Danh mục
Số lượt truy cập
5,375,360

Nguyễn Thị Thêm - NỖI MỪNG CỦA MỘT BÀ MẸ

18 Tháng Năm 201212:00 SA(Xem: 119905)
Nguyễn Thị Thêm - NỖI MỪNG CỦA MỘT BÀ MẸ

 Nỗi mừng của một bà mẹ


me_cuoi-large-content

 

Tôi tạm lấy cái tựa như vậy để diễn tả tâm trạng của tôi bây giờ. Người Mẹ này không phải là tôi hay má tôi. Khi mừng vui, người ta thường cười. Hay dùng cữ chỉ, hành động biểu lộ một cách tự nhiên đôi khi vô ý thức niềm vui của mình. Những lời thơ “Đổi lấy thiên thu tiếng mẹ cười” của Trần Trung Đạo đi vào trái tim của tất cả mọi người, trong đó có tôi. Nụ cười của mẹ thật đáng yêu, đôi khi muốn khóc. Tôi cũng vậy. Má tôi răng không còn, móm xọm kể từ khi tôi trưởng thành để có thể viết về bà. Bà không cười lớn, cười to tiếng như mẹ chồng tôi. Nụ cười của bà nhẹ nhàng, kín đáo. Và có một sự thật hiển nhiên làm đau lòng tôi là bà rất ít khi cười. Khi chúng tôi chọc để kiếm nụ cười hiếm hoi đó, không nín được, bà cười kèm theo một câu nói thân yêu: ”Tổ cha mày. Chó con” hay “Tổ cha mày! Khỉ con”. Má móm mém nhai trầu, nụ cười tươi nhưng cố kìm lại để nước cổ trầu không văng ra ngoài. Có lẽ suốt cuộc đời bà, niềm vui cứ bị giữ lại, dìm xuống cho đến một lúc chúng tôi không nghe được tiếng cười. Phải rồi! Tiếng cười là phải có âm thanh, phải vang lên trong không gian, lan truyền đến mọi người xung quanh để cùng vui, cùng hưởng thụ. Má tôi không làm được như vậy. Do đó khi nghĩ về má tôi tôi chỉ nhớ đến sự cực khổ, gian lao, nhưng không tìm đâu ra dấu ấn của sự trẻ trung hay vui sướng. Tội nghiệp cho má tôi mà cũng tội nghiệp cho tuổi thơ của chị em tôi.

Viết tới đây tôi lại phát hiện ra một điều là tôi cũng ít cười ra tiếng trước mặt con tôi. Ừ nhỉ! Sao vậy? Khi thằng Út muốn tôi cười nó phải chọc lét tôi. Tôi giẫy nẫy, la lên, cười trong sự sợ bị nhột. Đôi khi tôi còn phát cáu la cho nó một trận. Thì ra tôi cũng không cho con tôi được tiếng cười. Tiếng cười hạnh phúc của một người mẹ. Những bà mẹ có giống như tôi không? Tôi rất vui, cười to khi bạn bè gọi đến hay rộn rã cười vui trước mặt bạn bè, học trò. Nhưng. Ừ nhỉ! Bây giờ tôi mới nhớ ít khi nào tôi cười lớn, đùa giỡn với con tôi. Thật là mỗi lỗi lầm to, một sự thiệt thòi trong tâm thức con cái. Tôi là bà mẹ không làm tròn sứ mạng của mình. Sứ mạng đem đến cho con những hồi ức tươi đẹp về một bà mẹ. Xin lỗi các con. Mẹ sẽ sửa sai.

 Tôi lại lơ mơ nói sai đề tài. Tôi là vậy, khi viết về mẹ, ngòi bút tôi như con sông cứ trôi hoài, trôi mãi, không nhớ đường về. Tôi đang muốn nói về -Niềm vui của một bà mẹ. -Mà bà mẹ đó là con dâu tôi. Người phụ nữ mới được nhận những lời chúc Happy Mother’s Day lần đầu tiên trong đời trong năm nay.

Sỡ dĩ tôi ngồi lại máy và bấm trên phím những dòng này là vì hôm qua. Khi thằng con mở Webcam để tôi nói chuyện với cháu nội. Tôi lại mở dấu ngoặc ở đây một chút vì thằng cháu tôi mới sinh được 7 tuần có biết gì đâu mà nói. Con tôi và vợ nó nói tiếng Mỹ ở nhà. Cho nên nó muốn con nó được nghe bà nội nói hàng ngày bằng ngôn ngữ VN. Bà nội nói gì với cháu? chẳng qua những câu đã đớt vô nghĩa, những lời yêu thương thật tức cười, nhưng hôm nào không gặp thì nhớ gương mặt nhỏ bé thơ ngây.

Với nụ cười tươi, thằng con và vợ nó nói: ”Cu Hiếu đánh boxing cho bà nội coi coi”. Thằng bé hai tay quơ quơ vô nghĩa. Vợ chồng tâm sự: “Má ơi! cả ngày nay thằng bé không đi cầu”. Ba nó bồng nó trên tay và xi… xi như tôi thường làm khi muốn cháu đi tiểu. Tự dưng thằng bé trân mình và cha nó la lên.”Cu Hiếu giỏi, Cu Hiếu giỏi quá”. Và Mẹ nó, người con gái lúc nào cũng sợ dơ, cũng nói iu… khi mấy đứa cháu ngoại tôi tiểu hoặc đi cầu. Mẹ nó lại gần, vén tả con ra rồi nhảy lên, vỗ tay cười lớn. “Eli very good. Very good. Good boy!”. Nó bồng con quay một vòng rồi cười to sung sướng. Nhìn nét vui mừng của con dâu tự dưng tôi thấy thương nó quá. Hình ảnh một bà mẹ thể hiện trước mắt tôi. Niềm cảm xúc dâng tràn trong tôi. Trái tim của bà mẹ trẻ mở rộng chan hòa. Không còn sợ dơ, không còn biết gớm những gì con thải ra. Đó là thiên chức làm Mẹ mà ơn trên trao tặng cho phụ nữ. Tôi nhớ bài kinh- Báo Hiếu Phụ Mẫu- trong ngày Lễ Vu Lan có đoạn: ”Phải tắm phải giặt, rửa trôn, biết rằng dơ dáy mẹ không ngại gì. Nằm phía ướt, con nằm phía ráo. Sợ cho con ướt áo ướt chăn. Hoặc khi ghẻ chóc khắp thân. Ắt con phải chịu trăm phần thảm thương...”

 Con dâu tôi mới làm mẹ lần đầu. Thằng bé còn nhỏ, việc bây giờ là bú no, ngũ kỹ và tiêu, tiểu. Vâng, chỉ có ngần đó thôi mà bà mẹ bận rộn suốt ngày. Vâng! Chỉ có một việc đơn giản là đi cầu thôi mà bà mẹ đã vui mừng như thế. Chúng ta cũng đã có một thời gian nằm ngữa, khóc oe oe như cháu nội tôi bây giờ. Chúng ta cũng đã từng đem niềm vui và sự âu lo thâu đêm suốt sáng tặng cho bà mẹ của chúng ta. Mỗi một việc cỏn con diễn ra trong đời sống hàng ngày của đứa con cũng là những nỗi vui mừng hoặc âu lo của người mẹ. Suốt một quảng đời từ lúc sinh ra đến ngày trưởng thành ta đã đem lại cho mẹ ta bao nhiêu lần vui cười sung sướng. Bao nhiêu lần nước mắt tuôn rơi. Nhiều, nhiều lắm. Không đếm hết, không đo được, không thể tính bằng con số, chỉ có thể đếm bằng thời gian. Có bà mẹ ngồi thâu đêm chờ con đi chơi về. Chỉ để mở cửa cho con (dù nó có chìa khoá) để nói một câu: ”Con dìa rồi hả. Sao dìa khuya vậy con!” rồi lê dép vào giường ngũ. Đứa con coi đó là chuyện thường đôi khi bực bội trả lời cộc lốc: ”Sao má không đi ngủ, thức làm chi mà la con”. Tội nghiệp những bà mẹ, tội nghiệp những tình thương bao la không lý giải.

 Nhìn cử chỉ đứa con dâu, tôi suy nghĩ miên man. Rồi đây mỗi ngày cháu tôi mỗi lớn. Sẽ còn nhiều cái lo to lớn hơn, kinh khủng hơn để bà mẹ trẻ đối phó, chịu đựng. Cầu mong cháu tôi luôn đem đến cho mẹ nó nụ cười nhiều hơn nỗi lo. Hân hoan nhiều hơn đau khổ. Ngày Mother’s Day đã qua, tôi nhận được rất nhiều quà, thiệp của con của cháu. Tôi cám ơn tất cả với một niềm vui sum họp gia đình. Nhưng tôi biết chắc chắn trong đám con tôi không đứa nào biết được tôi đang nghĩ gì trong đầu khi nhìn chúng. Vâng làm sao chúng biết được, khi nhìn lại chúng ở tuổi đã thành nhân tôi lại liên tưởng đến ngày xưa. Lúc tôi vượt cạn. Cơn đau òa vỡ và con tôi ra đời. Tôi bồng chúng trong tư thế trần truồng và xăm soi toàn thân, đếm từng ngón tay, ngón chân để biết con mình nguyên vẹn. Và niềm vui đó là niềm vui to lớn nhất trong cuộc đời làm mẹ của tôi.

Tháng 5/2012

Nguyễn Thị Thêm

18 Tháng Năm 2019(Xem: 185)
Đường về Bắc Cali năm nay sẽ ghi thêm trong ký ức mỗi người những kỷ niệm để đời mãi không phai. Ghi tên tham dự ngay các bạn nhé. Hẹn gặp nhau ngày đại hội Ngô Quyền lần thứ 18 tại San Jose
18 Tháng Năm 2019(Xem: 142)
Phật tâm ở mỗi con người, Quay về Chánh Pháp tìm nơi an nhàn. Bánh xe chuyển Pháp rõ ràng, Quy y Tam Bảo lạc an cuộc đời.
17 Tháng Năm 2019(Xem: 220)
Đau lòng nghe chuyện về quê cũ Chạnh nhớ em Nhàn, hẹn với tôi Nếu có kiếp sau xin hãy đợi Sẽ cùng sum họp nhé! Nhàn ơi!
17 Tháng Năm 2019(Xem: 100)
Đôi dòng tâm sư ân tình Nguyện cầu Em được An Bình, Tâm Thân. Chắp tay khấn nguyên lâm râm. Ơn Trên Em được Hồng Ân thật nhiều.
17 Tháng Năm 2019(Xem: 108)
Thủy triều xuống sóng xa bờ câm nín Thôi hát ca để lại tâm sự buồn Xa bờ sóng mãi vấn vương Bờ xa sóng gởi, tình thương đất trời.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 287)
Chữ Nhẫn mang theo suốt cuộc đời Tâm thanh thản sống thật an vui Kiếp người ngắn ngủi từ bi Nhẫn Cực lạc nẻo về được thảnh thơi.
10 Tháng Năm 2019(Xem: 732)
Lúc đang yêu, Tiếng Lòng hăm hở, Suốt canh thâu, thổn thức khôn cùng. Khi hết yêu, trầm lắng lạnh lùng, Như tắt nghẻn, mịt mùng xa vắng!
10 Tháng Năm 2019(Xem: 212)
Con sẽ tiếc sao hẹn lần hẹn lữa Mất mẹ rồi, quà cáp cũng bằng thừa Mother's Day con đã nhớ hay chưa. Về bên mẹ chỉ một ngày cũng đủ.
08 Tháng Năm 2019(Xem: 1067)
Lâu quá không về, thăm làng xưa, Vẫn nhớ âm thầm, trong nắng mưa. Bao rặng tre xanh, còn hay mất ? Tình Quê ơi! Thương mấy cho vừa.
07 Tháng Năm 2019(Xem: 199)
Lỡ mang trọn kiếp anh hào Thì thương với nhớ gởi vào biển khơi Miên man nhìn giọt sương rơi Đợi người tựa kiếm mặt trời mùa Đông...
04 Tháng Năm 2019(Xem: 156)
Đã biết rồi, thế gian này mênh mông Vầng trăng vẫn trên cao ngự trị Thức giấc những đêm dài mộng mị Hối hận lắm rồi, quay lại về không.
04 Tháng Năm 2019(Xem: 380)
Một ngày như thể mọi ngày Đường trần ánh nguyệt khi đầy khi vơi Cần chi thêu dệt, vẽ vời Chén thề dưới nguyệt, mấy người còn ghi?
04 Tháng Năm 2019(Xem: 223)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 326)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
27 Tháng Tư 2019(Xem: 1194)
Thương hoa ngắn ngủi, cuộc đời mình, Mến người Hoa Đào, Phú Sĩ Sơn . Đã ghi vào tôi, bao cảm xúc, Thấy người, thương sao Nước Non mình!
27 Tháng Tư 2019(Xem: 213)
Mối tình đầu đến bây giờ, Mỗi khi Xuân tới thẫn thờ nhớ Hoa. Nhìn Hoa Đào nhớ thiết tha. Tuổi vàng còn vẫn xót xa tiếc hoài.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 223)
Xin nắng đừng phai trên cầu hò hẹn Để cho mình gặp lại cố nhân xưa Nắng vẫn vàng, mây chạy, gió đong đưa Ngàn tâm sự ngân nga trong nỗi nhớ...
26 Tháng Tư 2019(Xem: 335)
Ta buồn. Lòng ta tràn bi phẩn Thương cảm quần nhân sống ngậm ngùi Bất lực, ta gào lên thảng thốt “Trả ta về với cát bụi! Đi thôi “
26 Tháng Tư 2019(Xem: 186)
Thế nhé, mình ơi hồi âm đi Kể chuyện tình yêu thật lâm ly KBC miệt dưới gửi cho lẹ Tháng tư gợi nhớ thuở phân kỳ.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 445)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 310)
Núi cao trùng điệp muôn phương Có hình bóng mẹ nhớ thương đứng nhìn. Mẹ già giữ chữ kiên trinh Một nàng Tô Thị điển hình ngày nay.
13 Tháng Tư 2019(Xem: 324)
Tháng Tư đen anh âm thầm nằm xuống Lá cờ vàng sẽ phủ kín quan tài Bạn bè anh sẽ đồng loạt nghiêm chào "Vĩnh biệt Ó Đen. Bay lên đi Lý Tống."
06 Tháng Tư 2019(Xem: 491)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
06 Tháng Tư 2019(Xem: 377)
Chiều nay ra đứng vườn sau. Nhìn xa ngọn núi một màu nhớ thương Mây xanh bàng bạc vấn vương Hương linh của mẹ ngàn phương chứng dùm
27 Tháng Ba 2019(Xem: 370)
Nước mắt chảy xuôi, đá cũng ăn năn Mẹ mừng lắm. Niềm vui vô cùng tận Vòng tay ôm con Hai trái tim nồng ấm. Quấn quít bên nhau Ý nghĩa một Gia Đình.
22 Tháng Ba 2019(Xem: 447)
Năm mươi năm, tôi làm người lưu lạc Tôi ra đi, lòng nuối tiếc ngậm ngùi Cám ơn Rạch Nò! nuôi tuổi thơ tôi lớn Tiếng bìm bịp kêu ... còn trong ký ức xa xôi
22 Tháng Ba 2019(Xem: 519)
Người góa phụ bước ra khỏi cỗng. Đến nghĩa trang thăm viếng mộ chồng. Trời tháng ba Cali, hoa vàng nở rộ " Em vẫn sống vui. Anh có mừng không?"