Danh mục
Số lượt truy cập
4,905,699

Đào Nam Hòa - VIẾT CHO NGÀY FATHER'S DAY

16 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 87935)
Đào Nam Hòa - VIẾT CHO NGÀY FATHER'S DAY



Viết Cho Ngày Father's Day


happy_father_day-content


Quái lạ, chỉ đọc 10 phút là hoa cả mắt, lảo đảo (giống như viêm thần kinh tiền đình...) vậy mà ngồi viết cả giờ lại thấy... không sao cả, là sao trời?

Nhiều người điếc hoàn toàn mà vẫn sáng tác nhạc hay, còn tôi… đọc thì ít mà viết thì nhiều! Chỉ lúc này thôi nhá, lúc trước có biết viết gì đâu, còn sau này ra sao chưa biết!

Viết đến đây tôi quên mất cái đề tài vừa nghĩ cho ngày Father's Day, hay mình bệnh Alzheime chăng, không 100%, vì nếu Azlheime làm sao viết đúng chính tả chữ đó. Thôi thì đụng đâu viết đó, cứ tưởng tưọng như trên bàn đại tiệc, đụng gì là quất vô bụng thôi.

Tôi nghĩ đến ba tôi mà thương ổng quá chừng, ngoài 80 mà phải sống cô đơn mặc dù không đói nghèo. Về già cái người ta sợ nhất là cô đơn và đói nghèo.

Những tháng ngày cuối của ông cụ, ông ở một mình trong Trại dưỡng lão, việc duy nhất có ý nghĩa với ông là trông chờ con cháu vào thăm dù vài ba phút, lúc đó tôi thương ông không bằng bây giờ! Không hiểu sao lúc này tôi can đảm và nghị lực vô bờ... bến. Tôi có thể nói tất cả những gì mà ngày trước không nói hay không dám nói và nói với tất cả lòng thành.

Năm ngoái đám giỗ ông cụ, tôi làm 1 bài thơ dài, khuya quá, lúi húi sao quên không save vào máy, ngày hôm sau không làm sao viết lại được, chỉ còn nhớ mang máng:

Rồi mỗi chiều khi muôn chim về tổ
Ba nặn dần từng giờ phút ngược trôi
Những phút giây thật xa xỉ vô cùng
Khi sự sống lét leo đèn dầu cạn…



Chiều Đông khóc dâng hương Ba Mẹ
Cũng là con khóc để cho con
Sao kiếp trần gian Bèo - Bọt- Khổ
Ngàn năm mây trắng vẫn còn bay
 
Kính dâng Ba Mẹ và xin lỗi Ba Mẹ, ai con cũng có thể viết cho họ đ
ược, viết thư tình, viết công văn, viết thơ tán gái, viết... tùm lum, mà chả mấy khi viết được giòng nào cho Ba Mẹ. Ngày giỗ cũng chỉ vài câu thơ ngắn là cùng. Bây giờ con cũng có con, nó cũng đâu có viết được câu nào cho con, mặc dù có khi hai cha con nói chuyện hay tranh luận rất lâu...

Tới đây nếu bạn thấy đủ cho ngày Father's Day, xin cứ dừng lại, còn tôi xin phép gõ chút xíu nữa...

Mẹ tôi cũng ngoài 80, mới mất. Tôi không biết ông bà có cảm thấy mình có 1 cái thật quý, quý vô cùng mà không biết.

Tới năm tôi 40 tuổi, lần đầu tiên tôi biết thế nào là... bệnh. Buổi sáng hôm ấy, đang ăn sáng cùng vài người bạn trong cơ quan, tự nhiên tôi cảm thấy đau bên hạ sườn phải, mỗi lúc một tăng dần, vào làm tới 10 giờ chịu hết nổi, một đồng nghiệp gái vạch áo rồi cạo gió cho tôi, và cho uống 2 viên Paracetamon, nhưng chả nhằm nhò gì. Tới 11 giờ, đau quá, tôi phải nhờ người chở vào Bệnh viện phòng cấp cứu, nằm ở Phòng cấp cứu mấy tiếng thấy có ai nói năng gì đâu, tôi đau muốn ngất. Mãi đầu giờ chiều, Bác Sĩ và Y Tá mới làm việc, bà Bác Sĩ đến hỏi vài câu, đau ra sao, có sốt không, đau bao lâu rồi… rồi vạch mắt tôi ra và nói:
- Mắt và da không thấy vàng.
Rồi bà cho Y Tá đẩy tôi vào phòng siêu âm. Cầm cái cây có cái đầu to đùng, bà rà đi rà lại rồi phán:
- Viêm túi mật.
Tôi hỏi:
- Viêm túi mật mà sao em thấy đau dữ quá, có phải ung thư không chị?
Bà hỏi lại tôi:
- Tôi là Bác Sĩ hay em là Bác Sĩ?

Sau đó tôi được chích thuốc giảm đau. Một chút thì cơn đau giảm nhiều. Bà cho toa ra ngoài mua uống 3 ngày, rồi cho tôi xuất viện. Sau này, qua Mỹ tôi mới thấy nước Việt Nam mình nghèo thiệt! Ở Mỹ ít nhất với bệnh vậy cũng phải thử máu và rất nhiều xét nghiệm khác...

Sau lần vào bệnh viện đó, tôi mới cảm nhận được cái mà trước kia mình có mà không bao giờ để ý, mà thứ đó lại vô cùng quý giá: SỨC KHOẺ.

Tôi còn nhớ, những năm tôi khoảng 20 tới... 35, tôi có thể làm việc chỉ trừ lúc ngủ, có thể ngồi học hằng tháng dưới ngọn đèn nhỏ, cho tới khi gà gáy mới biết là sáng; có thể một mình tháo nguyên 100% chiếc xe Honda, rồi đem cái máy ra tiệm ép “dên”, rồi về lắp lại trong ngày; có thể 1 mình leo lên nóc nhà gác 2 tầng cao hơn 7 mét, nạy mấy tấm tôn lủng, rồi 1 mình dùng dây kéo mấy tấm tôn mới lên lợp lại, việc này ít nhất là 2 người mới có thể làm được.

Nãy giờ bạn đọc có thể thắc mắc tại sao làm những việc vậy không có anh em bà con giúp sao, tôi chỉ nói gọn, chứ nói đủ thì cả trăm trang nữa... là sau 30.4.75, nhà tôi mười hai anh em, tản đi mỗi người một phương kiếm sống. Sau khi tất cả tài sản lớn nhỏ trong nhà đã bán sạch chỉ còn 4 bức tường và mái tôn, chỉ một mình tôi ở lại căn nhà đó mà thôi.

Mười lăm năm sau, tôi đã thành triệu phú, không nổ 1 chút xíu nào, mua được nhà lầu, xe hơi riêng và cưới vợ sau 11 năm... hẹn hò.

Trở lại, chứ không thì tôi lại lan man sang không biết bao chuyện khác,...

Tôi nghĩ có những người cả đời chả bao giờ biết bệnh tật là gì, cứ từ từ khô dần rồi... rụng như chiếc lá. Như vậy cũng... hơi chán vì họ không biết mình đang sở hữu cái quý giá nhất, người ta chỉ biết mình có sau khi đã mất!

Thằng bạn tôi nó cự liền:
- Vậy chiếc Lexus đậu ngoài kia mày thấy có không?
- Bây giờ mày đang hỏi câu đó thì tao cảm thấy có, chứ đi làm về, đậu xe ngoài, vào nhà là tao không cần nhớ là mình đang có cái xe.

Thằng bạn tôi lâu lắm mới thấy nó khôi hài một câu:
- Chắc thỉnh thoảng tao phải hỏi mày xem mày có... vợ chưa?

Cái này thì không phải thằng bạn tôi hỏi nữa, mà tôi... tự hỏi tôi, vậy khi mình biết mình bệnh thì còn cái gì khác để quý ngoài sức khoẻ?
Có chứ, cái quý là biết mình còn đi lại, ăn uống, và… gõ computer .

Giả sử, nếu chỉ nằm một chỗ thì lấy gì quý. Vẫn có chứ, vẫn còn biết đang sống ngay cả khi hấp hối vẫn biết sẽ có người đưa mình ra ngoài bãi vắng mà ở đó "chỉ có loài chim thôi " (lời trong bài “Cho Một Người Nằm Xuống”của TCS)


Ông Du Tử Lê viết bài "Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển", (mấy chục năm rồi mà ổng vẫn còn... chưa chết, cứ viết tiếp) tôi chắc rằng chả có ai sẽ thủy táng ổng cả, ổng viết cho bạn đọc... buồn chơi thôi và đó cũng là niềm vui của ông.

Tôi thì không mộng ảo gì cao xa, chỉ gõ vài ba chữ rồi post lên cho bạn đọc, buồn vui gì cũng được, nhưng cái mà tôi vui nhất, không giống như Ông Du Tử Lê, vì hồi ổng làm thơ viết sách, lo thấy mẹ, lo đem đi giao nhà xuất bản in ấn, lo lời lỗ... chứ còn tôi thì có viết 100 tác phẩm cũng chẳng phải lo mất xu nào.

Đào Nam Hòa

CHS NQ BH, Khóa 11

15 Tháng Chín 2018(Xem: 61)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 45)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 310)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 202)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 946)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 252)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 365)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 459)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 581)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 513)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 509)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 605)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 722)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 879)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 822)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 992)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1158)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1537)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
19 Tháng Bảy 2018(Xem: 719)
Lại đây, Anh kể Em nghe kho tàng của biển, Huyền thoại xa xưa... truyền thuyết muôn màu. Đất ÔNG CHA, bao đời gây dựng, Hãy giữ trường tồn cho thế hệ cháu con.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 785)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
13 Tháng Bảy 2018(Xem: 1110)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 1167)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1663)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1360)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 823)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 734)
Giờ... Ta đi, cách biệt Sông rồi, Thôi nhé! Cam đành kiếp nổi trôi. An bài, số kiếp đành chịu vậy, Yêu Sông, Ta thương nhớ đầy vơi.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 744)
Đại hội trường ta năm nào cũng để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Năm nay ngày đại hội được các thầy cô về rất đông vui cùng học trò. Những tà áo dài trắng làm đẹp thêm sân trường và gợi nhớ biết bao kỷ niệm.
21 Tháng Sáu 2018(Xem: 757)
Kinh hoàng thâm độc âm mưu. Thương dân, thương đến thiên thu nước nhà Nỗi lòng dân Việt phương xa. Ơn trên xin giúp sơn hà Việt Nam.