Danh mục
Số lượt truy cập
5,053,020

Võ Thị Ngọc Dung - CHUYẾN DU HÀNH SAN JOSE THAM DỰ PICNIC HÈ HỌP MẶT 2007 CỦA HỘI ÁI HỮU CHS NGÔ QUYỀN, BIÊN HÒA

02 Tháng Sáu 200912:00 SA(Xem: 6706)
Võ Thị Ngọc Dung - CHUYẾN DU HÀNH SAN JOSE THAM DỰ PICNIC HÈ HỌP MẶT 2007 CỦA HỘI ÁI HỮU CHS NGÔ QUYỀN, BIÊN HÒA


CHUYẾN DU HÀNH SAN JOSE THAM DỰ PICNIC HÈ HỌP MẶT 2007 CỦA HỘI ÁI HỮU CHS NGÔ QUYỀN, BIÊN HÒA

 

blank


“Đoàn người tưng bừng về trong sương gió,

 Hồ như đám mây trắng lững lơ…”

Có phải trời Nam CA đang đầy nắng ấm với những làn mây trắng vào buổi sáng thứ Bảy ngày 18 tháng 8, 2007 để chờ đón…đoàn Thầy Cô, Bạn Hữu của trường trung học Ngô Quyền trên chuyến xe Bus đi về miền Bắc CA để sống vui trọn vẹn hai ngày cuối tuần, nhân dịp Picnic Hè Họp Mặt của Hội CHS NQ được tổ chức ở San Jose chăng?

Chuyến đi này đã được tổ chức và chuẩn bị rất chu đáo từ hơn tháng trước  do các anh chị Mai Trọng Ngãi, Lữ Công Tâm, Tô Anh Tuấn, Nguyễn thị Tất Ứng, Ma Thị Ngọc Huệ, Cao Thị Chung đảm trách từ việc thuê xe, mướn motel cho đến ẩm thực.  

Mặc dù Ban Tổ Chức đã căn dặn rất kỹ “Xe bus sẽ khởi hành lúc 7 giờ sáng, xin nhớ đến đúng giờ, vì nếu trể, chúng ta sẽ gặp trở ngại ”, và từ 6 giờ 30 sáng, tại “điểm hẹn” là parking lot trước chợ ABC, Thầy trò Ngô Quyền cứ thế mà lũ lượt lên xe…tiễn nhau đi. Tuy vậy, đến 7 giờ 30 xe bus mới bắt đầu… rời bến vì phải chờ MC Nguyễn Hữu Hạnh, một “tài năng hiếm quý” của Ngô Quyền đã được phát hiện sau nửa ngày… rong ruỗi trên xe bus, anh đến trể vì phải đi đón gia đình một người bạn cùng đi trong chuyến này.

Với tổng số đã lên đến 51 người, chuyến xe bây giờ chỉ còn hai băng ghế sau cùng còn trống, ban ẩm thực dùng ngay vào việc dự trữ và phân phối thức ăn, nước uống cho cả đoàn. Được ngồi ở sát khu vực này, trông thấy hai khay xôi đậu xanh còn bốc mùi thơm phức do chị tổng khậu Cao thị Chung đã thức từ 3 giờ sáng để nấu, mấy thùng xoài xanh chín hườm, no nưỡng bên cạnh ổ bánh kem của chị Tư Hường mang tặng, ai mà có thể chợp mắt được? Ngoài ra, suốt cuộc hành trình nơi đây còn là… hậu cứ để cho Ban tổ chức hội họp bàn thảo chương trình sắp tới, thật là tiện lợi!

Trời vẫn còn sớm, nhưng nắng đã bắt đầu lên, một vài anh chị dường như vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn. Nhưng nhờ anh Ngãi lên xuống…kiểm quân, chị Tất Ứng tới lui…thu tiền lệ phí, nên mọi người dần mở mắt,… móc bóp.

Hai khay xôi và những chai nước lọc bắt đầu được phân phối nhanh chóng cho buổi điểm tâm tại chỗ. 

Theo dự định, Anh Nguyễn Hữu Hạnh và chị Nguyễn Thị Mỹ sẽ cùng làm MC cho chương trình văn nghệ…trên xe. Nhưng giờ cuối, chị Mỹ bệnh không thể đi được nên anh Hạnh đành phải “ôm show” một mình, không ngờ anh đã “ứng khẩu” thật tài tình và điều hợp chương trình văn nghệ, hoạt náo tự biên, tự diễn rất vui nhộn và phong phú trong suốt cuộc hành trình hai ngày…đi về có nhau.

Cô Minh Nguyệt, “tiếng hát vượt thời gian” của trường Ngô Quyền đã bắt nhịp bài “Học Sinh hành khúc” cho cả đoàn cùng hát để bắt đầu chương trình văn nghệ, chuyến xe dường như lắc lư, rộn ràng theo từng lời ca, từng nhịp vỗ tay…

Sau đó, với giọng đầy cảm xúc, MC Hạnh đã kể sơ qua chuyến đi về VN vào tháng 7 vừa qua với nhiệm vụ liên lạc, phổ biến DVD “50 năm Hội Ngộ Trùng Phùng” cho quý Thầy Cô và bạn bè trong nước, nơi mà mọi người ai cũng náo nức, đón chờ để được xem. Anh tiếp tục giúp vui với hai câu vọng cổ có những đoạn thật là độc đáo:

“….ngày xưa….chăn trâu, ngày nay…chăn bò.

….ngày xưa …đưa ghe, ngày nay…đưa đò .”
khiến cả xe cười nghiêng ngả.

Các giọng hát “chủ lực” của trường Ngô Quyền đang có mặt thay nhau làm “tằm nhả tơ” hát không ngừng nghĩ như Cô Minh Nguyệt, vừa hát vừa ngâm thơ, gần hết các bài nhạc tiền chiến “Cô lái đò, Đường lên sơn cước, Bóng chiều xưa, Ngậm ngùi, Thuyền Xưa, Con Thuyền xa bến…” hát không biết mệt “Em biết không, thấy đường dài xa quá sợ ông tài xế mệt, ngủ gục nên cô phải ráng hát cho ổng tỉnh đó mà….”, chẳng vậy thôi, cô còn hát cả tiếng Nhật nữa, bài hát “Thu trên đảo Kinh Châu” do Thầy Hoài yêu cầu. Cô Minh Nguyệt đoạt giải nhất kỳ này rồi đó cô ơi! Thầy Phú, ngoài bài “Ông lái đò” bất hủ đã gắn liền với tên của Thầy, hôm nay càng hoạt bát hơn với những mẫu chuyện vui, với thơ “Lục Vân Tiên” và hát bài “Căn nhà ngoại ô” rất…tình tứ. Lữ Công Tâm, còn được gọi là Sĩ Phú và Minh Phương là hai giọng hát mới, rất truyền cảm đã cống hiến những bài hát rất trữ tình như: “Thu hát cho người, Anh đến thăm em đêm ba mươi, Đời đá vàng, Khúc thụy du, Ai cho tôi tình yêu…”. Ngọc Dung, chuyến đi này vắng chị Mỹ, bị MC Hạnh…chĩa microphone lia chia, nào là “Lãng du, Cuối cùng cho một tình yêu, Nửa hồn thương đau, Tuyết trắng, Anh đi chiến dịch, Người đi qua đời tôi, Những ngày thơ mộng…” rồi thêm bài thơ “Hai sắc hoa tigôn” và “ Nghi án TTKH” nhắc lại kỷ niệm học với Thầy Phú và lớp Tứ 1 năm nào. Đặc biệt, chị Thoa với giọng nói nhẹ nhàng, êm ái như ru của…cô em Bắc kỳ nho nhỏ, người đã khiến cho anh Phạm Sơn Danh… mềm lòng, ngỏ lời xin “ái mộ”, mặc dù anh mới sang định cư được 5 tháng và bà xã đang ngồi bên cạnh, chị đã ru lòng người với những bài thật dễ thương “Hãy yêu nhau đi, Tưởng anh quên, Đừng…tha em đêm nay” đến nỗi anh Thoa phải đáp lại ngay với bài… “Xin còn gọi tên nhau”! Sao lạ vậy nhỉ?

Ngoài tài hát vọng cổ “mùi tận mạng”, kể chuyện vui “cười bể bụng”, anh Hạnh còn rất tài tình trong việc khám phá những tài năng mới, đưa ra ánh sáng những ca sĩ thân hữu trong chuyến đi như chị Ngọc Hạnh, chị Bạch Yến, đồng nghiệp lớp Sư Phạm Việt ngữ của chị Huệ. Các chị đã say sưa hát, hát thật nhiều. Từ chị Hạnh với “Cát bụi tình xa, Con đường tôi về” đến chị Bạch Yến được ví với Ý Lan “Bây giờ tháng mấy, Em Tôi, Mùa thu cho em, Dư Âm, Màu kỷ niệm…” làm cho bầu không khí càng thêm thân tình, ấm cúng.

Tiếng hát lời ca đã khiến mọi người quên hết đường xa, mệt mỏi. Đường đi đến Yosemite thật là quanh co, hiểm trở, trông dễ sợ hơn cả đèo Hải Vân ở Việt Nam và Sequoia ở CA nhiều. Xe dừng ở Yosemite lúc 1 giờ trưa, mọi người xuống xe đi ngắm cảnh, chụp hình. Yosemite với phong cảnh núi non hùng vĩ và những thác nước tuôn đổ quanh năm trên sườn núi tạo thành một thắng cảnh thiên nhiên nổi tiếng của nước Mỹ. Năm nay do hạn hán và gần cuối mùa hè, nên mọi người không có dịp để chiêm ngưỡng hình ảnh tuyệt đẹp này. Sau gần một giờ rong chơi, mọi người lại tiếp tục lên đường thẳng tiến đến San Jose, nghe nói còn 5 giờ nữa mới tới khách sạn dể nghỉ ngơi, chị Chung nói “Ủa, sao từ dưới mình lên đây có 6 tiếng mà bây giò còn tới 5 tiếng lận.” “Thì tại mình ghé chơi ở chỗ này phải đi xa hơn mà.”  

Thế là “bánh xe quay nhanh nhanh, chiếc thân xe rung rinh, chìm trong làn cát trắng, xe nhịp nhàng lăn bánh…” và tiếng hát lại tiếp tục bay cao. Cô Minh Nguyệt và chị Ngọc Hạnh chỉ sợ ông tài xế buồn ngủ nên tình nguyện song ca hết bài này đến bài khác. Chị Huệ, chị Minh Phương kể chuyện ma. Cô Trí nói về chuyến đi Đông Âu của cô và khen “các em cái gì cũng giỏi hết…” trong lúc bánh mì thịt, xoài được các chị Chung, Huệ, Kim Huê, Tất Ứng cắt gọt sạch sẽ mang đi mời từng người, các chị vừa phân phát thức ăn vừa trêu chọc nhau, cười inh ỏi. Chị Huệ cười tỉnh táo và nói “Lạ thiệt, đường dài ghê mà sao hỏng thấy buồn ngủ chút nào hết trơn trọi”.

Đặc biệt cô Huỳnh Thanh Mai đã cho cả xe được thưởng thức tài xem bói của cô qua các chị Tất Ứng, chị Minh Phương và chị Huệ thật vô cùng hào hứng, khiến ai cũng biết thêm là các cô nữ sinh Ngô Quyền cũng tài giỏi chẳng thua ai, vừa đẹp người mà cũng lại vừa đẹp nết nữa.

Xe dừng trước motel lúc 7 giờ 30 tối, anh Tới đã chờ sẳn để hướng dẫn mọi người đi đến nhà hàng ăn sau khi đã ghi danh, lấy phòng, một số khác thì chờ người thân đón về nhà.

Sáng hôm sau, xe bus đến motel lúc 9 giờ đón Thầy Cô và các bạn NQ để bắt đầu một tour viếng thăm những địa danh nổi tiếng ở San Jose, do anh chị Đại-Nam Đào làm tour guides, đoàn đã đến thăm và chụp hình lưu niệm ở trạm đầu tiên là Grand Century Plaza, rồi đến San Jose City Hall, High Technologies Park, Catholic Church, Duc Vien Pagoda…Dù thời gian eo hẹp nhưng anh chị Đại-Nam Đào đã được Thầy Cô và Các bạn bầu cho là  “The best Silicon Valley tour guides”.

Đến 11giờ trưa, cả phái đoàn Nam CA đã có mặt đông đủ ở Edenvale Park, anh Long đã đến giữ chổ từ 6 giờ sáng , nên cũng dành được bốn bàn, thức ăn đã chiếm mất hai bàn dài, nào là bánh bột lọc, bánh bò nướng, gỏi, mì xào…và cả một con heo quay thật to, mùi thịt heo quay, mùi sườn bò BBQ xông lên thật hấp dẫn, nhóm CHS trung học Long Thành cũng đến tham gia với món sausage của Ý cộng với nồi hột vịt lộn của anh Tới làm mồi nhậu thật…tuyệt cú mèo. Mọi người cùng ăn uống chuyện trò, gọi nhau ơi ới làm huyên náo cả một góc trời.

Khoảng 1giờ trưa, tất cả mọi người cùng tập trung lại để nghe BCH Hội cùng một số Thầy Cô ngỏ lời về mục đích, ý nghĩa của chuyến đi Picnic lần này. Trước tiên, anh Phẩm và anh Ngải đại diện BTC của hai miền ngỏ lời cám ơn các anh chị trong ban tổ chức và những người đã góp công, góp sức, vận động để thực hiện được buổi pininc này, đặc biệt là sự hợp tác của trường Long Thành qua đại diện là chị Kim Loan. 

Anh Tô Anh Tuấn ngay những phút đầu tiên, sau khi xe khởi hành vào sáng thứ Bảy từ Westminster, đã nhắc nhở, nêu rõ mục đích của việc tổ chức picnic lần này: “Qua những trở ngại, khó khăn đã vấp phải, mới thấy rõ những tấm lòng thiết tha đối với nhau trong gia đình Ngô Quyền. Đi để bày tỏ tình đồng môn, đồng đội, để cố gắng mời gọi các anh chị Bắc CA cùng hợp tác trong mọi sinh hoạt sắp tới của Hội, từ nay sẽ không còn là miền Bắc hay miền Nam CA nữa mà chỉ là một khối thống nhất Hội CHS NQ mà thôi.” Lúc đó, toàn thể quý Thầy Cô và Bạn Hữu NQ trên xe đều tán thành và khuyến khích việc thực hiện mục đích, chủ trương của BTC Hội: không còn phân biệt Nam Bắc CA, đoàn kết để xây dựng Hội ngày càng vững mạnh hơn.

Bây giờ, trước quý Thầy Cô và bạn hữu miền Bắc, một lần nữa, anh Tuấn đã nhắc lại: “Xin được chuyển đạt ước nguyện tha thiết của BCH Hội ở miền Nam CA đến các anh chị ở miền Bắc, xin hãy nắm chặt tay nhau để cùng làm việc chung cho Đại gia đình Ngô Quyền, đừng bỏ anh em chúng tôi làm việc một mình, hãy xiết chặt tay nhau để cùng xây dựng và phát triển Hội”.

Thầy Hiệp cũng nhấn mạnh thêm: “Nên cũng cố, góp sức chung để phát triển Hội, không phân biệt Nam Bắc gì nữa”. Thầy Phú: “Lần sau không còn nghe Bắc tiến hay Nam tiến nữa mà chỉ nghe là đi đến trường Ngô Quyền thôi”. Thầy Hoài: “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.

Ngoài ra, còn có Thầy Phạm Quang Bình của trường trung học Long Thành cũng lên chia sẻ niềm vui với Ngô Quyền và mong trường Long Thành sẽ thành lập được một nhóm để sinh hoạt như Ngô Quyền trước khi tiến tới hoạt động liên trường Biên Hòa.

Sau cùng, anh Tới công bố danh sách đóng góp về phần ẩm thực. Anh Phẩm, anh Ngải ngỏ lời cám ơn tất cả về những cố gắng đóng góp để hoàn thành tốt đẹp buổi Picnic Hè năm nay.

Những tràng pháo tay vang rên từng hồi rộn rã sau mỗi lời phát biểu của quý Thầy Cô và BTC như một lời hứa quyết tâm thực hiện tình đoàn kết, xây dựng và phát triển Hội AHCHS Ngô Quyền ngày càng vững mạnh hơn. 

Sau đó, tất cả chụp hình lưu niệm và cuối cùng trước khi lên xe, thầy Nguyễn văn Minh của trường TH Long Thành đã hướng dẫn hát một số bài sinh hoạt cộng đồng như: Việt nam, Nối vòng tay lớn, Tạm Bìệt…thật là vui nhộn.  

Đúng 2 giờ, xe bắt đầu khởi hành về lại miền Nam. Chương trình văn nghệ được tiếp tục thật sôi động, hấp dẫn, không ngớt tiếng cười theo từng câu pha trò của MC Hạnh, anh thay đổi không khí liên tục với các chủ đề thật là …lãng mạn. Đầu tiên là “Hát với thần tượng”, người hát được MC chọn cho một thần tượng để cùng hát chung hoặc là hát tặng, sau đó là “Hát cho riêng mình”, với chủ đề này, thầy Phú đã ngồi…lặng thinh khoảng một phút, và đưa microphone lại, nói với mọi người “hát xong rồi đó, hát cho riêng mình thì chỉ cần hát trong …bụng thôi, đâu cần có ai nghe”.

Một tiết mục khác cũng rất hào hứng nữa là “Để trả lời một câu hỏi”, các Thầy Cô và các bạn tha hồ đặt câu đố và mọi người đua nhau để trả lời. Thầy Võ nhờ tìm dùm giải đáp cho câu hát “Em gái Bắc Ninh, anh trai Biên Hòa”. Gái Bắc Ninh thì nổi tiếng đẹp và hát hay rồi, còn anh trai Biên Hòa có gì hay đâu nào? câu này được các anh thi nhau…ngẫm nghĩ, chị Hiền trả lời rất ư là…dễ thương “ con trai Biên Hòa thì hiền hòa, giỏi giắn, thủy chung…” Anh Tuấn thì phán : “hiền quá, hiền khô, đôi khi cũng hơi…tửng tửng”. Anh Danh thì lại nói “Hàng tốt, chất lượng cao, lại dễ …sai biểu, dễ ăn hiếp”. Anh Sinh thì cho rằng những đức tính tốt đẹp của người con trai Biên Hòa có được là do người mẹ đã ảnh hưởng đến. 

MC Hạnh xen kẻ vào chương trình bằng những bài vọng cổ “Thà như giọt mưa, Xuân tha hương, Nữa đời hương phấn…” thật …mùi mẫn, Út trà Ôn nghe chắc cũng còn phải… gật gù, nhờ đó đã làm nguồn cảm hứng cho anh tài xế trẻ tuổi dù đang bận lái xe cũng xin tham gia hát một hơi 4 câu “Mời nghe vọng cổ” thật... rệu.

Nói đến vọng cổ, mãi đến hôm nay cả trường mới khám phá ra chị Tồng khậu Cao thị Chung của chúng ta ngoài tài nấu nướng vô địch, còn là một “cây vọng cổ” ăn đứt Út Bạch Lan, Lệ Thủy mấy bậc, nên sau khi nghe chị hát nguyên bài vọng cổ “Võ Đông Sơ”, anh Tô anh Tuấn đề nghị Hội sẽ thành lập ban văn nghệ, có hát cải lương do chị Chung và MC Hạnh trình diễn, thâu DVD bán để gây quỹ cho Hội chắc chắn sẽ thu được lời to, thay vì làm báo. Anh Hạnh đề nghị thêm màn hát cải lương…lồng tiếng do chị Tất Ứng diễn xuất và chị Chung hát, lý do là chị Tất Ứng khóc rất hay, làm đào thương chắc sẽ xuất sắc. Anh dẫn chứng về tài mau nước mắt của chị, đã khiến cho cả xe cười chảy nước mắt theo. Ngoài chị Chung, anh Hạnh và ông tài xế, không thể nào không nhắc đến một “thiên tai”, ý quên, “thiên tài” mới ra lò đó là anh Danh, người đã tuyên bố dám “ái mộ” cô em Bắc kỳ nho nhỏ, anh này mới qua có mấy tháng, là nhiếp ảnh gia thứ thiệt (con trai… rượu của Bác Ba Phạm Lung đó mà!), bây giờ lại thêm sáng chói vì biết ca vọng cổ và làm MC nữa chứ! Nghe anh ca “ Màu tím hoa sim” rồi đến “Tình anh bán chiếu” thật không thua gì Elvis Phương và Út Trà Ôn. Anh cũng “dám” tự thú là không muốn nói nhiều vì “ MC Hạnh sẽ …ganh tỵ sợ tui nói hay quá dành nghề MC của nó…”.

Trên xe, cũng có khoảng năm sáu cô cậu rất trẻ, ham vui, theo ba mẹ Ngô Quyền đi…hành hương, các cô cậu thấy ba mẹ hát hò, nói năng nhiều quá chắc cũng …khớp nên chỉ ngồi…im thin thít, duy có tiểu thư con gái anh chị Tuấn Hiền, thật không hổ danh con nhà giáo, đã đóng góp hai mẫu chuyện vui thật dễ thương của tuổi học trò: “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh” và “một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”, rất dí dỏm.

Các bài hát “Con đường vui”, “Đèo cao dô ta…” được bắt giọng bởi anh Danh, anh Xuân khiến cho bầu không khí trên xe thật hào hứng không khác gì những buổi sinh hoạt cộng đồng ngoài trời thuở còn đi học.

Ngoài các anh chị trong Ban Tồ Chức, MC Hạnh là người được nhận nhiều lời khen và cám ơn nhất từ quý Thầy Cô lẫn bạn hữu, ngay đến quý Thầy rất ít nói như Thầy Phố, Thầy Chí, Thầy Võ cả anh Tài xế nữa cũng không ngớt lời khen anh Hạnh. Hãy nhớ dành cho Anh Hạnh một “Huy chương vàng Giải Thanh Tâm” của gia đình Ngô Quyền trong lần Đại Hội kỳ tới nhé!

Một khám phá cuối cùng trong chuyến đi này nữa từ một “chàng rể Bắc kỳ” của NQ đó là anh Sinh, theo lời anh Hạnh nói: “Tui phải phục anh Sinh đó nha, thấy anh thật quá…can đảm, dám ca một câu vọng cổ bằng giọng …rặt Bắc kỳ”, rồi còn đọc thơ Tagore nữa chứ! Nhưng điều làm cho mọi người bất ngờ nữa là khi ngang qua một vài địa danh trên đường đi và về, do cảm hứng từ câu chuyện Thầy Hoài kể về “Nam Kỳ Lục Tỉnh”, anh đã dẫn giải về lịch sử, đặc điểm của từng nơi thật rành mạch, lý thú. “À, lại một khám phá mới nữa rồi, một Tour Guide của NQ đó nha.” anh Tuấn vừa cười vừa nói.

Những giờ còn lại trên “chuyến xe…đông người” này, toàn thể quý Thầy Cô như cô Trí, cô Tuyết và Thầy, cô Phú, cô Nhiên, cô Huệ, Cô Mai và Thầy, thầy Phố, thầy Hoài, Thầy Võ, thầy Chí và các Bạn hữu ít nhất là cũng một lần được bày tỏ cảm tưởng, ý kiến của mình qua cuộc hành trình, tóm tắt trong những điểm chính sau đây:   

_Học hỏi được tinh thần “Tôn Sư Trọng Đạo” từ các cô chú, học sinh Ngô Quyền, rất khó tìm thấy được sau ngày mất nước, nhất là ở Mỹ.

Chuyến đi vui nhất từ trước tới giờ mà tôi đã có. Mong sẽ có duyên để còn dịp lái xe cho Ngô Quyền trong những lần tới (anh Tài xế).

_ Tình Thầy trò, bạn bè NQ thắm thiết, vô cùng quí báu, làm nhớ đến thời còn đi học (Các Thân Hữu NQ). Sẽ mang về thuật lại cho bạn bè VN (một cô giáo đến từ VN)

_ Cám ơn Ban Tổ Chức đã tạo cơ hội để có được chuyến đi quá vui vẻ, đầy thú vị (Quý Thầy Cô, Bạn Hữu)

_ Cám ơn Anh Hạnh đã hoàn thành nhiệm vụ MC quá xuất sắc.  “Không thể thiếu Hạnh trong những lần sau.” ( Thầy Phố, Thầy Chí, Cô Trí và…hầu hết mọi người).

_ “Chuyến đi này vui quá là vui, khiến cô cảm thấy được trẻ lại 30 tuổi” (cô Minh Nguyệt).

Cuối cùng,  

“Trên đường về nhớ đầy,

Chiều chậm đưa chân ngày,

Tiếng buồn vang trong mây…”

Xe đã về bến…chợ ABC bình yên vào lúc 9 giờ tối Chúa Nhật 19 tháng 8.

Cám ơn quý Thầy Cô và Ban Tổ Chức Hội CHS Ngô Quyền đã tạo được một chuyến đi “làm nên lịch sử” nối kết hai miền Nam Bắc về chung một mối, một nhà. Gây tình thân ái ngày càng đậm đà trong mỗi một người Ngô Quyền với những kỷ niệm tươi thắm, ngọt ngào, không thể nào phai.

Võ Thị Ngọc Dung  

13 Tháng Mười 2018(Xem: 412)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 2018(Xem: 1287)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
06 Tháng Mười 2018(Xem: 492)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 2018(Xem: 408)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 450)
Chào mặt trời ngủ yên. Chào cuộc đời rất hiền. Chào bầy chim về tổ Ta ngồi lại tập... thiền
04 Tháng Mười 2018(Xem: 1361)
Có ai động lòng bước qua đường? Dù chỉ cảm xúc tỏ tình thương. Một chút đau buồn trong tâm trí, Để còn XÓT XA cho QUÊ HƯƠNG!
28 Tháng Chín 2018(Xem: 500)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 415)
Nhỏ yêu ơi! Nhớ em chất ngất. Nước mắt nhớ thương mằn mặn Biển ngàn thu.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1261)
Thu nhớ, Thu mong, của vạn lòng, Bao giờ Thu hết nỗi hoài mong. Cho hồn Thu vơi sầu tê tái Thu ấm bao lòng, có được không?
22 Tháng Chín 2018(Xem: 490)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 611)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 1302)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 558)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 580)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 1421)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1181)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1427)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 619)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 758)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 845)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 970)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 808)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 912)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 949)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1113)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 1213)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1271)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1398)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao