Danh mục
Số lượt truy cập
5,064,015

Hoàng TNP - ANH CỦA TÔI

20 Tháng Tư 201312:00 SA(Xem: 53633)
Hoàng TNP - ANH CỦA TÔI

  Anh Của Tôi

 

tinhxa-large-content


Mùa Hạ từ từ ra đi ở nơi này. Trời cũng bắt đầu gay gay lạnh vào những sáng sớm như hôm nay, và rồi trong vườn nhà tôi sẽ tràn ngập những chiếc lá vàng giăng mắc lối đi, đẹp lắm và nên thơ lắm. Tôi sẽ đếm bao nhiêu lần nữa mùa Thu đi qua, và sẽ bao nhiêu lần nữa chia sẻ với anh biết bao nhiêu xúc cảm tâm tư ? Có những mong chờ dường như bất tận, có những đợi trông cả đời không thực hiện được. Nỗi mong chờ của tôi kéo dài đến hơn ba mươi năm.


Suốt khoảng thời gian đó không hẹn mà tận trong một góc lòng tôi, tôi không hề quên anh. Kỳ lạ là những điều tôi biết đến anh rất mơ hồ, qua những lần anh tôi nhỏ nhẹ nhắc đến người bạn thân thiết nhất của mình với ánh mắt xa xôi. Điều đó không giải thích được ý muốn gặp anh trong tôi vẫn là một thôi thúc không chấm dứt nhiều năm. Tôi ngồi thu mình trong chiếc ghế da rộng lớn, trời chớm Thu vẫn còn mờ mịt ngoài cửa sổ, nhưng lòng tôi ấm áp nghĩ đến anh, giờ này chắc mới vừa ăn cơm trưa xong mà thôi. Tôi với tay mở lap top và bắt đầu viết cho anh "Pha cho em một ly coffee chớ anh ?" Bên kia vòng trái đất anh viết lại "Một ly BỰ cho em đó." Cứ như thế, một ngày như mọi ngày, anh em chúng tôi đến với nhau trong rộn ràng tiếng cười, hay những xúc động mỗi lần anh băn khoăn trải lòng mình ra trong những vần thơ vô cùng lãng mạn, ray rứt, và những sầu khổ dịu dàng cho một người con gái anh đã yêu, làm cho tôi bồi hồi cảm động cho mối tình lẩn khuất rất nhiều hạnh phúc pha trộn chút gì buồn bã nhẹ nhàng. Và rồi trong mối tình ấy, chôn kín một giấc mơ mãi mãi không biết bao giờ thành sự thật. Ôi ! Sao nơi nào cũng có những nỗi mong chờ dường như bất tận. Những khát khao bật lên thành âm thanh chan chứa trong những câu thơ anh viết cho chị làm tôi cũng ao ước một ngày tôi có thể chứng kiến một cuộc gặp gỡ khiến người ta phải chảy nước mắt, khiến cho tôi phải mỉm cười sung sướng cho đôi nhân tình đã chờ đợi ngày này bốn mưoi năm nay.

Không biết từ lúc nào, đứng trước những nan đề hàng ngày, tôi chợt muốn chạy đến anh. Bằng lời nói, cử chỉ ân cần từ tốn, như bàn tay người anh lớn vỗ về, anh cho tôi tìm được sự yên tĩnh cần thiết cho trái tim tôi ngỗ nghịch, trái tim nhỏ nhưng lúc nào cũng sẵn sàng muốn nổi loạn với chính lý trí mình. Lúc nhẹ nhàng, lúc cứng rắn, anh khiến tôi ngoan ngoãn ngồi dưới chân anh lắng nghe. Sự kiên nhẫn đáng sợ nơi người đàn ông này làm tôi thán phục, sự bình tĩnh gỡ rối từng khúc mắc tơi bời trong tôi ở giai đoạn khủng hoảng vì bịnh tật lẫn sự tranh chiến nội tâm... Phải, tôi không phải là con bé dễ dậy bảo, đã quen được nuông chiều trong thế giới nhung lụa thời còn bé. Chắc chắn hơn ai hết, anh đã kinh nghiệm được điều đó. Anh ve vuốt tâm hồn tôi bằng thế giới huyền hoặc của thơ văn, anh gợi lại trong tim tôi ánh sáng nhiệm màu của lời hay ý đẹp văn chương Việt Nam. Và tôi đã cầm bút trở lại sau mấy chục năm bỏ quên một khả năng mình vốn yêu thích thuở ấu thơ. Tôi bay nhảy trong thế giới kỳ diệu đó, tìm trở về quá khứ tươi đẹp và kỷ niệm êm đềm của nơi chôn nhau cắt rốn, của mối tình đầu thơ ngây, như một lần đối diện với dĩ vãng. Và nhẹ nhàng đóng lại một trang sách đời mình, mà vươn mình về phía tương lai.

Tôi yêu quí quá khứ mà anh đã từng trốn chạy, mặc cho sự lên án của xã hội, mặc cho sự suy nghĩ của thế giới loài người chung quanh về những lỗi lầm anh đã vương vấn trong thời trẻ dại. Đối với tôi, từng mảnh chai xốc đâm chảy máu đó đã làm nên con người hoàn hảo anh tôi bây giờ. Anh vượt lên mọi bão táp cuộc đời, đứng sừng sững như cây Tùng vươn cao, lẳng lặng đối đầu với nghịch cảnh giữa cánh rừng già trùng trùng điệp điệp xã hội này. Những vết sẹo hằn sâu đã khiến anh như cánh bướm sặc sỡ chui ra từ con bọ kén xấu xí ngày xưa.

Tôi đã nhiều lần đối diện với phẩm chất con người anh khi tôi tìm kiếm sự bình an cho chính mình, bao nhiêu đó cũng đủ cho tôi rồi, bao nhiêu đó cũng đủ cho những người thân yêu anh đang chăm sóc trong gia đình, và cũng đủ đem lại sự ấm áp cho mối tình vĩnh viễn cuối đời anh và người con gái anh yêu mến. 

Sợ mưa ướt mái tóc huyền.
Sợ mây giăng lối ưu phiền đời hoa.
Nắm tay thành khẩn thật thà.
Bước chân chim sẻ la đà vấn vương.
.............................................................
.............................................................
Nhớ anh như mới hôm nào.
Nhớ thương yêu đó ngọt ngào làm sao.
.............................................................
.............................................................
Mơ ai đến mở tim mình.
Mơ vòng tay giữ bóng hình lung linh...

Bài thơ chủ đề "Sợ.Nhớ.Mưa", bài thơ đầu tay chúng ta làm với nhau, như một khai phá mới trong góc tim tôi với thế giới của thơ văn, cũng đã là một kỷ niệm với nhau rồi đó. Mỗi lần đọc đến lại khiến tôi mỉm cười, hiện tại sẽ là một kỷ niệm đẹp ngày mai. Cho nên, anh ơi, ta sẽ tiếp tục đến với nhau mỗi ngày có phải không ? Cũng cần thiết như hơi thở, để mỗi sáng bừng con mắt dậy để thấy đời còn vui, để có ai đó mà nhớ đến và nếm trải những ngọt ngào trong tấm chân tình mình dành cho nhau.

Sự săn sóc của anh lúc nào cũng nhẹ nhàng, mơ hồ đến. Sự yêu thương của anh lúc nào cũng lãng đãng, tế nhị vây quanh. Sự bao bọc của anh lúc nào cũng hiện diện, tha thiết, sẵn sàng. Sự cảm thông của anh lúc nào cũng chan hòa, êm ái cho đời.

Người đàn ông này đi trước tôi rất im lặng, nhưng sẽ không ngừng sử dụng bàn tay san bằng những chướng ngại, ập đến trên lối đi chập chững tôi bước ngại ngùng. Người đàn ông này đi bên cạnh tôi để tôi mượn bờ vai rộng, tựa đầu yên nghỉ lúc tôi chao đảo mỏi mệt. Người đàn ông này đi sau lưng tôi, như cánh dù vươn ra bảo vệ tôi chút nào áp lực của bão táp, gió mưa đời sống. Người đàn ông này có phải là anh ? Ông anh lớn cuối dời tôi. Phải đó, tôi vung vẫy trong thế giới an bình anh tạo ra cho tôi. Nhớ đến anh, tôi nhắm mắt lại và thấy mình lang thang trong một khung cảnh tuyệt vời của mùa Thu, êm đềm phẳng lặng một mặt hồ xuất hiện giữa cánh rừng già, chỉ khiến người ta muốn dừng chân, ngồi cạnh mặt hồ đó, thưởng thức cảnh đẹp hùng vĩ nhưng không kém phần thanh thản và nghe lòng khoan khoái chơi vơi.

Tôi ghì xiết phần đời còn lại của mình trong hai bàn tay yếu ớt, trong đó có anh và tấm lòng gói trọn trái tim anh tuôn chảy dòng suối tươi mát trong veo, trào dâng những áng văn xúc tác, những bài thơ trữ tình tuyệt vời anh viết tặng người anh yêu và cuộc đời chung quanh... Cứ như thế, anh là người đàn ông tuyệt vời nhất cho cô gái anh hứa chung thủy đến trọn đời, và anh cũng đã là người anh lớn tuyệt vời nhất cho tôi mãi mãi.

Hoàng TNP

13 Tháng Mười 2018(Xem: 463)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 2018(Xem: 1314)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
06 Tháng Mười 2018(Xem: 527)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 2018(Xem: 425)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 497)
Chào mặt trời ngủ yên. Chào cuộc đời rất hiền. Chào bầy chim về tổ Ta ngồi lại tập... thiền
04 Tháng Mười 2018(Xem: 1398)
Có ai động lòng bước qua đường? Dù chỉ cảm xúc tỏ tình thương. Một chút đau buồn trong tâm trí, Để còn XÓT XA cho QUÊ HƯƠNG!
28 Tháng Chín 2018(Xem: 529)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 443)
Nhỏ yêu ơi! Nhớ em chất ngất. Nước mắt nhớ thương mằn mặn Biển ngàn thu.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1300)
Thu nhớ, Thu mong, của vạn lòng, Bao giờ Thu hết nỗi hoài mong. Cho hồn Thu vơi sầu tê tái Thu ấm bao lòng, có được không?
22 Tháng Chín 2018(Xem: 517)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 659)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 1336)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 582)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 601)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 1449)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1222)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1442)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 648)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 772)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 863)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 1002)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 833)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 947)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 966)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1134)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 1233)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1291)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1434)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao