Danh mục
Số lượt truy cập
4,915,783

GS. Đặng Thị Tuyết - NÓI VỚI TRÒ XƯA

02 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 3139)
GS. Đặng Thị Tuyết - NÓI VỚI TRÒ XƯA


NÓI VỚI TRÒ XƯA

24_co_dang_thi_tuyet1-content

Cô Đặng Thị Tuyết


 

 Các CHS thân,
Đọc chủ đề "Một thời để thương để nhớ" của Tác Phẩm Ngô Quyền nghe rất dễ thương khiến tôi chạnh lòng và thương nhớ rất nhiều trường xưa, học trò cũ mà tôi tưởng thời gian chồng chất , đè nặng hai vai và những gian nan vất vả của những ngày đầu trên quê hương thứ hai này đã nằm im trong tiềm thức và đã chìm vào quên lãng nhưng không ngờ những kỷ niệm xa xưa bừng sống dậy trong tôi rõ nét hơn bao giờ hết . Tôi vẫn nhớ ngôi trường Trung học NGÔ QUYỀN năm xưa với những em nữ sinh thướt tha trong những chiếc áo dài mầu trắng tinh khôi , bên cạnh đó những nam sinh với đồng phục áo trắng quần xanh trông thật khôi ngô tuấn tú, đâu ngờ bây giờ có em đã là những nhân tài nổi tiếng trên thế giới về mọi phương diện như văn hóa, khoa học kỹ thuật, thương maị... đặc biệt là nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên, đó là một cậu bé khôi ngô tuấn tú năm xưa mà tôi đã dậy năm lớp sáu. Nguyễn Tất Nhiên là một nhà thơ lớn của thế kỷ 20, tên tuổi đã bay xa trong nền thi ca Việt nam bây giờ và mai sau... một thi sĩ tài hoa, hiếm quí mà nhiều người đã yêu mến và ngưỡng mộ. Là một cô giáo dậy Văn khi em mới chập chững bước chân vào trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa, nét ngây thơ hồn nhiên còn hiện rõ trên nét mặt và tới giờ phút này tôi vẫn không quên hình ảnh em ngồi đầu bàn thứ hai, hai tay lúc nào cũng để trên bàn chăm chú, lắng nghe những lời tôi giảng, đôi khi mắt mở to như có câu thơ, câu văn nào mà em đắc ý, hình ảnh đó theo tôi tới tận bây giờ... Năm ấy, em là học sinh xuất sắc về Văn của lớp, thật đúng là tài không đợi tuổi, chỉ tiếc rằng Nguyễn Tất Nhiên đã ra đi quá sớm..., bỏ lại sau lưng cả một kho tàng thi ca bất hủ và cả những người thương mến nhà thơ. Tôi rất ân hận ngày nhà thơ ra đi đã không có mặt để đưa tiễn một lần cuối (Vì năm đó tôi chưa liên lạc được với các CHSNQBH) và bài viết này như một nén nhang tưởng nhớ nhà thơ, một thiên tài, một cậu học trò bé nhỏ năm xưa mà tôi yêu quí nhất trong suốt chặng đường làm nghề "Gõ đầu trẻ của tôi "... một kỷ niệm khó quên , một hình ảnh đáng nhớ... Đọc tới đây tôi muốn các bạn hiểu trường hợp Nguyễn Tất Nhiên giỏi, có tài chỉ là một trong số hằng hà sa số mà các CHSNQ đã đạt được ở khắp mọi nơi trên thế giới về mọi lãnh vực và tôi tự nghĩ các CHSNQ giỏi quá rồi, còn nhắn nhủ gì nữa và tôi càng nhớ câu "hậu sinh khả úy" chẳng qua chỉ vì các em quá khiêm tốn và quá thương thầy cô, có lẽ các CHSNQ vẫn còn nhớ câu "Tôn sư trọng đạo" cho nên mới có quyển báo này, thật đáng quí biết bao! Ở đây tôi muốn nói các CHSNQ đã thành công và thành nhân, đó là niềm hạnh phúc lớn lao của các thầy cô và cũng là niềm vinh dự của những người đã từng làm nghề "Gõ đầu trẻ năm xưa." và cũng là niềm an ủi lớn lao ở tuổi thất thập cổ lai hi của các thầy cô bây giờ. Xin chúc các CHSNQ thành công và... thành công mãi mãi để làm vang danh ngôi trường trung học Ngô Quyền thân yêu của chúng ta năm xưa.


GS Đặng Thị Tuyết.

15 Tháng Tám 2013(Xem: 45519)
… Và tôi chợt nghĩ ra các bạn tôi rồi một hôm cũng sẽ chợt khám phá ra chiếc ghế dành cho tôi trong buổi hẹn bên ly rượu ở một nơi nào đó sẽ không có tôi…
18 Tháng Ba 2013(Xem: 131784)
Tác phẩm Ngô Quyền Một Thời Để Thương Để Nhớ, không chỉ là một bộ sưu tập của những kỷ niệm đã theo chân những lữ khách Ngô Quyền khắp chân trời góc bể...
17 Tháng Ba 2013(Xem: 85884)
Dù rằng bây giờ con dốc Kỷ niệm trên đường đến trường Ngô Quyền hoặc dốc Cây Chàm đã bị bào mòn, không còn cao như xưa, nhưng trong từng ngăn ký ức đời mình thì “những kỷ niệm một thời học sinh Ngô Quyền” đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc nhất
17 Tháng Ba 2013(Xem: 38783)
Áo trắng xưa bây giờ sao gợi nhớ! Kỷ niệm êm, tình bạn lẫn tình yêu Áo trắng Trường Xưa, Thầy yêu kính Một góc trời thương nhớ bỗng trong ta.
17 Tháng Ba 2013(Xem: 67326)
Bạn bè tôi, người còn, người mất, kẻ ở lại, kẻ tha phương. Tôi vẫn ở đây, vẫn đi qua ngôi trường Ngô Quyền xưa cũ, giờ đã đổi mới hoàn toàn,
17 Tháng Ba 2013(Xem: 50832)
Xin các anh chị Khóa 13 miễn thứ cho tôi cái tội "phạm thượng" như kể trên của những ngày xưa thân ái... (không bao giờ có lại được nữa)!
28 Tháng Hai 2013(Xem: 4301)
một bức thư nhà trọn niềm thương nhắn người viễn xứ sống tha hương gửi chút hương lòng cho mây gió góp lại tâm tình của bốn phương
28 Tháng Hai 2013(Xem: 4616)
Anh từ xứ Huế đến Biên Hòa Chờ em tan học bước ngang qua Bài thơ anh gửi tình tha thiết Em giấu thương trong áo trắng tà
28 Tháng Hai 2013(Xem: 6909)
Thật hạnh phúc cho những đứa học trò trường Ngô năm nào, khi có dịp gặp lại thầy cô giáo một đời vất vả vì những thế hệ học sinh thân yêu…
28 Tháng Hai 2013(Xem: 5736)
Kể lại bạn nghe, không phải để nhắc đi nhắc lại chuyện “biết rồi khổ lắm nói mãi” của người làm báo online mà để thỉnh thoảng bạn cùng góp tay vào vác ngà voi với BBT để web nhà phong phú hơn.
28 Tháng Hai 2013(Xem: 5835)
Nếu ai hỏi tôi khoảng thời gian nào đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: khoảng thời gian cắp sách đến trường. Đó là những năm hạnh phúc nhất. Tuổi học trò thật vô tư, thật yêu đời và thật ngổ ngáo dễ thương.
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 6161)
Xin chút nắng tưới hồn hoang cỏ úa Ký ức xanh trong trái tim hồng Nghìn sau nữa, giữa cuộc đời dâu bể Nước xa nguồn vẫn đổ về sông.
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 5777)
xe chạy ngang Trường Ngô Quyền, tôi nhìn bâng quơ không chút ý niệm gì, tôi củng không bao giờ nghĩ đến ngày mình phải vào học ở ngôi trường to lớn và xa lạ kia.
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 4787)
Thế là phải đành nhìn ngôi trường thân thương của thời đi học trở thành những đống gạch ngổn ngang, còn chăng chỉ là ký ức về bảy năm sách-đèn-hoa-mộng với những ngày xanh cùng biết bao kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò…
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 5297)
Áo trắng giờ đã xa Trường Ngô Quyền Biên Hòa Nhớ mãi màu phượng đỏ Ký ức tháng ngày qua