Danh mục
Số lượt truy cập
4,915,783

NghiemHai - NHỮNG NGÀY ĐÃ XA

23 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 117001)
NghiemHai - NHỮNG NGÀY ĐÃ XA

NHỮNG NGÀY ĐÃ XA.

 

chutieu5-large-content


 Thuở nhỏ, tôi được gia đình ưu tiên cho làm ''sư cọ" vào những tháng hè. Cậu Mợ tôi lấy lý do cạo sạch tóc để chống ''chí'', mát mẻ nhưng tôi biết kèm theo đó là chính sách tiết kiệm của gia đình. Chỉ du di cho để tóc vào những tháng học Tiểu học Nguyễn Du. Tôi thì cứ ấm a ấm ức khi soi gương và luôn bất mãn khi thấy chú tiểu Ba tàu xuất hiện với cái đầu trọc lóc, trông ngô ngố và xấu xí vô cùng! Cái miệng cười rộng toác với cặp môi như bánh dầy kẹp chả. So bì thì Mợ tôi nói: “ Ngày xưa mấy anh con cũng thế.”. Tôi có thấy gì đâu vì các anh đã lớn hết rồi, chỉ biết là cứ đến hè thì tóc tôi bị cạo bay tơi tả.

 Dù mắc cở nhưng không lẽ ở mãi trong nhà? Đành rón rén ra xóm chơi và chỉ vui khi thấy có vài bạn có đầu ''cúp cua'' thật cao nhưng không tròn vo như tôi. Tức nhất là bọn con gái cứ cười đùa chọc ghẹo ngay khi thấy đầu tiên: “A! Sư cọ Tàu phù kìa”. Mãi rồi thì như quen mắt tụi nó vì chơi chung mỗi ngày.

 Ngày ấy, cánh tay nhỏ nhắn của tôi đã biết cầm cây đàn nhỏ Mandolin, đã biết đánh những bài hát con nít quen thuộc như: “Ai bảo chăn trâu là khổ. Chăn trâu sướng lắm chư .ứ.ư.” hay : “Ánh trăng trắng ngà, có cây đa to, có thằng Cuội già, ôm một mối mơ”. Dịp gần Trung thu thì: “Tết Trung thu đốt đèn đi chơi. Em đốt đèn đi khắp phố phường…”. Tôi vẫn thường được bọn con nít khen: “Đánh nghe giống y!”. Tôi vẫn nghĩ thì cứ hát tập thể, có sao đánh vậy, có gì mà hay nhưng nghe chúng khen là bụng thấy thích chí rồi. Còn gì sung sướng hơn khi được đám con gái vây quanh, vừa hát vừa vỗ tay hò reo inh ỏi? Sau này, bất cứ trò chơi nào ngồi xoay quanh vòng tròn, cũng đều có đứa nói tôi về lấy đàn ra đánh cho vui. Cả nhà tôi đều cười khi thấy cái đầu trọc lóc nhẵn thín cứ ôm đàn chạy đi chạy về.

 Tôi nhớ, tánh tôi thuở nhỏ thì không chơi ăn gian trong mọi trò. Chỉ khi có dính dáng đến đồng tiền thì tánh tiếc của nổi lên, thua quá vì chơi dở hay nghĩ người lớn dụ khị là lăn đùng ra ăn vạ đòi tiền lại. Tôi vẫn thường bị trong nhà đánh cho vì cái tội kỳ cục đó nhưng chứng nào tật nấy! Món ăn vạ thì như được đền đáp, chỉ vì hay tin lời người lớn, vác lồng qua bắt thỏ nhà anh P. ở xóm, nằm mãi trước nhà anh lăn lộn thì cũng phải có người ra dỗ dành năn nỉ chứ! Qua chơi nhà bạn T., đùa giỡn thế nào đó lại bị anh L. của bạn đá cho một phát vào mông. Tức mình ăn vạ la inh ỏi: “Cậu ơi! Mợ ơi! Anh L. ăn hiếp con”. Trong nước mắt, tôi vẫn thấy thật thỏa mãn và đáng đời cho anh L., khi thấy anh mặt hơi tái đi vì sợ Cậu Mợ của anh hay của tôi biết, cuống quít cùng với chị D., anh Đ. cố sức vỗ về cho tôi im lại cái miệng đang la bài hải. Phải thế chứ! Ai biểu đụng vào ông Ba tàu là tôi đây? Híc..

 Ngày cái ao rau muống sau nhà của chúng tôi bị san lấp để xây dựng Trung Tâm Thẩm Vấn cho Cảnh sát thời trước. Bọn chúng tôi đã xì xào buồn cho một khoảng đất rộng để chơi đùa sắp tiêu đời. Ngày họ chặt cây và đổ cát lấp đầy con đường dẫn, nằm cạnh nhà tôi cũng chỉ như an ủi, chỉ là nơi chúng tôi nô đùa trong hai tháng. Con nít thì thấy cái gì mới là phấn khích. Cả xóm tập trung ra đùa nghịch cùng lớp cát dầy. Đào lỗ lót lá chuối bên trên và phủ cát, lừa bạn đến nơi huyệt đạo, đột ngột trúng kế rớt một cái ‘ụp’ xuống lỗ sâu. Chỉ chờ có thế! Cả bọn cười la hét vang rần. Đàng hoàng hơn thì tập trung vòng tròn ca hát những đêm trăng rằm. Đương nhiên phải có cây đàn Mandolin của tôi. Tuổi thơ chúng tôi cũng đã tan dần và mất hút sau khi con đường thành hình.

 Khi 9,10 tuổi thì bị ghép đôi. Tôi với H.. cạnh nhà chỉ kém tôi 1 tuổi. Nhiều khi bị lừa tắt đèn khi chỉ có hai đứa. Tôi sợ toáng lên và la hét um xùm. Con nít thế đấy, đã cảm thấy ''quê'' khi người lớn xúc phạm đến giới tính. Và chính điều đó, đã làm tôi ngượng ngập suốt cả tuổi thơ cho đến ngày lớn lên mỗi khi gặp H.

 Ai sống cũng phải có giang sơn. Bọn trẻ chúng tôi cũng có khoảng trời từ nửa đấu dốc đến cuối bờ sông là sào huyệt. Chỉ thế thôi nhưng giờ đây, mỗi lần tôi ghé về xóm. Bao kỷ niệm từng nơi bước qua lại hiện về nếu thật tịnh tâm và nhớ lại. ''Đây là vỉa hè mà tôi đã từng nhiều lần nắm tay Bà Nội của T. và Th. dắt về nhà mỗi khi các Cụ sang chơi. Lòng tràn ngập niềm vui bổn phận khi được các Bà khen: “Cháu ngoan lắm!” Mỗi dấu chân trên vỉa hè lát gạch đều chầm chậm in dấu trong tôi. Những gốc rễ to nằm vắt ngang bước chân người xưa kia, nay không còn nữa mà tôi đã luôn cẩn thận dẫn các Bà về tránh né lúc tối trời. Những con đường nhỏ dẫn ra phía sau nhà, hiện là các cơ quan nhà nước hay đoạn đường từ nhà ra bờ sông Đồng Nai. Tất cả đều là kỷ niệm tuyệt vời và xa vời của tôi ngày ấu thơ ấy!

 

 NghiemHai 16.11.2012

22 Tháng Chín 2018(Xem: 88)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 64)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 261)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 170)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 134)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 949)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 425)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1020)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 301)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 446)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 522)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 642)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 532)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 552)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 638)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 757)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 909)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 868)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1032)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1210)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1595)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
19 Tháng Bảy 2018(Xem: 753)
Lại đây, Anh kể Em nghe kho tàng của biển, Huyền thoại xa xưa... truyền thuyết muôn màu. Đất ÔNG CHA, bao đời gây dựng, Hãy giữ trường tồn cho thế hệ cháu con.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 795)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
13 Tháng Bảy 2018(Xem: 1171)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 1207)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1699)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1412)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 856)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...