Danh mục
Danh sách tác giả
TIN TỨC MỚI
05 Tháng Năm 2018
Đây là tổng hợp các danh sách Mạnh Thường Quân từ năm 2016 đến 2018 được xếp theo thứ tự tên người bảo trợ nhiều nhất.
14 Tháng Mười 2016
Bộ sưu tập Bài Viết, Video, Hình ảnh của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo
23 Tháng Mười Một 2015
THANKGIVING 2015 Ngô Quyền Tri Ân Thầy Cô Thực hiện: Nguyễn Thị Thêm
16 Tháng Bảy 2015
VIDEO Đài FreeVN.net - 2 giờ 15 phút : NGÔ QUYỀN HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 2015
19 Tháng Năm 2018
Việc nắm được quy luật dấu hỏi và dấu ngã của lớp từ láy và lớp từ Hán Việt sẽ giúp ta giảm được nhiều lỗi chính tả. Có những lỗi chính tả chúng ta viết sai mà không biết mình viết sai.
19 Tháng Năm 2018
Thầy đang mong mỏi từng ngày để được hưởng niềm vui tương ngộ vào tháng 7 sắp tới. Đó là niềm hạnh phúc của một người Thầy đã giã từ bục giảng ...
19 Tháng Năm 2018
.... lòng nhân đạo và tri ân của con người. Thật là đáng quý. Cuộc sống vẫn rất đẹp nếu ta biết mở rộng tâm hồn để nhìn về mọi phía với sự lạc quan.
19 Tháng Năm 2018
Google Maps là một công cụ tuyệt vời giúp khám phá các địa điểm xung quanh. Nhưng ứng dụng Google Maps thực ra còn hơn cả một bản đồ đơn thuần, với rất nhiều tính năng mạnh mẽ,
19 Tháng Năm 2018
Cảm ơn thi sĩ về Ánh sáng Ngôn ngữ một lần trong “xứ sở chiêm bao”, qua đó con đường cổ tích đi đến xứ chiêm bao ấy được khơi mở ra cho những ai có tâm và có sự chuẩn bị trước để bước vào.
19 Tháng Năm 2018
Tôi chỉ đơn thuần viết những cảm nghĩ chân thật của mình về cơ hội được biết anh và cám ơn anh đã gửi cho tôi những bài thơ tuyệt vời
18 Tháng Năm 2018
Ngoài trời mưa gió đã qua, Nắng Hè rực rỡ sắc Hoa học trò. Tung tăng đây đó hẹn hò, Vui cùng bè bạn mừng cho "tuổi vàng".
18 Tháng Năm 2018
Đợi nhau mưa gió bao mùa Em đi từ độ nắng thưa gọi hè Tháng Năm Rời Rã Tiếng Ve Đỏ màu mắt phượng nghiêng che tình sầu...
18 Tháng Năm 2018
Thoảng xưa tiếng mẹ ru buồn Nghẹn lòng con thắp nén hương nguyện cầu Mẹ ơi giờ ở trời cao Xin an vui với trăng sao Vĩnh Hằng Điệp vàng trổ rực tháng Năm Vàng lòng nhớ mẹ lệ thầm lặng rơi.
18 Tháng Năm 2018
Rời cung điện, trăng cũng vừa lên, Chuyện xưa còn đó, nhớ hay quên? Một ngày đông vui, rồi tan biến?! Để dòng sông kia, mãi buồn tênh.
16 Tháng Năm 2018
Bộ ảnh Chân Dung chs Ngô Quyền thế hệ đầu tiên Layout sau cùng để xin được Thầy cô và các bạn cùng check lại trước khi in
15 Tháng Năm 2018
Layout sau cùng để xin được Thầy cô và các bạn cùng check lại trước khi in các ý kiến đóng góp xin gửi về toanhtuan@yahoo.com trước ngày 18 tháng 5, 2018
15 Tháng Năm 2018
NGÔ QUYỀN TOÀN TẬP: Bộ ảnh PHỤ LỤC Chương 1: DỰNG LẠI TRƯỜNG XƯA Layout sau cùng để xin được Thầy cô và các bạn cùng check lại trước khi in
13 Tháng Năm 2018
Làm sao quên được nghĩa cao dày Mẫu tử tình thâm đâu dễ phai Lặng lẽ Mẹ đi về cõi tịnh Trần gian huyễn cảnh có riêng ai?
Số lượt truy cập
4,604,807

Trần Ngọc Danh - HỒN LỚP CŨ TRƯỜNG XƯA

25 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 4757)
Trần Ngọc Danh - HỒN LỚP CŨ TRƯỜNG XƯA

HỒN LỚP CŨ TRƯỜNG XƯA

 

17_1_hon_lop_cu_tx_-tndanh-large-content

Trần Ngọc Danh

 

Thời gian vẫn gõ cửa hàng ngày và ân cần báo cho tôi rằng tôi không còn trẻ nữa! Điều đó tôi không nhận từ tôi mà từ lối sống, sự suy nghĩ và nhất là khi nhìn bạn bè của mình. Không dễ để có lại những tình cảm cũ, những khát khao hy vong lúc còn ở thời Trung Học. Ao ước lắm chứ! Nhưng gặp lại thời vàng son xưa thì không bao giờ!

 

Tôi thường tự thưởng mình sau một ngày làm việc căng thẳng là tìm lại đâu đó kỷ niệm xưa dù vẫn mờ nhạt và lẫn khuất hoài trong màn sương thương nhớ. Tôi vẫn thấy mình gò lưng trên chiếc xe đạp sườn ngang không vè chắn bùn chắn bụi, vượt con dốc không cao mà như dài lắm để đến trường. Những viên sỏi nhỏ như còn kêu lạo xạo dưới hai bánh xe nhắc tôi một thời học trò nghèo mà hy vọng tràn đầy trước mặt. Tôi nghiêng mình lách xe vào phía lề bên phải cho chiếc xe Lam quen thuộc trờ tới mang theo những tiếng cười reo vui của các nữ sinh ái dài trắng với guốc cao dép thấp đủ màu. Tôi một mình trong quán cóc ven đường với ly chanh nhỏ như chờ ai đó mà không bao giờ có ai đến. Có một cái gì đó rất riêng trong mơ ước. Trong cái nắng hanh hao đầu Hạ hay cái lanh eo sèo cuối Đông, tôi vẫn nghe từng hình ảnh cũ chụm nhau, trộn lẫn, hoà quyện và đan xen trong từng nỗi nhớ dai dẳng và như không bao giờ dứt.

 

Tôi lại dắt xe vào cổng trường Ngô Quyền, lách qua khung cửa hẹp một bên cổng lớn mà nghe lao xao những tiếng học trò. Đó là một âm thanh kỳ lạ, không có ở đâu, ồn ào mà lắng dịu, sôi nổi mà ngọt êm, xôn xao mà yên ắng như chỉ thấy được trong cổ tích của cuộc đời. Trong âm nhạc, trong đời thường, tôi cũng chưa bao giờ biết hay nghe được những âm thanh thân quen ấy. Tiếng guốc cũng lạ lùng khi khoan khi nhặt, như đưa như đẩy làm hồn ai cũng rung động mong chờ như ngàn năm còn nợ những âm thanh. Không nợ sao được khi bỗng dưng nghe từ góc lớp sau cơn mưa vội vàng: “Thôi! Để em về nheng!” Rồi tà áo lướt qua êm đềm mà vội vã. Hình như tay ai đó cầm quyển sách Pháp Văn mong mỏng. Tiếng “nheng” dài ra như có G, là đặc trưng của Biên Hòa, là hương của bưởi xanh, là mùi của dòng Đồng Nai mát rượi, không như những “nhen” không G của gần hết những địa phương khác của Miền Nam mình. Ơi! Những cô bé Đệ Tứ, Đệ Tam trường tôi sao mà “nheng” dễ thương như vậy!

 

Vào trường, vào lớp mỗi ngày, tôi nghe lời Thầy Cô giảng dạy. Những âm thanh và hình ảnh như gần gũi và thân thiết hơn. Lời giảng dạy đôi lúc êm đềm, thong thả, có khi nhấn mạnh quyết liệt và dứt khoát làm đám học sinh ghi nhớ mãi. Những viên phấn nhỏ qua nét vẽ, nét viết tài hoa của Thầy Cô trở nên quý báu mang giá trị cao quý đến suốt đời học trò. Đâu ai quên được nụ cười của Cô Oanh Sử Địa qua áo dài màu vàng anh, răng phía trước không đều lắm, như là khểnh, làm Cô thêm duyên dáng lạ lùng. Thầy Phúc Lý Hóa giữ hai màu trắng đen làm chính (kính trắng gọng đen và luôn nghiêm chỉnh trong sơ mi trắng quần tây đen). Thầy Lang dạy Triết lúc nào cũng quần sáng màu và không xếp “ly” phía trước rất hợp thời. (Mốt thời đó là không “ly”, lưng nối, túi xéo, ống túm). Hay cái miệng mom móm luôn tươi cười của Thầy Lâm Tấn Văn gợi nhớ cái miệng hô hô không kém vui của Thầy Nguyễn Việt Chước qua môn Anh Văn. Và Thầy Đinh Hữu Quyến Pháp Văn, Thầy Trần Phiên dạy Toán luôn là tấm gương sáng, nghiêm túc hết lòng trong từng giờ dạy… . Trong trường lại có hai hình ảnh đối nghịch mà ai cũng nhận rõ là Thầy Hiệu Trưởng Phạm Đức Bảo “đô”con, mình đầy cơ bắp, trái ngược với hình ảnh gầy guộc, độc quyền lâu dài “phọt” mỏng, thân ván ép của Thầy Hà Tường Cát. Khi nghĩ về trường lớp cũ, tôi vẫn lan man, thờ thẫn trong vòng hình ảnh và âm thanh đặc biệt đáng nhớ, nhiều không kể hết đó.

 

Tôi lại men theo chiều dài ký ức, nghe trong lòng dậy lên nỗi nhớ mà bấy lâu treo trong góc khuất tâm hồn. Những khuôn mặt bạn bè đã đi xa không trở lại cùng những bạn khác còn mang nợ với đời vẫn trong trí nhớ mỗi ngày một cằn cỗi nầy! Còn đâu Huỳnh Kim Quang và Võ Bá Vạn đã chấm dứt đời quân ngũ khi tuổi đời còn quá trẻ? Hay chỉ còn Hà Thị Nhung, Cao Thị Tốt và Liêng Tuấn Tài, ba nữ lưu giỏi Toán của lớp Đệ Nhất B2?

Và vẫn còn Ninh Ngọc Phan, người đẹp trai nhất lớp, đang sống lặng lẽ trên Miền Bắc Cali nầy. Vẫn còn đây Nguyễn Ngọc Ẩn E, học sinh xuất sắc và một Đỗ Hữu Phương luôn ồn ào, linh hoạt, một chút lém lỉnh, có đôi mắt biết cười, ngay cả khi ăn cũng như ăn bằng đôi mắt trước! Những bạn tài hoa của lớp như Khương Văn Mười, Đỗ Thiện Tâm nghe vẫn còn hăng say trong công việc. Và những Vũ Văn Hợi, Tiêu Em Thành, Mai Minh Tuất, Bùi Văn Sàng cùng Nguyễn Thanh Vân… vẫn như đang mùa lúa ngát xanh trong cuộc sống. Đâu đó vẫn thấy lại các bạn ngày xưa, trẻ trung và bạo dạn, sôi nổi và quyết liệt trong mọi tình huống, nhưng không bao giờ không dễ thương và kém lãng mạn với những mối tình học trò thường ít đơm hoa kết trái như mong đợi.

 

 17__2_hlctx_-tran_ngoc_danh-do_huu_phuong-ninh_ngocphan-large

Trần Ngọc Danh, Đỗ Hữu Phương, Ninh Ngọc Phan

 

Những kỷ niệm cũ đơn lẻ được tập hợp và kết tinh lại trong một cõi vô hình mà tôi gọi là Hồn Lớp Cũ Trường Xưa. Đó là cái hồn mà tất cả học trò trong lớp của chúng tôi đều ôm ấp trong suốt đời mình! Mà khi đã nói tới hồn thì không bao giờ hết. Thể xác hay vật chất có thể mất đi, còn hồn thì tồn tại mãi, loanh quanh trong cuộc sống, lãng đãng trong đời thường, xôn xao trong trí nhớ, và luôn đeo đẳng hoài theo mỗi bước chân. Đi qua, nhìn lại là thấy kỷ niệm trên dấu giày; sờ soạng quanh mình là thấy kỷ niệm chất đầy trong túi áo; ngay cả đêm ngủ, kỷ niệm cũng theo mình len lỏi vào trong chăn!

Tôi lại loay hoay trong khoảng hồn thơ mộng chất đầy kỷ niệm ấy. Kỷ niệm luôn là nỗi đau xót. Kỷ niệm không bén nhọn như dao mà cắt lòng đến khổ, không khói cay mà làm mắt đỏ ướt hoài. Nghĩ về Thầy Cô và bạn bè xưa, tôi thấy còn y nguyên nhóm hình ảnh xưa và chùm âm thanh cũ bởi kỷ niệm vẫn luôn đậm nét, vẫn bát ngát tin yêu, hun hoài không thành khói và đốt mãi chẳng thành tro.

 

Tôi xa trường xưa lớp cũ kể không lâu lắm so với chiều dài thân phận của một con người, nhưng bây giờ nhìn lại không còn thấy gì rõ nét hay nói đúng hơn là vẫn thấy mơ hồ như nhìn xuyên qua màn kính đục. Tất cả đã qua đi, qua đi, xa khuất và xa khuất. May ra, chỉ còn trong tâm tưởng mong manh những tháng ngày trong trường lớp thân thương cũ mà ngày xưa mình lơ đãng, thờ ơ, không thấy quý trọng, để bây giờ khi nhớ lại chỉ còn là sự tiếc nhớ không nguôi trong tâm tưởng!

Lại nhớ câu thơ đầy tình nghĩa của thi sĩ Chế Lan Viên:

 

Khi ta ở, đất chỉ là đất ở

Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn.

 

TRẦN NGỌC DANH

(Lớp Đệ Nhất B Pháp Văn trường TH Ngô Quyền ngày xưa)

 

 

15 Tháng Tám 2013(Xem: 44718)
… Và tôi chợt nghĩ ra các bạn tôi rồi một hôm cũng sẽ chợt khám phá ra chiếc ghế dành cho tôi trong buổi hẹn bên ly rượu ở một nơi nào đó sẽ không có tôi…
18 Tháng Ba 2013(Xem: 131268)
Tác phẩm Ngô Quyền Một Thời Để Thương Để Nhớ, không chỉ là một bộ sưu tập của những kỷ niệm đã theo chân những lữ khách Ngô Quyền khắp chân trời góc bể...
17 Tháng Ba 2013(Xem: 85438)
Dù rằng bây giờ con dốc Kỷ niệm trên đường đến trường Ngô Quyền hoặc dốc Cây Chàm đã bị bào mòn, không còn cao như xưa, nhưng trong từng ngăn ký ức đời mình thì “những kỷ niệm một thời học sinh Ngô Quyền” đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc nhất
17 Tháng Ba 2013(Xem: 38179)
Áo trắng xưa bây giờ sao gợi nhớ! Kỷ niệm êm, tình bạn lẫn tình yêu Áo trắng Trường Xưa, Thầy yêu kính Một góc trời thương nhớ bỗng trong ta.
17 Tháng Ba 2013(Xem: 66926)
Bạn bè tôi, người còn, người mất, kẻ ở lại, kẻ tha phương. Tôi vẫn ở đây, vẫn đi qua ngôi trường Ngô Quyền xưa cũ, giờ đã đổi mới hoàn toàn,
17 Tháng Ba 2013(Xem: 50342)
Xin các anh chị Khóa 13 miễn thứ cho tôi cái tội "phạm thượng" như kể trên của những ngày xưa thân ái... (không bao giờ có lại được nữa)!
28 Tháng Hai 2013(Xem: 4055)
một bức thư nhà trọn niềm thương nhắn người viễn xứ sống tha hương gửi chút hương lòng cho mây gió góp lại tâm tình của bốn phương
28 Tháng Hai 2013(Xem: 4367)
Anh từ xứ Huế đến Biên Hòa Chờ em tan học bước ngang qua Bài thơ anh gửi tình tha thiết Em giấu thương trong áo trắng tà
28 Tháng Hai 2013(Xem: 6354)
Thật hạnh phúc cho những đứa học trò trường Ngô năm nào, khi có dịp gặp lại thầy cô giáo một đời vất vả vì những thế hệ học sinh thân yêu…
28 Tháng Hai 2013(Xem: 5527)
Kể lại bạn nghe, không phải để nhắc đi nhắc lại chuyện “biết rồi khổ lắm nói mãi” của người làm báo online mà để thỉnh thoảng bạn cùng góp tay vào vác ngà voi với BBT để web nhà phong phú hơn.
28 Tháng Hai 2013(Xem: 5542)
Nếu ai hỏi tôi khoảng thời gian nào đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: khoảng thời gian cắp sách đến trường. Đó là những năm hạnh phúc nhất. Tuổi học trò thật vô tư, thật yêu đời và thật ngổ ngáo dễ thương.
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 5560)
Xin chút nắng tưới hồn hoang cỏ úa Ký ức xanh trong trái tim hồng Nghìn sau nữa, giữa cuộc đời dâu bể Nước xa nguồn vẫn đổ về sông.
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 5281)
xe chạy ngang Trường Ngô Quyền, tôi nhìn bâng quơ không chút ý niệm gì, tôi củng không bao giờ nghĩ đến ngày mình phải vào học ở ngôi trường to lớn và xa lạ kia.
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 4569)
Thế là phải đành nhìn ngôi trường thân thương của thời đi học trở thành những đống gạch ngổn ngang, còn chăng chỉ là ký ức về bảy năm sách-đèn-hoa-mộng với những ngày xanh cùng biết bao kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò…
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 4911)
Áo trắng giờ đã xa Trường Ngô Quyền Biên Hòa Nhớ mãi màu phượng đỏ Ký ức tháng ngày qua