Danh mục
Số lượt truy cập
6,060,951

Nguyễn Hữu Hạnh - NHỮNG NGƯỜI BẠN

03 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 26553)
Nguyễn Hữu Hạnh - NHỮNG NGƯỜI BẠN

NHNG NGƯỜI BẠN

 

nhung_nguoi_ban-large-content

 

 “Hạnh thân. Cám ơn bạn vẫn nhớ đến mình và đề nghị mình viết bài về những kỷ niệm với Hải. Rất tiếc phải từ chối bạn một lần nữa. Lý do thứ nhứt là trí nhớ mình kém quá, sợ vì thế mà viết không chính xác, không trung thực. Thứ hai là mình không muốn ăn theo tên tuổi Nguyễn Tất Nhiên. Đó là vì mình đã đọc rất nhiều bài của nhiều người viết tào lao những chuyện toàn tưởng tượng nên mắc cở dùm mà không muốn vô tình giống họ. Cuối cùng là từ lâu rồi mình đã mất khả năng sáng tác. Chúc Hạnh vui khỏe và thành công. Thiên Thọ...”

 

 Để chuẩn bị những bài viết cho đặc san xuân Quý Tỵ với chủ đề “Biên Hòa Thời Thơ Dại” và tưởng nhớ Nguyễn Tất Nhiên, tôi đã liên lạc với Thọ, người bạn học Ngô Quyền từ Thất 4 đến 12 B2. Đinh Thiên Thọ không xa lạ gì với Nguyễn Tất Nhiên, đã cùng tôi chung lớp với Nguyễn Hoàng Hải; Thọ với bút hiệu Đinh Thiên Phương, tập tểnh cùng Hải với những tập thơ đầu đời khi Hải còn là Hoài Thi Yên Thi. Người biết và có nhiều kỷ niệm với Nguyễn Tất Nhiên thì không muốn viết, thôi thì tôi đành làm “người viết tào lao” liều mạng như Kinh Kha một chuyến sang Tần “Tưởng Nhớ Nguyễn Tất Nhiên”.

Với Nguyễn Tất Nhiên, khi ra hải ngoại tôi đã gặp gỡ nhiều người bạn, đàn anh lẫn đàn em, đều nhận mình là bạn học của nhà thơ nổi tiếng nầy, có thể Nguyễn Tất Nhiên tên tộc Nguyễn Hoàng Hải đã từng học nhồi lớp nhì, lớp nhất ở trường Tiểu Học Nguyễn Du và từ Khóa 8 Ngô Quyền xuống khóa 9 vào năm Đệ Ngũ. Riêng tôi nghĩ Nguyễn Hoàng Hải sinh ngày 30 tháng 5 năm 1952 chắc hẵn không là tuổi trẻ tài cao, để vào Nguyễn Du học sớm mà ở lại lớp. Hải cùng chúng tôi thi đậu vào Ngô Quyền năm 1963, bạn bè chúng tôi phần đông sinh năm 1951, 1950. Nguyễn Hoàng Hải là người trẻ tuổi nhất. Vào Ngô Quyền được vài tháng là cơn biến động cách mạng tháng 11, tuổi trẻ chúng tôi lại ngơ ngác không biết gì xảy ra, chỉ biết mừng là được nghỉ học và buồn khi đi học trở lại. Tiếng chuông trường lại reng lại, chúng tôi tiếp tục cắp sách vở vào trường. Theo sổ điểm danh vần chữ “H” Hải luôn đứng cạnh tôi, tôi vẫn còn nhớ rành rành: Trịnh Khắc Hà, Hà văn Hai, Nguyễn Hoàng Hải, Nguyễn Hữu Hạnh. Những kỷ niệm tôi vẫn còn nhớ lại trong giờ Toán của Thầy Nguyễn Văn Phố, nhứt là lúc thầy rà cây bút vào sổ điểm danh kêu lên lớp khảo bài, cả 4 trò trong bụng đều đánh lô tô, không sao tránh khỏi, không Hà Hai cũng Hải Hạnh, thấp thỏm vì cả 4 tên đều không khá về toán. Không hiễu bạn bè cùng lớp nhìn tướng Hải thế nào? Lại đặt tên “ Hải Ngáo” rồi chết tên luôn. Tôi còn nhớ năm học ngũ 4 vào cận Tết, việc học hành cũng được buông lỏng trong giờ Sử Địa của thầy Nguyễn Ngọc Ẩn, thầy Ẩn đã hỏi chúng tôị có tiết mục gì để giúp vui cho lớp, tôi đã tình nguyện lên ca bản tân nhạc “Ai Cho Tôi Tình Yêu”, kế đến là Hải ca một bản nhỏ cổ nhạc vui và nhún nhảy với lời ca “Kim Cúc, Kim Lan. Minh Chí, Việt Hùng”, đã mang đến cho thầy Nguyễn Ngọc Ẩn nụ cười mỉm, tôi vẫn còn nhớ đến bây giờ.

 Sau năm đệ Ngũ, Hải ở lại lớp sau nầy vẫn còn chơi thân với những người bạn cùng lớp như Đinh Thiên Thọ, Phạm Thái Nam và Lê Quang Hùng, riêng tôi vẫn trong nhóm bạn cũ gồm Giang Hưng, Đỗ Đình Tâm, Phạm Ngọc Nhanh, Nguyễn Nhựt Hoành, Lê Bá Kim và Nguyễn Hữu Đức. Khi tôi lên đệ Tam mới nghe bút danh Hoài Thi Yên Thi, Đinh Thiên Phương sinh hoạt trong nhóm thi văn Biên Hòa, còn có Anh Phong, Mây Trắng, Tất Cẩm Hoàng Thy Lynh. Vào thời gian nầy chiến tranh đã về đến thành phố trong Tết Mậu Thân, chúng tôi đã mất một người bạn cùng lớp, Nguyễn Tấn Hiệp chết tạị nhà gần ga xe lửa vì đạn pháo kích. Sau đó là Hà văn Hai chết vì vụ nổ lựu đạn tại quán kem Tuyết Viên kế trường Nguyễn Du. Những nỗi kinh hoàng, khủng hoảng rồi cũng qua, tiếp tục việc sách đèn trước cơn gió lạ. Khung trời đại học rộng mở, tôi lại mất thêm Nguyễn Nhựt Hoành. Hoành cùng người tình chết chung trong một tai nạn tại cây Trôm bên bờ sông Đồng Nai, trong thời gian theo học tại trường bộ binh Thủ Đức.

Rời Biên Hòa tôi lên Sài gòn đi học, được quen biết bạn bè tứ phương, nghe lóm bạn bè bàn tán xôn xao về nhạc phẩm mới được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, mới biết thằng bạn mình đã có đất đứng và nổi danh. Bút danh của Hải được nhiều người biết đến, nhưng người thì chưa, ngay cả những chàng, những cô một thời áo trắng của trường Nguyễn Tất Nhiên theo học. Tôi được người em gái của thằng bạn, Phan Lệ Hông kể lại:

em cùng nhóm bạn học trong đó có Duyên, một buổi chiều tung tăng trên đường phố Trịnh Hoài Đức, khi đi ngang qua quán cà phê Tuyệt, một cô bạn hướng về một người con trai dáng cao cao đi ngược chiều và kêu lên Nguyễn Tất Nhiên kìa tụi bây... Lúc bấy giờ Duyên vẫn là tính tự nhiên ngổ ngáo và tự tin, ngoảnh mặt quay đi một cách lạnh lùng như tượng đá... ”

Từ mẫu chuyện kể nầy khi ra hải ngoại tôi đã trau chuốt lại trong Tuyển Tập Ngô Quyền “cô Bắc Kỳ tên Duyên không muốn người tình si đưa tên mình vào văn học sử”.

1972 chiến trận càng ác liệt với mùa hè đỏ lửa, tôi đã quên những lời thơ của Nguyễn Tất Nhiên, để nhớ về bom đạn, nhớ về bạn đồng đội và thương những người lính dưới quyền tôi. Sau lần bị thương và trở lại chiến trường, ngồi trên chuyến xe đò gần 3 tiếng đồng hồ từ Cần Thơ vào Chương Thiện vì đường xá bị đấp mô, ngồi bên cạnh những dân quê với những khuôn mặt chất phác hiền lành, đang thả hồn theo những bản tân cổ giao duyên mùi mẫn từ máy cassett trên xe, tôi chợt nghe tim mình đứng lại khi được nghe bản nhạc ”Thà Như Giọt Mưa” cũng được biên soạn tân cổ giao duyên với tiếng hát ngọt ngào buồn thảm của Chí Tâm và Thanh Kim Huệ, nước mắt tôi muốn rơi, nhưng không biết khóc cho Hải hay khóc cho tôi...

 Nằm tiền đồn trong những đêm mưa, những giọt mưa rơi trên poncho, trong ánh đèn pin đọc những cánh thư từ bạn bè gửi đến, của Phạm Ngọc Nhanh đang thụ huấn khóa bay từ Hoa kỳ, kể chuyện đất Mỹ nhiều rượu ngon, nhưng không thiết tha vì không biết uống rượu. Trớ trêu thay sau 1975, còn ở lại Việt Nam bạn tôi lại trở thành con sâu rượu đế. Thư của Phan văn Hết từ Biên Hòa báo tin Trần Quốc Việt đã mất tích trận Pleiku. Riêng Hải được thư bạn bè cho biết Hải đã từng vào Dưỡng Trí Viện Biên Hòa và nổi cơn quậy phá trong trung tâm huấn luyện Quang Trung. Những đợt pháo kích liên hồi, đã lấy mất tôi giòng tư tưởng nhớ về những người bạn...

1975 đổi đời theo vận nước nổi trôi, bạn bè kẻ mất người còn, lại gặp nhau trong hoàn cảnh đày đọa khốn cùng. Tôi đã không gặp lại Hải từ đây, mãi đến năm 1992 nhận được tin Hải đã tự kết liểu đời mình, một thiên tài đầu hàng với số phận.

 Nhắc đến bản nhạc “Thà Như Giọt Mưa”, tên Duyên người con gái Bắc đã gắn liền tên với bản nhạc nầy. Nhân ngày họp mặt truyền thống Ngô Quyền vào tháng 7 năm 2012 tại San Jose, tình cờ gặp lại Duyên đến từ tiểu bang Michigan Hoa Kỳ, mọi người đều vui mừng tận măt, bạn bè bạn đồng môn chung trường trung học Ngô Quyền, Duyên vui vẻ cùng tôi và mọi người chụp hình lưu niệm.

 hanh_-_duyen-large-content

Tôi cũng có lời mời Duyên về Nam California dự họp mặt tất niên và mừng xuân Quý Tỵ, cùng chia sẻ với chúng tôi trong đặc san Xuân “Biên Hòa Thời Thơ Dại'' và tưởng nhớ Nguyễn Tất Nhiên. Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.

 Trong đầu năm 2012 tôi có dịp trở về Biên Hòa, từ sự thương mến của bạn bè tôi đã được gặp lại đầy đủ bạn hoc ngày xưa còn lại, có Trịnh Khắc Hà gần 44 năm không gặp về từ Bình Long. Trong phút giây luyến nhớ tôi đã ca lại hai câu vọng cổ “Thà Như Giọt Mưa”, như lời gọi bạn từ miên viễn, khô dần trên tượng đá... Trịnh Khắc Hà, Nguyễn Hữu Hạnh còn đây, nhưng Hà Văn Hai và Nguyễn Hoàng Hải đã yên nghỉ trong cõi vĩnh hằng

 

NGUYỄN HỮU HẠNH

Tết Quý Tỵ 2013


28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 72)
Xin cúi đầu tri ân Tiên Tổ Những Anh Hùng Liệt Nữ Việt Nam Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan Xương máu thành phù sa bồi đắp.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 83)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 253)
Mưa rơi trên lá vàng thu Tiếng mưa như tiếng mẹ ru thuở nào Giọt thánh thót, giọt nghẹn ngào Tràn dâng nỗi nhớ, lời ca dao buồn
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 213)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 205)
Nguyện cầu Trời, Phật, ơn trên...? Làm cho thế giới trở nên An Lành.. Cản ngăn kẻ ác tung hoành. Giúp người yêu nước hoàn thành ước mơ.
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 269)
Một nén hương lòng tiễn đưa nhau Tử sinh tái hợp có gì đâu Cánh hoa phiền muộn giờ khép lại Phiến lá sầu chìm giữa mưa ngâu.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 655)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 353)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 354)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 353)
Từ ấy đông Biên Hòa trở lạnh Trăm năm sông vẫn mịt mờ sương Lối quen sao đường về lạc hướng Người ơi người quanh quất buồn tênh.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 317)
Năm nay bầu bán thật là buồn Virus giờ này chẳng chịu buông Xã hội hô hào binh với chống Gia đình tranh chấp ghét và thương
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 638)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 402)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 359)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 335)
Hóa mã... cô cười vui tợn nhỉ? Thành ngưu... cậu nhảy thích ghê mà! Bù cho thuở nọ... ta còn bé Chỉ chộ hình ma đã khóc òa!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 345)
Đêm Halloween đốt hương em thủ thỉ Ma năm nay không xin kẹo "Trick or Treat Ba ngày tới bầu Tổng Thống định kỳ Mà kết quả sao lần này đáng sợ.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 455)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 380)
Căn nhà như chiếc áo rách toang Mưa tuôn, gió thổi sẽ tan hoang Tôi thân các cháu chờ người cứu Xin trời thương xót kiếp cơ hàn.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 611)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 554)
vẫn cằm vuông. vẻ cương nghị nét phong trần, theo thời gian, phủ dầy vai áo chiếc chemise carreaux thầy thường mặc như một chọn lựa dấn thân ngày tuổi trẻ cho tuổi trẻ lần cuối cùng tôi gặp lại thầy, đã quá tám năm...
18 Tháng Mười 2020(Xem: 472)
Thế đành... dang dở... âu đành thế Thôi vậy... ngậm ngùi... cũng vậy thôi Bạn hỡi! Hãy quên đi bạn hỡi Đời vui như thuở mới vui đời!
10 Tháng Mười 2020(Xem: 664)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 639)
Thôi nhé! Nghìn thu em ngủ yên Nỗi đau chị không muốn khêu thêm Tiễn em bàn phiếm buồn rưng rức Những dòng chữ viết cũng ưu phiền.
09 Tháng Mười 2020(Xem: 632)
Thôi thì trước mặt sông sâu Lá xuôi dòng nước biệt sầu thế gian Đẹp thay chiếc lá thu vàng Bềnh bồng trên nước thênh thang giữa trời...
04 Tháng Mười 2020(Xem: 773)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 789)
Dĩ vãng chợt về ta đứng lặng. Chuyện của ngày xưa, thu của Thu. Ta đến giữa mùa thu lá vàng. Ta đi màu sắc vẫn ngập tràn. Giữ mãi trong tim vàng, tím, đỏ Như giữ một thời đã sang trang.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 740)
Người đi vượt chốn ba đào Mùa thu ở lại ngắm sao nguyên cầu Thời gian cõi tạm bao lâu? Mùa thu ở lại ngậm sầu lá rơi! Mong người đến chốn đúng nơi Thành tâm chung sức giúp đời an yên
24 Tháng Chín 2020(Xem: 838)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!