, một bên má lúm duyên dáng, làm lòng tôi chùng xuống.

Bất ngờ một toán lính trong cơn say sưa nhảy lên toa xe lửa của chúng tôi, và ngay lập tức họ vây lấy em và các bạn nữ sinh, rồi sỗ sàng cười nói quậy phá. Vành môi em run run chực khóc. Tôi mím môi nhanh nhẹn bước đến bên em để cúi xuống em vấn an, rồi tôi và người bạn can thiệp quyết liệt cho đến khi toán lính say sưa phải rời khỏi toa xe lửa. Chỉ thế thôi, không một lời hò hẹn nào cả, cũng không một nắm tay bâng khuâng vội vã, chỉ có ánh mắt em nhìn tôi tha thiết và nụ cười mỉm chi ấm áp dễ thương mà thôi, đã để lại một dấu ấn kỷ niệm sâu đậm trong lòng tôi, một đứa con trai chỉ mới 22 tuổi. Đến nỗi giờ này đây, mấy mươi năm sau, hình ảnh em vẫn đậm nét trong lòng tôi.

Em, người con gái đến từ hôm qua, em bước ra từ một thế giới thần thoại hoang đường trong cổ tích, rồi len lén dẫm gót chân son vào đời tôi như một cánh bướm non sặc sỡ muôn màu. Em mong manh dễ thương pha vào lòng tôi mùi hương yêu thương ngào ngạt. Cho dù 40 năm sau đi nữa, thời gian dường như bất động, và không gian đã dừng lại mãi mãi ở thời khắc mà trái tim non cậu trai trẻ đã choáng ngợp hình bóng cô gái 17 tuổi năm nào. Tôi bừng tỉnh giấc ngủ trong tiếng mưa rơi, đến ào ạt nơi đây vào cuối Thu, đập vào cửa kiếng phòng tôi những âm thanh rộn rã, cơn mưa lớn hiếm hoi nơi này gợi tôi nhớ đến những cơn mưa ở Biên Hòa thời thơ ấu, tôi choàng tỉnh và bỗng cơn nhớ nhung của kỷ niệm năm xưa ào ạt trở về làm giông bão lòng tôi. Ở lứa tuổi này đây, vầng tóc đen quăn vờn óng mượt ngày xưa nay đã đổi màu và thưa thớt, vậy mà em ơi, tôi vẫn mơ một giấc mơ ngày xưa có em. Tâm hồn tôi không có tuổi, tình yêu tôi không có tuổi phải không em? Cửa sổ phòng tôi bừng sáng khi ánh mặt trời rọi những tia sáng đầu ngày, tưng bừng, tươi tắn. Công viên trước nhà tôi bỗng dưng đẹp lạ lùng, tôi bưng tách cafe bốc khói, thưởng thức những búp cây non còn óng ánh sương mai, những chú sóc nhỏ dạn dĩ rượt đuổi nhau uốn cong chiếc đuôi xinh đẹp chập chờn giữa các bụi hoa lung lay huyền ảo. 

Tôi hớp từng ngụm cafe thơm lừng để nghe lòng ấm áp theo từng đợt sóng nhớ nhung chan hòa rơi xuống lòng tôi, và tôi mơ...

Một phép lạ nhiệm màu nào đó sẽ cho tôi có một buổi chiều tà, dạo chơi với em trên bãi biển đầy cát trắng, tôi mân mê chỉ ngón tay út nhỏ xíu của em trong tay, như sợ em sẽ tan vỡ, tôi nâng niu em trong vòng tay, tôi ôm ấp em nhẹ nhàng. Tôi đó, người đàn ông hơn 50 tuổi đời vẫn còn lẩn khuất mối tình đầu mơ hồ, si mê trong tâm tưởng. Em nhỏ bé mà không bao giờ nhỏ trong tôi, bước chân em với những ngón chân hồng tròn trĩnh đã đâm vào lòng tôi những vết tích say đắm trong trái tim già nua của tôi, vốn đã đầy dãy những mảnh vụn và đau thương của thời gian tàn phá. Đã có khoảng thời gian hơn 10 năm đau khổ nhất mà tôi đã rơi vào hố sâu thẳm nhất của cuộc đời, những lúc nỗi đau đớn như nhận chìm tôi vào tận cùng của đời sống ngặt nghèo, tôi đã chụp bắt lấy những phút giây hạnh phúc nào tôi có thể... để mạnh mẽ vươn lên một lần nữa... thì em ơi, em có biết hình ảnh em đã hiện diện nơi đó, em đã là một phần đời hạnh phúc mơ hồ, hư ảo mà tôi không biết vì lý do gì, đã nhớ nhung một cách mãnh liệt. Tôi mãi hoài ngụp lặn trong ánh mắt nai sâu hút với ánh nhìn êm ái như tơ lụa đó, và tôi tìm được điểm dựa cho lòng mình chao đảo long đong.

Nỗi khao khát sâu lắng trong tôi đã làm mềm lòng định mệnh, tiếng thổn thức trong tận cùng tâm khảm tôi đã khiến định mệnh giũ tay thương xót. Chúng tôi đã hội ngộ nhau như một ban thưởng cuối cùng. Tôi vẫn còn bỡ ngỡ với sự hiện diện của em trong đời tôi thật quá đỗi tình cờ. Dù muộn màng nhưng nóng cháy, tôi hạnh phúc nắm tay em một lần nữa, cũng chỉ là ngón út nhỏ xíu đó thôi. Giữa làn khói lãng đãng lung linh trong quán cafe quen thuộc, chúng tôi gặp gỡ nhau trong một thời khắc đặc biệt cho chúng tôi mà thôi. Tôi hạnh phúc nhìn em nói cười líu lo, em vẫn mắt nhung sâu thẵm, môi hồng như cánh hoa đượm sương sớm, má lúm đồng tiền ẩn hiện theo từng tiếng cười nói rộn ràng. Tôi len lén tìm bàn tay em đặt hờ hững trên bàn, áp bàn tay to lớn lên tay em, áp tình yêu tôi nồng nàn lên đời em, áp ngọn lửa tình si tôi vào đời em mãi mãi. Vuốt ve những ngón tay em gầy mà nghe thương yêu run rẩy như tay em cũng đang run rẩy. Chúng tôi yêu nhau muộn màng lắm, để có chút gì đau khổ xen lẫn hạnh phúc ở mỗi giây phút bên nhau ngắn ngủi đó. Tôi say đắm. Tôi nồng nàn trao cho em tất cả quãng đời còn lại của một gã si tình. Cho dù thời gian có hằn bao nhiêu vết nhăn chìm quanh đuôi mắt em, cho dù thời gian đã phủ lên mái tóc em một màu mây ánh bạc. Em mãi mãi là cô gái 17 tuổi trong tim tôi, trái tim tình si mỗi năm lại chật hẹp hơn với tình em tròn trịa... Tôi ôm lấy khuôn mặt em bằng hai bàn tay trân trọng, nhìn sâu vào đáy mắt em để chỉ thấy hình ảnh tôi trong đó. Tôi bế em ghì sát vào lòng mỗi lần chúng tôi chia tay, và chỉ đến với nhau như thế này thôi. Tha thiết nhưng nhẹ nhàng mà nồng nàn đam mê, không thể tách rời nhau, cũng không thể gần gũi nhau hơn lằn ranh cố định. Em thích tựa đầu vào vai tôi, mỗi khi nói tiếng chia tay buồn bã, em cố dấu dòng nước mắt lặng lẽ rơi, tôi se sẽ vuốt má em, vuốt trôi đi muộn phiền của mối tình ẩn dấu.

Chúng ta tan biến vào nhau trong tình yêu cuối đời muộn màng mà thơm lừng thi vị, như hai ly rượu ngon mình đưa lên môi nhau sóng sánh ái ân, nồng đượm hương vị tình yêu và ngọt ngào trong từng phút giây ta ân cần đến với nhau dồn dập miệt mài. Em ơi, ta sẽ không bao giờ buông tay em ra nữa đâu, ta ghì xiết em, giấc mơ đầu tiên và cuối cùng đời ta. Mãi mãi yêu nhau, luôn luôn thuộc về nhau trọn đời em nhé. 

 

Hoàng TNP

 

 

Saturday, February 3, 2024(View: 814)
Có thể nói đọc báo Xuân trong những ngày Tết là thú tiêu khiển tao nhã, là món ăn tinh thần lành mạnh, là nét đẹp văn hóa của cha ông đã có từ xa xưa,
Friday, July 21, 2023(View: 3054)
Rủ nhau về lại "NGÔ QUYỀN" Gặp thầy, gặp bạn huyên thuyên nói cười "TRƯỜNG XƯA" in dấu trong tôi DIAMOND SEAFOOD đón mời thân thương
Thursday, July 20, 2023(View: 4104)
Tham dự buổi Picnic hôm nay, gồm cựu học sinh NQ, thân quyến và một số thân hữu của Anh Phẩm, Chị Lynh khóa 6, vốn có cảm tình đặc biệt với NQ,
Wednesday, July 12, 2023(View: 4474)
Bầu trời tháng Bảy đẹp như mơ Sinh Nhật 6 nàng tặng rổ…thơ HOÀI NIỆM, NGUYÊN NHUNG tài khó đoán TƯỞNG DUNG, PHƯƠNG THUÝ giỏi không ngờ!
Wednesday, July 12, 2023(View: 3653)
Ai có quay về chốn cố hương Xa xôi cách trở mấy cung đường Hỏi giùm: "Người cũ còn nhung nhớ?" Đất khách bôn ba đời lữ thứ Quê người lận đận kiếp phong sương Nhắn hộ: "Tình xưa vẫn vấn vương"
Wednesday, June 28, 2023(View: 4527)
Trong chỗ riêng tư, tôi chia xẻ những tâm tình với Bùi Giáng, với Phạm Công Thiện trong sự ngậm ngùi về số phận không may dành cho họ.
Monday, March 20, 2023(View: 4789)
Nước Mỹ là miền đất hứa đã luôn mở rộng vòng tay chào đón và tạo cơ hội tốt cho bất kỳ ai, miễn là họ có khát vọng vươn lên và phải nỗ lực thực hiện bằng được khát vọng ấy.
Saturday, March 4, 2023(View: 4853)
Sau khi trải nghiệm tàu ra vào kênh tôi không ngạc nhiên khi Hiệp hội Kỹ sư Xây dựng Hoa Kỳ đã xếp kênh đào Panama là một trong bảy kỳ quan của thế giới hiện đại.
Sunday, February 19, 2023(View: 5155)
Trong lúc Kansas City Chiefs vui mừng trong rừng confetti thì đội Philadelphia buồn vì vừa đánh mất chức vô địch trong tầm tay khi chỉ còn 8 giây nữa là kết thúc trận đấu.
Friday, February 10, 2023(View: 4552)
Nàng chợt nhận ra… Ồ! bức tường nghiêng! Sao đêm nay nàng mới nhận ra bức tường của nàng đã nghiêng?!
Sunday, January 22, 2023(View: 8897)
vẽ trái tim tôi mầu đỏ nhạt, hay hồng… đã từ lâu, tôi nghĩ tim. chỉ để yêu thôi thỉnh thoảng. để giận hờn… nay. sao tim bối rối?*
Wednesday, January 11, 2023(View: 6089)
Đang vào những ngày đầu năm Dương lịch và tiếp đến sẽ là một cái Tết cổ truyền thiêng liêng rộn rã... . Xin có vài dòng ghi lại buổi họp mặt “ Cựu học sinh Trung học Ngô Quyền - Biên Hòa “
Tuesday, December 20, 2022(View: 5149)
World Cup 2022 khép lại với trận chung kết có nước mắt nhiều hơn nụ cười, chỉ có 45 triệu người (Argentina) vui, mà có đến 65 triệu người (Pháp) buồn.
Saturday, December 17, 2022(View: 6471)
Suốt cả cuộc đời Voi hoạt bát chỉ chuyên tâm tu học, hết lòng phụng sự Thiên Chúa và luôn Giúp ích cho đời. Tưởng chừng gieo nhiều hạt tốt sẽ gặt lắm quả lành,
Friday, December 2, 2022(View: 5320)
Nói cho cùng, phải chăng số phận của bà Lê Vũ Anh đã được chính cha ruột của mình định đoạt vì ý hướng mong muốn con gái thành công.
Thursday, December 1, 2022(View: 5697)
Một cuốn sách, đọc, sẽ làm phấn khởi một số rất lớn người trong chúng ta, vì qua những gì đọc được. Cuối cùng cái chiến thắng trông chờ lâu nay, sẽ chắc chắn hiện hình.
Friday, October 28, 2022(View: 5874)
Chịu khó đọc giáo sư Nguyễn Văn Trung, ta sẽ gặp một nhà trí thức dấn thân với các giá trị cốt lõi rõ rệt: khoa học, khai phóng
Thursday, September 1, 2022(View: 15017)
Viết những dòng tâm can này vào ngày Nguyễn Văn Kỷ Ngọc Thuyền - bé Bi con tôi tròn 46 tuổi, trái tim thương tật của người cha Mai Quan Vinh chỉ khát khao duy nhất một điều
Wednesday, August 31, 2022(View: 6381)
Tôi phải thú thật một điều là chưa có tiệc sinh nhật nào tôi đi dự mà vui vẻ và thật tình như vậy. Người giới thiệu chương trình, ca sĩ lên hát và quan khách đều đến tham dự với sự mến thương và yêu quý Hạnh
Friday, July 29, 2022(View: 6613)
Anh là một hòn đá cương nghị, anh được đặt đúng chỗ và đúng thời điểm nên đã chuyển hướng cả một dòng âm nhạc mang bản sắc Việt Nam.
Tuesday, June 28, 2022(View: 8233)
Người bỗng về theo mùa nhuốm heo may Chút hương thầm xin là gió cứ bay Theo áng mây về cuối trời xa thẳm Đừng cho lòng rung lại những tàn phai…!
Tuesday, May 10, 2022(View: 4919)
Gió đưa Áo Mẹ Lên Trời Con còn dong duổi áo phơi bụi trần Thiên đường cách mấy bước chân Hay là địa ngục cũng lần tới đây Cù lao chín chữ cao dầy...
Friday, May 6, 2022(View: 5789)
. Khác với người phương Tây, Việt Nam chúng tôi có rất ít các viện dưỡng lão. Khi Cha Mẹ tới tuổi già, con cái luôn muốn được sống kề cận để chăm sóc..
Friday, May 6, 2022(View: 5832)
Các bạn ơi! Sẵn sàng nhé.... Mong đa số đều có ý tưởng đoàn kết, yêu thương và có trách nhiệm để tiếp tục phụ lái con thuyền NQ ra biển lớn.