Danh mục
Số lượt truy cập
6,060,933

H.V.H - VĨNH BIỆT LY LY

13 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 75072)
H.V.H - VĨNH BIỆT LY LY
 VĨNH BIỆT LY LY

ngoi_xe_lan-large-content

 

 Bóng chiều ngã dài… Một bầu trời màu đỏ thẩm u buồn, bao phủ toàn bộ cái nghĩa trang vắng lặng, nhỏ bé và heo hút của một huyện lỵ đã vốn cũng heo hút và nhỏ bé…

 Được biết nghĩa trang ven đường liên huyện này đã có qui hoạch giải tỏa vì vấn đề vệ sinh môi trường gì đó, nhưng nhiều năm nay vẫn không động tĩnh gì. Có vài ngôi mộ đã được những thân nhân có điều kiện di dời, cải táng, để lại sau đó là những huyệt mộ tối đen trong ánh hoàng hôn chập choạng nhìn thật đáng sợ! Bởi tình hình như vậy, có vài gia đình nghèo lại tiếp tục chôn cất thân nhân (!) nên lại có mấy cái mộ… mới phát sinh. Đồng thời có vài mộ huyệt được biến thành nơi… chứa rác sinh hoạt, rác xây dựng… Dự án vệ sinh môi trường đâu chưa thấy, bây giờ chỉ thấy mất vệ sinh và nhếch nhác thêm mà thôi!

 Trong số mấy ngôi mộ mới có một ngôi mộ đặc biệt. Gia đình này chắc nghèo lắm, bia mộ được làm bởi tấm “đan” nhỏ chỉ bằng 4 bàn tay xòe người lớn, được tận dụng từ xà-bần của một công trình xây dựng ở đâu đó. Mặt “bia mộ” được viết mấy dòng chữ đơn sơ bằng sơn đỏ, tuy không nắn nót gì cho lắm nhưng phải nói là khá… đẹp: “Nơi đây an giấc ngàn thu: Ly Ly – Sinh 1994, mất 1997 – Vĩnh biệt Ly Ly – TPB ” Vậy đây có lẽ là mộ của một đứa bé 3 tuổi, có điều thân nhân của đứa nhỏ sao có vẻ bí ẩn, không ghi rõ họ tên người chết như thông thường. Mô đất đắp trên mộ tuy đã cỏ mọc xanh rì nhưng quá nhỏ nhắn, rồi cái tên Ly Ly rất là… lạ tai với người dân quanh đây.

 Thế nhưng, vào một buổi chiều giống như chiều hôm nay, có khi còn ảm đạm hơn, một người xuất hiện bên nghĩa trang… Chiếc xe lăn tiến dần dần, mệt nhọc đến bên ngôi mộ. Người ngồi trên xe khó mà đoán tuổi cho được, hai chân đã bị cụt đến tận đầu gối! Râu, tóc đã khá lâu không được chăm sóc kỹ, thay nhau tô đậm thêm nét dày dạn phong trần, nét khắc khổ hằn lên gương mặt chữ điền, hình như vẫn còn lưu dấu một quá khứ như thế nào đó… !

 Ông ta kiếm sống bằng công việc bán vé số trên chợ huyện và vùng phụ cận. Cách đây khoảng mười năm hoặc có thể hơn, người ta còn gặp ông ta ở dưới khu vực quanh chợ tỉnh, cũng ngồi xe lăn bán vé số. Lúc đó ông mới là một người đàn ông vừa chạm mức trung niên thôi. Vẫn gương mặt chữ điền đầy đặn, mái tóc dờn dợn tự nhiên được cắt vừa phải, nam tính nhất là cái càm vuông viền một hàm râu được cạo nhẵn chỉ thấy xanh xanh.

 Dạo đó lượng người bán vé số còn tương đối ít, công việc kiếm sống của ông xem như khá thuận tiện. Chung quanh ông có nhiều câu chuyện được kể qua kể lại, nhưng có một điều: đó lại không phải từ chính cửa miệng… ông ta! Có người nói, ông làm nghề gì mà biết lái… máy bay, vì chiếc trực thăng bị rơi, một cỗ máy hiện đại biết bay do con người chế tạo đã gặp phải một cỗ máy biết bay khác (cũng do con người làm ra!), nhỏ hơn, bay nhanh hơn nhưng chứa đầy… thuốc nổ! Như có phép mầu, ông may mắn thoát chết nhưng thương tật phải gánh chịu nặng nề đến như vậy. Nhưng đơn giản hơn, không có những tình tiết ly kỳ như trên, có người lại nói ông đi buôn bán trên xe lửa, gặp tai nạn, té trên xe lửa xuống và bị bánh sắt cán qua cả hai chân. Rồi lại cũng có người nói là cùng quê, cùng quán với ông ta, biết rất rành mạch về ông, nhưng nói toàn những chuyện trái ngược lại tất cả những chuyện kể trên đến 180 độ… !

 Nhưng có một điều chắc chắn đúng là: hiện ông đang sống cô độc một mình, không vợ, không con, không họ hàng gì cả. Rồi càng ngày người miệt ngoài nhập cư vào càng đông, nhiều người ra làm cái “nghề” giống ông! Công việc kiếm sống qua những tờ vé số của ông khó khăn hơn. Để tồn tại, người ta lại găp ông xuất hiện tại những quán nhậu với cây đàn gui-ta thùng, và ông đàn và hát giúp vui bằng những bài hát theo… yêu cầu của khách. Đáp lại, khách sẽ mua vé số bằng giá có “phụ thu”, tính ra lợi nhuận cũng kha khá!

 Cuộc đời đưa đẩy, ông quen với một bà độc thân - cũng bán vé số thôi – nhỏ hơn ông mấy tuổi, xem cũng dễ nhìn. Thời gian sau cả hai thành vợ chồng. Ông cũng nói thật rằng thời trai trẻ ông cũng có vợ và một đứa con nhỏ, nhưng có một cuộc bể dâu lớn lao đã làm thay đổi tất cả. Người vợ gặp dịp này đã bán nhà gom góp hết tiền bạc, tài sản, bỏ ông cùng đứa con thơ dại hãy còn ẵm ngữa sau khi ông bị thương tật vừa mới trở về từ bệnh viện. Bạn bè số đông tản lạc khắp bốn phương trời, một ít còn lại gặp… “thời”, khéo léo tìm cách … tránh xa ông! Đứa con thiếu mẹ, èo uột, sau cơn bệnh nặng rồi cũng bỏ ông ở lại trần thế với nhiều chuyện, tráo trở lọc lừa này…

 Ông đau khổ tột cùng, bao khó khăn ập đến với người đàn ông tật nguyền đáng thương. Có lúc ông căm hận thốt lên: “Trên đời này ngoài mẹ mình, ông không còn kính trọng và tin tưởng người đàn bà nào hết!”. Vậy hôm nay, - ông lại có… vợ - nếu được như vậy phải mừng cho ông thôi. Sống một thân một mình không có người để đỡ đần, nương tựa nhau lúc bệnh hoạn, ốm đau thì đâu có… nên!?

 Bây giờ người ta thấy hai người cùng bán vé số chung với nhau. Người phụ nữ đẩy chiếc xe lăn, đưa ông dạo qua các bàn thực khách… .Xong rồi lúc di chuyển qua nơi khác người ta thấy chị ta – vì còn trẻ hơn ông – đạp xe đạp chầm chậm theo sau. Gặp những đoạn dốc, chị lại xuống xe, một tay dắt xe đạp, một tay đẩy phụ chiếc xe lăn. Tuy trong hoàn cảnh khó khăn nhưng trông hai người đầy tình tứ và hạnh phúc! Có người kết hợp cùng buôn bán, công việc làm ăn của ông trở nên khấm khá hơn trước. Cả hai sắm một chiếc gắn máy, phía sau có cái rờ-móoc để kéo ông đi… (tuy chầm chậm thôi, nhưng dù sao cũng hơn … xe lăn). Công việc ngày càng “phát đạt”, có lúc hai người còn định có với nhau một đứa con… .

 Thế nhưng khi thức giấc vào một buổi sáng sớm, ông đã mất xem như tất cả! Người “vợ” đã trốn đi với tất cả tài sản: chiếc xe gắn máy, tiền bạc dành dụm bấy lâu nay, ngay cả số vé số định để bán cho ngày hôm đó… .Chiếc rơ-móoc theo lệ thường được tháo rời ra còn đó chơ vơ trước hiên căn nhà trọ một cách trơ trẻn vô duyên! Không hề tiếc nuối một người đàn bà như vậy, nhưng ông phẩn uất vì không ngờ mình bị gạt, bị ăn cướp một cách trắng trợn đến thế. Đau đớn, bế tắc, ông đã định tìm đến cái chết. Nhưng rồi, – đến giờ ông mới tiết lộ - vì còn một mẹ già mù lòa ở quê, chỉ sống nhờ vào sự cưu mang của hàng xóm và số tiền ít ỏi của ông chắt chiu gởi về, thế là ông gượng lại và còn tiếp tục tồn tại trên cõi đời này. 

 Thời gian ngắn sau, mọi người lại gặp ông trở về công việc cũ, với chiếc xe lăn di chuyển nhờ vào hai pê-đan cầm tay. Giọng ca, tiếng đàn giờ như… ứa máu! Gieo vào lòng người những cung bậc, những lời lẽ hơn lúc nào hết đầy bi thương, thống thiết !

 Rồi một buổi chiều, trên đường về, gần cái nghĩa trang nói trên, ông nghe tiếng kêu yếu ớt của một… con chó con lạc loài nào đó. Sau cả ngày dong ruổi, đã mệt mỏi,định bỏ đi luôn, nhưng có cái gì đó thôi thúc khiến ông dừng xe lại. Khó khăn lắm ông mới chui vào được lùm cây ven đường: một con chó nhỏ đang thoi thóp, cái đuôi còn dính máu khô đang bị bầy kiến vàng hung dữ bu đen. Ông chép miệng, lắc đầu:

- Lại gặp những người mê tín –dị đoan rồi!

 Con chó nhỏ đáng thương với bộ lông màu trắng chỉ vì xuất hiện chút lông đuôi màu đen mà bị chủ nuôi đối xử như thế đấy! Thuở nhỏ ông có nghe ba ông nói và phê phán: “ Có người nuôi chó nhưng… ác lắm, hể thấy chó con sinh ra có màu lông lạ theo kiểu ló đầu thì nuôi, ló đuôi thì… chặt!. Con chó này – lại là một con chó cái - chẳng những bị chặt một khúc đuôi mà còn bị ném ra ngoài đường vì chủ cho rằng lớn lên nó phản chủ và còn sợ bị… xui xẻo!

 Thế rồi không chút đắn đo, ông quyết định cứu con chó bằng cách đem về nuôi, vì lòng nhân từ chớ không phải mong con vật sẽ… trả ơn(!?) như người đời vẫn hay nói “Cứu vật, vật trả ơn. Cứu nhơn, nhơn trả oán!”

 Thời gian trôi qua… Con chó lớn lên, mạnh khỏe và xinh đẹp, người ta lại gặp ông trên đường, trong quán ăn. Con chó được ông cột bằng một sợi dây rất chắc chắn và khóa vào chiếc xe lăn, ông nói với mọi người:

- Nó không có bỏ tôi đi đâu, nhưng tôi cột nó như thế này cho người ta khó bắt trộm nó thôi!

 Vào một xế trưa nắng nóng, - hôm nay ông mệt mỏi hơn thường ngày, vì từ sáng đến giờ đi lại hơi nhiều – đến một con dốc tuy không cao lắm, hai tay ông mỏi nhừ, chiếc xe chạy chậm lại… .Điều kỳ lạ xãy ra, con chó thông minh đã thấu hiểu được hoàn cảnh của chủ. Nó gắng sức bình sinh, vượt lên trước kéo phụ với chủ cho chiếc xe lăn vượt dốc nhẹ nhàng hơn! Chính người chủ cũng không hết ngạc nhiên, ông không hề tập luyện gì cho con chó đâu!? Đến đỉnh dốc, cả hai dừng lại dưới bóng cây ven đường nghỉ mệt. Ông cười cười xoa đầu con chó, trong khi nó lè lưỡi thở, cái đuôi ngắn ngủn ve vẫy, ánh mắt hấp háy, nó có vẻ sung sướng vì giúp đỡ được cho ông.Thế đấy! Ông thấm thía nhớ có một danh nhân người… Đức nào đó – có cái tên dài và khó nhớ – đã nói: “Làm bạn với một con… vật tốt còn hơn kết thân với một con… người xấu!” Từ đó về sau, cứ đến những đoạn đường dốc là con chó luôn luôn kéo phụ với ông chiếc xe lăn. Để cho đỡ đau cái cổ con chó cưng, ông thay đoạn dây cổ bằng dây dù to bản, choàng xuống đến ngực như chó kéo xe trượt tuyết vùng Bắc Mỹ (Khác chăng là ở xứ người có cả đàn chó được huấn luyện chuyên nghiệp, còn ông thì chỉ có … một con chó mà thôi!).Thế là người đi đường lâu lâu lại có dịp chứng kiến cảnh con vật giúp đỡ con người thật vô cùng cảm động… .

 Một ngày bình thường lại đến. Xế trưa, trên con đường liên huyện vắng, tại một con dốc – có cua quẹo - gần cái nghĩa trang, xe lăn của ông đang lên gần hết dốc, chợt trên chiều ngược lại, một chiếc xe con màu đen sang trọng đổ xuống, trên xe có một đôi nam, nữ. Có lẽ vì có khúc cua, đường đi lại bị cây cối che khuất tầm nhìn, thêm vào có thể do nghe điện thoại hay đùa cợt gì với nhau(?!) Chiếc xe đen hướng thẳng về phía xe lăn, người đàn ông hứng chịu nguy hiểm nhiều nhất, con chó an toàn hơn vì đang kéo sợi dây chếch về phía bên phải ông. Một chuyện bất ngờ nhanh chóng xảy ra. (Về sau ông không nguôi ray rức vì đã không kịp… ngăn cản được!) Trong tíc-tắc con chó dũng cảm phóng sang trái, đứng thẳng hai chân sau, không phải sủa mà gầm lên, nhe răng nhảy chồm lên trước đầu xe, phải chăng nó muốn dùng móng vuốt hay hàm răng, hay cả thân mình để chận chiếc xe lại!?. Con chó thông minh đã tính toán đúng, hốt hoảng trước cảnh tượng xảy ra, có người nào đó trên xe đạp thắng, chiếc xe thắng ké…ét rợn người và… dừng lại. Nhưng con chó đã hứng trọn cái va chạm kinh hồn trong giây cuối cùng. Nhiều người đi đường ngang qua cũng dừng lại, trên xe bước xuống là một người đàn ông ra dáng doanh nhân giàu có, nói tiếng Việt chưa rành, có lẽ người gốc Đông Bắc Á (?).

- Xin … lỗi, tôi đền… tôi đền,… tiền!

 Trong đám đông có nhiều người lên tiếng phản ứng:

- Xe hơi mà chạy đâm qua bên trái thì cán chết người ta hết còn gì ! – Rồi thấy trên xe còn một cô gái “chân dài” đang ngồi chết gí trước tay lái, người ta nói thêm:

- Giao xe cho… gái lái hèn chi không gây tay nạn sao được!? – Ông ngoại quốc nhà giàu chắc nghe được, vội vả chỉ chỏ với cô gái và mau miệng nói:

- Qua kia,… qua kia! – Miệng nói xong, khôn ngoan vì biết mình sai phạm nhiều lỗi, nếu giải quyết việc này càng nhanh càng đỡ rắc rối! Ông ta nhanh tay rút từ cái bóp bằng da cá sấu căng phồng ra 2 tờ giấy tiền nước ngoài, mỗi tờ mang mệnh giá 100, có màu xanh đậm đặc biệt, cho dù thoạt nhìn ai cũng biết là của quốc gia nào!

- Xin lỗi, tôi đền… tôi đền… tiền! – Xong ông mau chóng lên xe, đóng cửa, lùi lại và … thoát đi. Chiếc xe mắc tiền tốt thật! Tiếng động cơ khởi động nhẹ và êm ru, chiếc xe lăn bánh để lại một làn khói trắng mỏng, còn mỏng hơn khói thuốc lá!

Số tiền như thế để bồi thường cho mạng một… con chó xem ra cũng thỏa đáng, nếu không nói là… quá được. Người chung quanh giúp ông bán vé số đem xe và cả con chó vào lề đường, có người giúp nhét 2 tờ ngoại tệ vào túi áo ông. Nước mắt chảy dài, ông khóc, khóc lớn như đứa trẻ thơ. Con chó tội nghiệp chưa chết hẳn, từ cổ họng nó rít lên những âm thanh rất lạ tai và bi thương, máu tươi từ miệng, hai tai và hai lỗ mũi chảy ra… .Nó khó khăn nhích nhẹ đầu, ánh mắt lờ đờ nhìn chủ, chợt đôi mắt nó long lanh khác thường, rồi hai dòng nước mắt trào ra! Phải chăng nó tiếc rằng không còn được gần bên chủ nó nữa!? Một tiếng rít nhỏ hơn, yếu hơn phát ra. Con chó trung thành, dũng cảm đã… ra đi ! Người đàn ông nghẹn ngào nấc lên:

- Ly Ly !... Ly Ly của tôi… đã… chết rồi !!

 Như vậy Ly Ly là tên của một… con chó, không phải tên… người!! 

Có hai người đàn bà đã đến đời ông, đã từng làm vợ ông, rồi cũng có người đã từng là bạn bè ông , nhưng khi họ trở mặt, chỉ khiến ông thấm thía trò đời, khi họ lọc lừa, bỏ ông… ra đi, ông chỉ căm giận họ, vì xem như mình đã bị lừa gạt. Mất họ ông không hề có chút gì gọi là luyến tiếc… .Nhưng trong buổi chiều buồn hôm nay, bên đường vắng, trong cái nghĩa trang hiu quạnh, ông đã rơi lệ chỉ vì… tiếc thương vĩnh biệt Ly Ly!

 

 H.V.H (9-2010)

 

 

21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 213)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 654)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 354)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 635)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 394)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 399)
Xin mời thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt đẹp và mang ý nghĩa trào phúng, mới nhất của Duyên
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 295)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nhìn thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu. Bất giác chị ôm mặt mình nấc lên.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 359)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 293)
Qua câu chuyện này tôi xin nhắn gởi tới những bạn đang khó khăn hoặc chưa thành công: - Hãy cố gắng hết sức và luôn sống đúng lương tâm, đạo đức. Trời không phụ người tốt.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 600)
Cũng như tất cả mọi thứ, lễ hội ma quỷ trong mùa đại dịch sẽ khác thường, không được tổ chức rầm rộ như thường lệ. Người buồn nhất có lẽ là các em bé mất dịp hóa trang đi xin kẹo
25 Tháng Mười 2020(Xem: 512)
Tôi chạy đi tìm chỗ thang máy, mới lúc nãy thang máy ở đây mà bây giờ kiếm không ra, chẳng lẽ cái thang máy cũng ma quái như bà già biến mất để trêu ngươi tôi?
25 Tháng Mười 2020(Xem: 681)
Tấm lòng nhân hậu của một gia đình Đà Lạt xưa kia cũng đã lan tỏa đến anh, và giúp anh tự biết cần phải làm gì trong quãng đời còn lại của mình,
25 Tháng Mười 2020(Xem: 733)
Nhật ký ngày thứ bảy xin dành tặng cho các họa sĩ nghiệp dư của Ngô Quyền: BT Duyên (Mỹ), PT Hạnh (Úc), PK Luân (Hòa Lan), và NM Dũng (Việt Nam)
24 Tháng Mười 2020(Xem: 455)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 381)
tưởng như ngồi bên một người bạn cũ rất thân từ thời trung học, và đang nghe nàng tâm sự mối tình đầu của nàng với ai đó... của thuở học trò đã xa thật là xa.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 326)
Tôi vốn có lòng thương cà cuống, ít nhất chúng là một phần tuổi thơ của tôi, nên rất bất mãn với cổ nhân. Cà cuống đâu có cay như ớt, như gừng để gừng càng già càng cay.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 611)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 669)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 663)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 967)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!