Danh mục
Số lượt truy cập
6,061,789

Đỗ Công Luận - CHÙM THƠ GỬI TẶNG NGƯỜI XƯA

24 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 27387)
Đỗ Công Luận - CHÙM THƠ GỬI TẶNG NGƯỜI XƯA

 

 
CHÙM THƠ GỬI TẶNG NGƯỜI XƯA.

 

chum_tho-large-content

 


Bài thứ nhất.

VỀ CHỢ ĐỒN YÊU DẤU.

 

Ta về phố Chợ Đồn xưa.
Tay đong nước mắt cho vừa nhớ thương.
Từ ta đánh vỡ thiên đường.
Trái si mê rụng nghe vương vấn sầu.
Em về khoát áo cô dâu.
Mình ta đếm bước qua cầu đắng cay.
Mây trên đỉnh núi còn bay.
Nghìn năm ta vẫn mơ hoài dáng Liên.
Ta xa phố thị hoa đèn.
Tay ôm thép súng lên miền đảo hoang.
Ở đây gió núi trăng ngàn.
Đêm ru nỗi nhớ đốt vàng tuổi ta.

 Trà Vinh, tháng 5/1973. 
 Người đất Vĩnh.



Bài thứ nhì.

LỤC BÁT CA BUỒN.

Em về ngủ giữa tay người.
Se sua màu áo cho đời lên cao.
Ta nghe hồn bỗng xôn xao.
Ân tình xưa cũ tiêu dao tháng ngày.
Ta ôm mộng giữa tầm tay.
Mộng đời tan vỡ ta say say buồn.
Trời thu lá đổ muôn phương.
Đêm ta quét lá dọn đường em đi.
Bây giờ còn laị những gì.
Ngày mai em đã vu qui theo chồng.
Em vui bên xác pháo hồng.
Ta ôm nỗi nhớ đi rong giữa đời.
Giờ xin trả lại cho người.
Bờ mi ánh mắt tiếng cười ngày xưa.
Ta đi giữa cuộc gió mưa.
Tay đan nước mắt phân bua cuộc tình.

 Trà Vinh, tháng 5/1973. 
 Người đất Vĩnh.



Bài thứ ba.

THƠ SAY.

Ta bên một túi thơ đầy.
Nửa bi đong rượu để say quên đời.
Trong ta máu đỏ ngừng trôi.
Rượu say, say tỉnh nghe đời ngã nghiêng.
Tay trăm nhánh mọc ưu phiền.
Đong đưa nổi nhớ lên triền lũng cao.
Bây chừ tình ái xanh xao.
Tay đan nước mắt ta đào mộ ta.

 Trà Vinh, tháng 7/1973.
  Người đất Vĩnh.



Bài thứ tư.

MỘT THUỞ YÊU NGƯỜI.

Em đã đến như triều dâng thác lũ.
Cuốn hồn ta giữa cơn sóng xô bồ.
Nắng hanh vàng cho hoa tình nở nụ.
Ta quay cuồng thành tượng đá ngây ngô.
Chiều tan học ta về qua phố cũ.
Tìm dáng em trong màu mắt thân yêu.
Ngày tháng đó tình hồng lên rộn rã.
Yêu rất nhiều như một thưở người yêu.
Rồi một thưở sông buồn gieo sóng nhớ.
Ta ra đi cho vẹn ước mơ xưa.
Tình ngỡ đẹp nên tình vẫn đợi.
Nhưng tin yêu đã lạc bến mong chờ.
Ta trở laị bằng linh hồn tượng đá.
Ôm trái sầu nghe nhức nhối đường tim.
Con thuyền cũ giờ ra đi vội vã.
Ta muôn đời theo dõi dấu chân chim.
Dòng sông nào cũng xuôi về biển cả.
Ngưới con gái nào rồi cũng theo chồng.
Em giờ đã về nơi xa lạ.
Ta phương này thương nhớ mãi dòng sông.
Một thưở yêu người xanh hồn lá úa.
Nhánh rong rêu mọc phủ cánh tay đời.
Ta trọn kiếp xin làm chim rừng núi.
Tìm tình yêu bên những ánh sao rơi.

 Trà Vinh, tháng 6/1973. 
 Người đất Vĩnh.



Bài thứ năm.
  
  MÙA GIÁNG SINH BUỒN.

-Viết về kỷ niệm buồn của mùa Nô-en 1972 thương đau-
 

 Từ xa về với Biên Hòa.

 Chiều sang sông Hậu, con phà chênh vênh.

 Tưởng chừng sẽ gặp được em.

 Cho vơi thương nhớ, bao niềm đắm say.

 

 Xe vào xa cảng Miền Tây.

 Đèn đêm tỏa sáng, phố đầy người qua.

 Chuông nhà thờ đỗ thánh ca.

 Ngỡ em đi lễ che tà áo nghiêng.

 

 Về qua ngõ vắng nhà em.

 Vườn cau rủ lá treo đèn kết hoa.

 Mới hay đám hỏi người ta.

 Anh về thắp nến đám ma trong hồn.

 

 Đưa tay châm điếu thuốc thơm.

 Nhắp môi chén rượu say hồn thương đau.

 Cuộc tình chưa hiểu được nhau.

 Người ta phụ nghĩa tham giàu gấm nhung.

 

 Xuân sang em đã theo chồng.

 Bỏ con đò vắng buồn trông mây trời.

 Anh nhìn nước lững lờ trôi.

 Mới hay tình đã xa rời tầm tay.

 

 Em ru cháu ngoại ngủ say.

 Đưa tay vuốt sợi tóc may ngã màu.

 Tôi qua chợt thấy lòng đau.

 Bốn mươi năm giấc chiêm bao ngủ vùi.

 Giáng sinh lại đến bên đời.

 Niềm riêng thức giấc, tôi ngồi dõi theo.


 Biên Hòa, ngày 14/12/2011.

 Đỗ công Luận.



  Bài thứ sáu.
 
  THƯƠNG NHỚ NGƯỜI DƯNG.

 

Bỗng nhiên, thương nhớ người dưng.

 Người muôn năm cũ đã từng khổ đau.

 Cho tôi mộng mị chiêm bao.

 Đêm ru nỗi nhớ tiêu dao đỉnh hồn.

 

 Thuở trời và đất gặp nhau.

 Thuở tôi mới biết thế nào là yêu.

 Em khoe dáng ngọc mỹ miều.

 Tôi điên giữa phố những chiều lang thang.

 

 Rồi em cất bước sang ngang.

 Tôi so phím nhạc cung đàn đứt dây.

 Ru tôi nửa mãnh trăng gầy.

 Trăng treo đầu súng, từng ngày nhớ nhau.

 

 Em qua khẻ mím môi chào.

 Tôi cười chợt thấy lòng đau đớn lòng.

 Em giờ khép cửa mùa Đông.

 Có chồng mà vẫn cô phòng quạnh hiu.

 

 Đời em vui ít, khổ nhiều.

 Vui trong nước mắt trăm điều xót xa.

 Chợt nghe thương nhớ người ta.

 Thương cho số kiếp mãi là khổ đau.

 

 Thà rằng đừng có gặp nhau.

 Người Tương giang vĩ, kẻ đầu sông Tương.

 Gặp chi tình khúc đoạn trường.

 Tơ hồng có lúc lạc đường phải chưng?

 

 Bỗng nhiên, thương nhớ người dưng.

 Phải xưa hai đứa thà đừng biết nhau.

 Tôi về vỗ giấc chiêm bao.

 Tìm vui kỷ niệm ngày đầu biết yêu.

 
Biên Hòa, ngày 2/5/2012


Bài thứ bảy

   

GIÁNG SINH LẠI ĐẾN BÊN ĐỜI.

 

Bốn mươi vòng trái đất lăn.

Giáng Sinh lại đến thêm lần suy tư.

Bơi trong ký ức mệt nhừ.

Trái tim rướm máu thật hư không cùng.

 

Bên đời cơm áo bao dung.

Thương ai nhức nhối theo từng bước đi.

Mưa Thu chẳng nói năng gì.

Gió Đông e ấp người đi theo chồng.

 

Xổ lồng chim sáo sang sông.

Lia thia quen chậu tơ hồng sánh đôi.

Người quên bán rẻ tình tôi.

Mùa Đông đến sớm em ngồi ru con.

Cũng may trái đất vẫn tròn.

Bên ni, bên nớ hãy còn gặp nhau.

Dẩu ngăn cách mấy dậu rào.

Vẫn nghe nồng ấm tình trao mắt buồn.

Ngồi nghe nhung nhớ gọi hồn.

Với tay mái tóc không còn như xưa.

Em ngồi tan buổi chợ trưa.

Anh gom nước mắt để mua nụ cười.

Giáng Sinh lại đến bên đời.

Chúa ơi, con muốn làm người thiện tâm.

Xoe tròn hai chữ yêu em.

Vùi chôn xuống đáy mộ phần thương đau.

Biên Hòa, ngày 29/11/2012.


 
Bài thứ tám.

MÙA ĐÔNG NĂM ẤY.



Em cho tôi trái tim rớm máu.

Để mùa Đông giá lạnh thương đau.

Máu không chảy tuôn trào đỏ ngực.

Kết tủa sông băng khẻ mím môi chào.

 

Gom thương nhớ tôi về phố cũ.

Chiều người qua chẳng thấy em đâu.

Nắng ven sông hồn tôi héo rũ.

Nhớ người đi xa mấy nhịp cầu.

 

Em đi bỏ bến sông xưa vắng.

Đò chùng dây nức nở sầu Đông.

Tình xa khuất cuối đường câm lặng.

Người xa tôi giủ áo theo chồng.


Mùa Đông năm ấy tôi buồn quá.

Gắng gượng cười vui tim tái tê.

Tiếng pháo nhà ai rền trước ngõ.

Hoa bướm ngày xưa tỏ lối về.

 

Mùa Đông ấy mặt trời ngủ sớm.

Đêm thật dài nổi nhớ xanh xao.

Tay gối súng ven rừng em đến.

Nhoẻn môi cười ru ngủ tình đau.

 

Giờ tóc xưa ủ màu tuyết bạc.

Bốn mươi năm Đông cũng phai màu.

Thôi em nhé, tình như ảo giác.

Chẳng có gì trói chặt đời nhau.


Cố mà quên hồn chưa nhắm mắt.

Năm, mười năm ẩn hiện đâu đây.

Cho kỷ niệm cuối đầu gục mặt.

Ngồi cùng ta thân xác hao gầy.


Mai thất thểu đi vào huyệt mộ.

Mang tình chôn giấc ngủ ngàn năm.

Ngước mặt nhớ mùa trăng cổ độ.

Nhỏ dùm anh chút lệ thương thầm.


Mùa đông ấy, tôi buồn quá đổi.

Bốn mươi năm có hiểu lòng nhau...


Biên Hòa, ngày 11/11/2012.


 Bài thứ chín


ĐÔNG VỀ, CUỐI MẶT CHÀO THƯA.

-Kỷ niệm 40 năm, ngày chết một cuộc tình-

 

Người đi qua phố dập dìu.

Tôi ngồi dỏi mắt buồn thiu một mình.

Tung bay áo trắng nguyên trinh.

Đưa nhau mừng lễ Chúa sinh ra đời.

 

Thông cao tỏa sáng tầng trời.

Ngôi sao Bắc đẩu soi đời tối tăm.

Trong hang đá lạnh Chúa nằm.

Con chiên đồng vọng hồng ân đức Trời.

 

Tôi nhìn theo ánh sao rơi.

Tìm trong cuối nẻo sao đời hắt hiu.

Chúa ơi, lầm lỡ đã nhiều.

Con xin nhận lấy những điều Chúa răn.

 

Em buồn dấu mặt khóc thầm.

Chỉ lần thôi đủ ăn năn một đời.

Người sao hờ hửng tình tôi.

Để cho lệ nhỏ tuông rơi theo mùa.

 

Đông về, cuối mặt chào thưa.

Bốn mươi năm đủ già nua cuộc tình.

Chấp tay Mừng Chúa Giáng Sinh.

Cho con trọn kiếp sinh linh lụy phiền.



Cho em hạnh phúc ấm êm.

Anh làm ánh mặt trời đêm soi đường.

Lỡ mai sông suối cạn nguồn.

Vẫn còn nước mắt yêu thương ngập hồn.

Bây giờ còn nhớ nhau không...


 Biên Hòa, ngày 18/12/2012.

 Đỗ Công Luận.

 

 

Bài thứ mười.


NỤ CƯỜI CUỐI NĂM.

 

Sáng hai chín Tết bôn chôn.

Bước chân xuống phố Chợ Đồn đông vui.

Chợ Xuân tràn ngập tiếng cười.

Chào nhau buổi sáng, lời mời cuối năm.

 

Cúc vàng tung cánh Xuân phân.

Nụ mai hé nhụy bước chân về cùng.

Cho nhau vừa (dừa), đủ, cầu, sung.

Bán mua trong những nỗi mừng chợ phiên.

 

Trưa về ngang ngõ nhà em.

Người xưa tựa cửa bên thềm pha phôi.

Em cười rạng rỡ cùng tôi.

Bốn mươi năm có tiếng cười chào nhau.

 

Đêm giao thừa ngủ chiêm bao.

Nằm mơ tôi ngỡ hái sao trên trời.

Ngày xưa tình viết nên lời.

Giờ đâu chỉ có nụ cười cuối năm.


Mất nhau từ độ vào Xuân.

Gặp nhau cũng chỉ phân vân ngôn từ.

Tôi về giữa chốn thực hư.

Mùa Xuân thức giấc đau nhừ trái tim.

Biên Hòa, ngày 10/2/2013.
Đỗ Công Luận.



Bài cuối cùng.

BÀI THƠ CUỐI CÙNG CHO EM.



Ngày em cất bước sang ngang.

Đỏ hồng xác pháo trãi đàng vu qui.

Ngỡ ngàng khúc hát tình si.

Bài thơ tôi gửi người đi theo chồng.

 

Đò em tách bến qua sông.

Phận tôi bại tướng đánh đòng tuổi tên.

Dặn lòng, cố để mà quên.

Tháng năm nhung nhớ xanh mềm suy tư.

 

Em vui duyên mới mệt nhừ.

Ba năm hương lửa tình như sóng cuồng.

Gặp em tay ẳm tay ôm.

Ru con thơ ngủ nghe hồn thương đau.


Nhìn nhau mím chặt môi chào.

Cho em hạnh phúc nhà cao lầu tường.

Bao năm tình mãi vấn vương.

Sống trong kỷ niệm vui buồn với ai.

Em quì khóc trước quan tài.

Người trăm năm đã đường dài duỗi chân.

Thì thôi duyên số định phần.

Tôi ngồi thinh lặng khóc thầm ai hay.

Bốn mươi năm, giấc mơ dài.

Tóc xưa xanh mượt thắt cài vòng hoa.

Bây giờ nước mắt xót xa.

Tang chồng vương vấn khóc òa mỗi đêm.

Bài thơ cuối cùng cho em.

Ngồi buồn tôi viết trăng nghiêng lưng trời.

Chỉ còn là nước mắt rơi.

Cũng đành số kiếp không rời tầm tay.

Ừ thôi, người ngủ cho say...

Biên Hòa, ngày 23/5/2013.
luando11251.

 

  

28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 76)
Xin cúi đầu tri ân Tiên Tổ Những Anh Hùng Liệt Nữ Việt Nam Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan Xương máu thành phù sa bồi đắp.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 102)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 271)
Mưa rơi trên lá vàng thu Tiếng mưa như tiếng mẹ ru thuở nào Giọt thánh thót, giọt nghẹn ngào Tràn dâng nỗi nhớ, lời ca dao buồn
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 219)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 218)
Nguyện cầu Trời, Phật, ơn trên...? Làm cho thế giới trở nên An Lành.. Cản ngăn kẻ ác tung hoành. Giúp người yêu nước hoàn thành ước mơ.
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 285)
Một nén hương lòng tiễn đưa nhau Tử sinh tái hợp có gì đâu Cánh hoa phiền muộn giờ khép lại Phiến lá sầu chìm giữa mưa ngâu.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 669)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 364)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 365)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 367)
Từ ấy đông Biên Hòa trở lạnh Trăm năm sông vẫn mịt mờ sương Lối quen sao đường về lạc hướng Người ơi người quanh quất buồn tênh.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 332)
Năm nay bầu bán thật là buồn Virus giờ này chẳng chịu buông Xã hội hô hào binh với chống Gia đình tranh chấp ghét và thương
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 655)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 416)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 365)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 341)
Hóa mã... cô cười vui tợn nhỉ? Thành ngưu... cậu nhảy thích ghê mà! Bù cho thuở nọ... ta còn bé Chỉ chộ hình ma đã khóc òa!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 359)
Đêm Halloween đốt hương em thủ thỉ Ma năm nay không xin kẹo "Trick or Treat Ba ngày tới bầu Tổng Thống định kỳ Mà kết quả sao lần này đáng sợ.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 465)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 385)
Căn nhà như chiếc áo rách toang Mưa tuôn, gió thổi sẽ tan hoang Tôi thân các cháu chờ người cứu Xin trời thương xót kiếp cơ hàn.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 625)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 561)
vẫn cằm vuông. vẻ cương nghị nét phong trần, theo thời gian, phủ dầy vai áo chiếc chemise carreaux thầy thường mặc như một chọn lựa dấn thân ngày tuổi trẻ cho tuổi trẻ lần cuối cùng tôi gặp lại thầy, đã quá tám năm...
18 Tháng Mười 2020(Xem: 477)
Thế đành... dang dở... âu đành thế Thôi vậy... ngậm ngùi... cũng vậy thôi Bạn hỡi! Hãy quên đi bạn hỡi Đời vui như thuở mới vui đời!
10 Tháng Mười 2020(Xem: 670)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 643)
Thôi nhé! Nghìn thu em ngủ yên Nỗi đau chị không muốn khêu thêm Tiễn em bàn phiếm buồn rưng rức Những dòng chữ viết cũng ưu phiền.
09 Tháng Mười 2020(Xem: 641)
Thôi thì trước mặt sông sâu Lá xuôi dòng nước biệt sầu thế gian Đẹp thay chiếc lá thu vàng Bềnh bồng trên nước thênh thang giữa trời...
04 Tháng Mười 2020(Xem: 780)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 792)
Dĩ vãng chợt về ta đứng lặng. Chuyện của ngày xưa, thu của Thu. Ta đến giữa mùa thu lá vàng. Ta đi màu sắc vẫn ngập tràn. Giữ mãi trong tim vàng, tím, đỏ Như giữ một thời đã sang trang.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 747)
Người đi vượt chốn ba đào Mùa thu ở lại ngắm sao nguyên cầu Thời gian cõi tạm bao lâu? Mùa thu ở lại ngậm sầu lá rơi! Mong người đến chốn đúng nơi Thành tâm chung sức giúp đời an yên
24 Tháng Chín 2020(Xem: 853)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!