Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn Thị Thanh Dương - LẤY CHỒNG THI SĨ

Friday, August 8, 20251:38 AM(View: 1453)
Nguyễn Thị Thanh Dương - LẤY CHỒNG THI SĨ
  LẤY  CHỒNG  THI  SĨ 

tap tho


              Những bài thơ anh làm em rung cảm,

              Em lúc nào cũng như sống trong mơ,

              Khi bất chợt thấy lòng mình trống vắng,

              Em yêu rồi, hình ảnh một nhà thơ.

Tôi đang đứng giữa gã ba đường, phải quyết định lấy chồng, một trong hai người : Anh Thi sĩ và anh Business, hai anh đều bằng tuổi, ngang ngửa nhau về “sự nghiệp”. Anh Thi sĩ đang nổi tiếng, thơ anh đăng trên nhiều tờ báo địa phương, còn anh business thì đang thành công trong nghề, nói chính xác hơn anh đang làm chủ một nhà hàng cơm phở đắt hàng.

Hai anh đều là người tử tế, đàng hoàng, và chẳng hiểu sao hai ngành nghề khác nhau thế, nhưng hai anh lại giống nhau ở một điều là cùng yêu tôi và muốn cưới tôi làm vợ.

Mẹ tôi cứ lo lắng, sợ tôi ế chồng, nay thấy một lúc có hai thằng đòi làm con rể, bà vui mừng cuống cuồng lên, cứ làm như…chính bà đang bị ế chồng. Bà cân nhắc, so sánh hai người và giục tôi:

-          Con đã lớn tuổi rồi, sắp thành gái già rồi, khỏi phải suy nghĩ cho mất công, phí thời gian, cứ lấy ngay anh …Phở cho ấm thân.

Mẹ tôi cứ gọi tắt tên anh bằng chính cái nghề của anh cho tiện, cho dễ nhớ. Bà nói tiếp:

- Anh thi sĩ, gàn gàn, dở dở nên ế vợ cho đến bây giờ. Dẹp nó qua một bên đi con.

Tôi cãi:

-          Như thế thì anh Phở cũng gàn gàn dở dở nên đến bây giờ cũng chưa có vợ đấy !

-          Người ta lo làm ăn, lo làm giàu, còn anh thi sĩ thì bận rộn gì ngoài mấy bài thơ vớ vẩn đăng báo?

Mẹ tôi hứ lên một tiếng, kết luận:

-          Trông người cứ lừng kha lừng khừng, ai mà chịu nổi ?

-          Con chịu nổi !

Tôi tự ái giùm anh và bênh vực cho anh. Là một người yêu thơ anh, từng thổn thức vì thơ anh, nay được “thần tượng” yêu lại và muốn cưới làm vợ, tôi hãnh diện lắm, nhưng đắn đo một tí  chỉ vì anh quá nghèo so với anh chủ nhà hàng phở.

Sau vài đêm suy nghĩ, tôi quyết định chọn anh thi sĩ, vì tôi không biết làm thơ, lấy anh tôi sẽ có cả một trời thơ cho riêng mình và vì tôi có thể tự nấu phở để ăn, nên…khỏi cần lấy anh chủ tiệm phở nữa.

 Tôi phải hi sinh, tranh đấu với nội tâm mình và với gia đình, cha mẹ, để chọn anh, tưởng rằng khi nhận được tin anh sẽ mừng vui lắm, nhưng anh thi sĩ chỉ… lừng khừng:

-          Cưới em thì chắc chắn anh sẽ cưới, nhưng anh …chưa đủ tiền

Tôi mơ mộng thề thốt:

-          Em sẽ chờ. Không có gì ngăn cản được con đường tình của em đến với anh đâu !

Anh ngẫm nghĩ, tính toán một lúc rồi nói:

-          Vậy em chờ anh …mượn tiền nhà bank xem sao.

Tôi ngao ngán:

-          Đợi anh mượn nợ, làm thủ tục cũng lâu lắm. Thôi,  em sẽ bỏ tiền ra, chúng mình sẽ là vợ chồng, tiền của em cũng là của anh.

Lấy được người mình yêu và nể phục thật là hạnh phúc. Những bài thơ tình của anh đăng báo đều được các bà, các cô ưa thích, họ gởi thư đến toà soạn báo nhờ chuyển đến cho anh. Đọc những lời thư ái mộ đó, tôi càng cảm thấy hãnh diện và hạnh phúc thêm, bất cứ sáng tác mới nào của anh, tôi đều được đọc trước khi đăng báo, trong thơ anh ít nhiều có hình bóng tôi, có ý kiến tâm tư tôi đóng góp vào.

Mải mê trong hạnh phúc, tôi quên mất anh Phở, anh thất tình tôi, chểnh mảng trong công việc làm ăn, nên hình như phở anh … kém ngon đi?. Kể cũng tội, giá mà ngoài tài nấu phở, anh cũng biết làm thơ hay nữa thì lý tưởng biết mấy! Tôi thích ăn phở và cũng yêu thơ. Nhưng tôi không thể lấy một lúc hai người.

Ít lâu sau tôi nghe tin anh Phở lấy vợ, chị này chắc có tâm hồn ăn uống chứ làm gì có một tâm hồn mộng mơ như tôi?

Tôi đi làm, chồng thi sĩ của tôi cũng đi làm, vì thơ anh có hay cách mấy cũng chẳng kiếm ra tiền. Thơ là mộng mà, nên phải lấy thực nuôi mộng. Khi cuộc sống yên ổn, có tiền trả nợ nhà, nợ xe, có cơm ăn, áo mặc, tâm hồn anh mới thoải mái nghĩ ra thơ.

Ở với anh, tôi mới biết điều đó, tính anh  lừng khừng đủ thứ, nhưng sáng sớm, vừa nghe cái alarm reo báo thức là anh lập tức ngồi nhỏm dậy, nhanh như cái lò xo, nhảy xuống giường, sửa soạn đi làm. Chẳng lừng khừng tí nào cả.

Ngoài 8 tiếng làm việc, anh lại hiện nguyên hình là một nhà thơ… gàn gàn dở dở như mẹ tôi đã nhận xét.

Cái vòi nước trong bồn tắm bị rỉ nước, nước cứ chảy nhỏ giọt cả tuần nay mà anh không hề hay biết, tâm hồn anh để ở tận đâu đâu, mỗi ngày tôi hứng được mấy thùng nước, thấy nước chảy mà tôi xót cả ruột, tháng này chắc trả bill nước cũng mệt. Tôi nhắc nhở mãi anh mới chịu vác búa, vác kìm vào phòng tắm, anh hì hục gì trong đó không biết, một lúc lâu sau, anh cầm búa, cầm kìm ra hớn hở … khoe:

-          Không sửa được em ơi, vòi nước vẫn chảy nhỏ giọt. Nhưng nhờ thế mà anh đã làm được bài thơ “ Khi em khóc”.

Tôi vào phòng tắm, chẳng những không sửa được, mà anh còn làm hư hỏng thêm, nước chảy nhỏ giọt nhiều hơn, nhanh hơn Nhưng tôi cũng sung sướng, ngạc nhiên và khâm phục hỏi anh:

-          Anh nhìn giọt nước chảy mà tưởng tượng ra giọt nước mắt người yêu ư?

Anh hớn hở khoe tiếp:

-          Đúng thế, làm thơ thì phải giàu tưởng tượng mà em. Như tuần trước, trong lúc cắt cỏ vào một buổi chiều nắng, trời nóng đến chảy mồ hôi, bụi và rác bay tối tăm cả mày mặt, nhưng anh cũng vẫn tìm được ý cho bài thơ “ Gió bụi cuộc tình ” đấy.

Trời ơi, tôi đâu có ngờ những bài thơ tình ướt át của anh ra đời trong những hoàn cảnh thực tế “phũ phàng” như thế !

Những hôm thời tiết giở chứng, âm u và mưa gió, chồng tôi ngồi trong nhà, suy tư, và ghi ghi chép chép được mấy câu thơ ( mà tôi tin chắc là hay ). Tôi bỗng chạnh lòng… thương hại cho anh Phở , chắc càng nhìn mưa rơi, anh càng sốt ruột…lo nồi phở ế chứ lòng nào mà thơ với thẩn.

Thơ của chồng tôi làm ra nhiều quá, không biết để đâu cho hết. Tôi bàn với anh nên in thơ để bán, tôi hào hứng lắm, nếu thơ anh được đi vào văn học sử thì tôi cũng... ngang nhiên được vào theo, vì tôi là vợ của anh mà.

Nhà thơ mộng mơ cao ngất trời mây nhưng khi động đến tiền cũng vội vàng…rơi xuống đất, trở về thực tế :

-          Anh xin em, nhà mình vẫn đang túng quẩn, em đừng có ý nghĩ ấy nữa, in thơ là điên rồ, là lỗ vốn, em biết chưa?

-          Em biết rồi, mở một quán nhậu còn hi vọng khách đông, chứ thử mở một quán bán  sách, toàn là thơ, truyện thì sẽ chẳng có ma nào đến mua. Nhưng mình vì mục đích văn nghệ, để góp mặt với đời, để mang thơ đến với khách mộ điệu bốn phương. Ai in thơ cũng đều thế cả, chứ có ai sống bằng “nghề” làm thơ đâu. Em hứa sẽ nhịn ăn nhịn xài cho anh in thơ.

Tôi hớn hở nói tiếp :

-          Em đã hỏi nhà in rồi, không tốn bao nhiêu đâu, nếu in càng nhiều thì giá thành mỗi cuốn càng rẻ. Anh đừng lo, mình sẽ tổ chức buổi ra mắt sách, mời tất cả bà con  họ hàng bên nội, bên ngoại, bạn bè xa gần, ít nhất cũng lấy lại vốn.

Chẳng bao lâu sau, 1,000 cuốn thơ tình của chồng tôi ra đời, hai vợ chồng tôi chở sách từ nhà in về chất đầy trong phòng ngủ, thương mến và trân trọng chờ ngày ra mắt sách.

Thi sĩ chồng tôi xôn xao rạo rực cũng không bằng tôi, ngày nào tôi cũng soi gương ngắm nghía xem mình có “dễ thương”, có xứng đáng là vợ của một nhà thơ không? Tôi đi mua sắm quần áo rộn rịp, làm chồng tôi ngạc nhiên:

-          Cứ làm như em đang sửa soạn đi thi…hoa hậu ấy !

-          Chúng mình đang sửa soạn ra mắt sách mà !

-          Nhưng ra mắt sách của anh chứ có phải của em đâu!

-          Em là vợ anh. Nhân vật số 2 cũng quan trọng lắm anh à. Em đã chẳng cho anh những nguồn cảm hứng làm thơ đó sao?

Chồng tôi gật gù:

-          Ừ nhỉ, bằng chứng là những lúc em sai anh sửa cái vòi nước, khi cắt cỏ, anh đã viết nên thơ, và ngay cả khi em…quát mắng anh cũng nghĩ ra thơ nữa, những bài thơ nỗi đau cuộc đời.

Ngày ra mắt sách đã đến, ngoài anh em, họ hàng, em, cháu, bạn bè thân không sót một ai của hai vợ chồng, tôi còn mời được một đống khách nhằng nhịt, mà tôi…chẳng nhớ tên nhớ mặt, chỉ quen biết sơ sơ lúc đi chợ, đi chùa v..v..do tôi moi óc mãi mới nghĩ ra, mới liên lạc dây mơ rễ má từ người này đến người nọ để xin được số phone địa chỉ của người kia và gởi giấy mời một cách… thống thiết, nên chẳng ai nỡ từ chối cả.

 Nói tóm lại, không một người quen dù thân dù sơ nào “ thoát” khỏi tay tôi trong dịp này.

Bạn bè lần lượt đứng lên giới thiệu anh và ngâm thơ anh, dĩ nhiên họ cũng không quên giới thiệu tôi là vợ của nhà thơ, tôi cảm động quá.

Các bạn bè anh, phụ giúp anh tổ chức buổi ra mắt sách này, chắc đã nhiều kinh nghiệm, họ kê một cái bàn dài ngay gần cửa ra vào, sách thơ chất đầy trên đó, không người khách nào…dám ra về tay không cả, ai cũng…phải dừng lại bàn, cầm cuốn thơ lên ngắm nghía, lật qua lật lại làm như quan tâm lắm, trong khi vợ chồng tôi đứng đó, mỉm cười liên tục… mỏi cả miệng và chờ đợi họ… móc túi trả tiền, xong họ xúm vào mở trang bìa ra xin nhà thơ chữ ký, cứ làm như mê thơ anh lắm, trân trọng anh lắm, nhưng biết đâu, chốc nữa về đến nhà, cuốn thơ có chữ ký ấy sẽ bị quăng vào một xó, không bao giờ họ nhớ đến nữa.

Có những người bạn thân chơi rất đẹp, mua một lúc cả chục cuốn thơ và trả tiền cao hơn giá bán, coi như vừa mua vừa”donate”, những người mua lẻ tẻ từng cuốn cũng trả hào phóng như thế, cuốn thơ ghi giá 15 đồng, họ trả luôn 20 đồng cho chẵn, cứ làm như cho thêm tiền “típ” vậy.

Trời ơi, làm ở nhà hàng, làm nail có tiền “tip” đã đành, làm… thơ như chồng tôi cũng có tiền “tip” nữa, vậy thơ cũng đồng nghĩa với bán buôn rồi sao?

Sau buổi ra mắt sách và “cưỡng bức” khách mua thơ, có cả lòng “xót thương” và lòng “hậm hực”, vì phải tốn tiền để vác những cuốn thơ - có khi chẳng bao giờ thèm đọc- về nhà, thì vợ chồng tôi coi như lấy lại vốn, được “lời” hơn mấy trăm cuốn sách lù lù trong nhà.

Không thể tổ chức ra mắt sách lần thứ hai trong cùng thành phố này nữa, giá mà thơ…ăn được thì khách mời còn đến. Trong giây phút  xao lòng, tôi hiểu ra rằng…phở còn hấp dẫn hơn thơ, hôm nay ăn no ăn chán rồi, mai đói lại thèm ăn nữa, còn cùng một cuốn thơ, mấy ai đọc lại lần thứ hai ?

Thơ của chồng tôi đăng “rao vặt” trên báo để bán, bao nhiêu khách ái mộ thơ anh, từng viết thư khen anh nức nở thế mà chẳng ai thèm gọi phone hay gửi thư đến order thơ anh cả, chỉ lác đác như vài giọt mưa khan hiếm trong cơn nắng hạn, vài người gởi check đến mua thơ, thì lại có hai cái check…rổm, đã không có tiền mà lại bị nhà bank  phạt mấy đồng, chẳng lẽ viết thư…cãi nhau, lại tốn thêm mấy chục cent tiền tem. Mà thôi, bớt được cuốn sách nào rộng nhà thêm chút đó, cho nên vợ chồng tôi coi như mở rộng tấm lòng…cho không biếu không, vì…văn học nghệ thuật.

Ngày tháng trôi qua, tôi không đăng “rao vặt” bán thơ nữa, chỉ tổ tốn tiền quảng cáo cho chủ báo mà thơ vẫn chẳng ai mua, những cuốn thơ bỗng trở thành…chướng ngại vật trong nhà, vợ chồng tôi đành phải di chuyển chúng xuống garage. Tôi xót xa nhìn những bài thơ trữ tình của chồng tôi nằm một xó, bên cạnh cái máy cắt cỏ, cái bình đựng xăng và bao thứ lỉnh kỉnh không tên khác để trả căn phòng ngủ về vị trí của nó.

Không còn người bạn nào để tặng thơ nữa, vì họ đều là “nạn nhân” trong hôm ra mắt sách rồi !

Trong lúc thất vọng này, tôi chợt nhớ ra một người, đó là anh Phở, người duy nhất không…bị mời, chỉ vì tôi ngại ngùng anh còn buồn còn giận tôi, bây giờ tôi tin là anh đã nguôi ngoai, nên tôi muốn đích thân  sẽ mang tặng anh một cuốn thơ của chồng tôi.

Tôi bước vào nhà hàng của anh Phở lúc đang đông khách, có một người đàn bà xinh đẹp ngồi trong quầy tính tiền trông ra dáng bà chủ, chị ăn diện lịch sự, xắc xảo, tính tiền với khách xong lại quay ra chỉ huy đám nhân viên đang bận ríu rít gần đó.

Nhìn đám khách đông đang ăn uống, họ thưởng thức những tô phở nóng hổi, những dĩa cơm thơm ngon của anh làm ra một cách nhiệt tình và yêu thích. Anh Phở không phải tổ chức buổi ra mắt hàng quán của anh, không phải gởi giấy mời ai cả, không “cưỡng bức” ai cả, khách thích và cần thì tìm đến, ăn xong trả tiền, sòng phẳng và vui vẻ đôi bên.

Còn những tác phẩm tim óc của chồng tôi -của nhà thơ- là những bài thơ nằm lặng lẽ trên một góc báo, không phải ai cầm tờ báo lên cũng đọc,  không phải ai cũng muốn bỏ tiền ra mua một cuốn thơ. Sao mà vô lý và buồn đến thế ?

Lựa lúc bà chủ rảnh, tôi đến gần và để cuốn thơ lên quầy:

-          Thưa chị, chúng tôi là bạn của anh nhà, tôi muốn tặng anh chị cuốn thơ này.

Chị nhìn tôi dịu dàng:

-          Thơ của chị à ?

-          Không, đây là thơ của chồng tôi.

Chị nhìn tên tác giả và nói như reo lên:

-          Đây là nhà thơ mà tôi và chồng tôi đều yêu thích, chúng tôi tuy bận rộn nhưng thỉnh thoảng đọc báo, cứ thấy bài thơ nào của anh ấy là cả hai vợ chồng cùng đọc. Không ngờ hôm nay lại được anh chị tặng cuốn thơ này, cám ơn chị, cho chúng tôi gởi lời thăm nhà thơ và mong anh sáng tác đều để chúng tôi được đọc.

Tôi đã đọc thấy trong lời nói, trong cử chỉ của chị sự chân thành của một người yêu thơ, chị và chồng chị không phải chỉ biết buôn bán với bạc tiền, suốt ngày tính toán lời lỗ như tôi đã nghĩ.

Thì ra ai cũng có hai con người trong một, nhà thơ mộng mơ lãng mạn đến đâu cũng có phía đời thường cơm áo, hay một người sống thực tế đời thường đến đâu cũng có lúc tâm hồn lắng đọng, mộng mơ. Họ không thể viết thành văn, thành thơ, nhưng biết rung động, chia xẻ với những vần thơ, câu văn, những cảm xúc ấy không thua gì người viết.

Tôi chào chị ra về, lòng hân hoan vui sướng, đây là một cuốn thơ biếu tặng, nhưng tôi đã nhận được cái giá lớn nhất, trân trọng nhất, kể từ hôm ra mắt sách cho đến gìơ.

         Nguyễn thị Thanh Dương
Friday, January 16, 202611:48 PM(View: 230)
Hãy nhớ những điều này để mỗi khi những ai đó tự xưng mình là tả thì đôi khi phải biết ngượng. Và đối với tôi, biết ngượng một cách nào đó cũng đã là một trí thức rồi.
Friday, January 16, 20266:05 PM(View: 197)
Nếu mai anh đón em về lỡ xảy ra điều thiếu công bình hợp lý Thì hãy cho qua đừng bận tâm gì Ai có nói sao cũng đừng băn khoăn nghi kỵ Mình nắm tay nhau chung thủy trọn đời
Friday, January 16, 20265:58 PM(View: 130)
Năm nay Bính Ngọ đón niềm vui Châu chấu làm xe phải giật lùi Bốn tiết giao tình người dứt khổ Biển trời kết nghĩa kẻ ngưng xui
Friday, January 16, 202612:29 AM(View: 276)
Bước chân đỉnh dốc sương mù Bên hồn đá cuội gió ru ngọt ngào Nắng vờn sợi tóc lao xao Gió thôi hờn dỗi Gửi Chào Tháng Giêng...
Wednesday, January 14, 20262:17 AM(View: 911)
Nhân kỷ niệm 85 năm ngày Bi-Pi đã trở về nhà, gia đình cựu hđs.BH cùng hàng triệu hđs. toàn thế giới bày tỏ lòng tri ân cùng người sáng lập bằng lời hứa,
Wednesday, January 14, 20262:05 AM(View: 289)
Nam Phương Hoàng hậu (14 tháng 11 năm 1913 – 15 tháng 9 năm 1963) hoàng hậu cuối cùng của triều đại nhà Nguyễn
Wednesday, January 14, 20262:01 AM(View: 259)
Ngày hân hoan rộn ràng trời ân sũng Đêm linh thiêng kỳ diệu giữa vô cùng. Vực dậy mà đi thấy trời cao đất rộng. Giáng sinh đây rồi, giáng sinh của những bàn tay.
Wednesday, January 14, 20261:33 AM(View: 236)
Tháng mười hai thời tiết Đà Lạt càng lạnh, báo hiệu mùa lễ Noel sắp đến. Những người theo đạo Công giáo đã bắt đầu treo những chiếc lồng đèn ngôi sao sáng rực trước nhà
Wednesday, January 14, 20261:26 AM(View: 421)
Trong lành không khí mông mênh Tinh thần sảng khoái mình ên Tôi nhìn Đã từng thống khổ điêu linh Nên Tôi trân quý an ninh tuổi già ờ đi tin tức dèm pha Vui cùng con cháu khề khà quên đau
Wednesday, January 14, 202612:44 AM(View: 2560)
Ngọn lửa dặm trường thực sự bùng cháy, kể từ sau Đêm Tri Ân thầy cô giáo cũ trường trung học công lập Ngô Quyền Biên Hoà vào tháng 11 năm 2012
Saturday, January 3, 20263:49 PM(View: 738)
Tuổi ngoài chín chục ước ao. Thân tâm an lạc không cao vọng gì! Nhớ bao kỷ niệm Xuân thì? Thầy xưa trò cũ ước gì bên nhau.
Saturday, January 3, 20263:18 AM(View: 951)
Đời còn vui khi đời còn mơ màng Xung quanh mình thấy ngập tràn hương hoa Rượu mừng xuân thắm thiết chuyện đôi ta Khung trời viễn xứ đậm đà chờ xuân
Saturday, January 3, 20263:04 AM(View: 462)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới để mở youtube thưởng thức: MÔI NÀO HÃY CÒN THƠM - Thơ: Sa Huỳnh
Saturday, January 3, 20262:57 AM(View: 878)
O Kha sống một mình trong căn nhà ở lưng chừng Đồi Gió Hú được bao bọc bởi rừng thông xanh lộng gió. Thực ra đó chỉ là một cái chòi lớn chứ chẳng phải là một ngôi nhà như tên gọi.
Saturday, January 3, 20261:16 AM(View: 520)
Hai chị em Phùng Khánh, sau này là ni sư Trí Hải- và em là Phùng Thăng là những nhà văn hóa phụ nữ thế hệ tuổi trẻ chúng tôi. Thế hệ 1960- 1970.
Saturday, January 3, 20261:02 AM(View: 944)
Gió lay rụng cội ưu phiền Mùa đông đã đến tận miền tịnh không Mênh mông trời đất mênh mông Em ngồi đợi gió… nghe lòng… băn khoăn…
Saturday, January 3, 202612:51 AM(View: 885)
Xin bấm vào link bên dưới để mở youtube thưởng thức: "HAPPY 2026 NEW YEAR!"--Best wishes from ours to yours - Kiều Oanh thực hiện youtube
Saturday, January 3, 202612:42 AM(View: 962)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới để mở youtube thưởng thức: BÀI THƠ CUỐI NĂM - Thơ Kiều Oanh - Nhạc & Ca sĩ: SUNO AL
Sunday, December 28, 20258:06 PM(View: 750)
Ngày 28/12/2025, Brigitte Bardot qua đời tại nhà riêng ở miền Nam nước Pháp, hưởng thọ 91 tuổi.
Sunday, December 28, 202512:49 AM(View: 1058)
Bạn cứ sống lương thiện, cứ âm thầm trao đi cho đời những điều tốt đẹp, rồi đến một lúc nào đó, cuộc đời sẽ mỉm cười với bạn. Và khi ấy, bạn sẽ hiểu: “Cho đi” không bao giờ là mất,
Friday, December 26, 20251:07 AM(View: 944)
với quá nhiều sai sót về phương diện tổ chức, SEA Games 33 ở Thái Lan sẽ đi vào lịch sử như một cuộc tranh đua tồi tệ nhất cùa giải nầy.
Friday, December 26, 202512:13 AM(View: 669)
Và hơn bao giờ hết, tôi mong đợi có một ngày nào và đến bao giờ, tôi có thể hãnh diện bỏ cái tiêu đề: Mảnh đất khổ!! Vì đất nước này vẫn cần một trái tim.
Thursday, December 25, 20254:10 AM(View: 1129)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới để thưởng thức: XIN GIỮ DÙM MỘT TIẾNG CHUÔNG NGÂN
Thursday, December 25, 20253:44 AM(View: 1211)
trước năm 1975, ở miền Nam ta có những nhạc sĩ tài ba sáng tác nhiều bản nhạc Giáng Sinh không chỉ làm người ta nôn nức đón chào ngày Chúa Sinh
Thursday, December 25, 20252:55 AM(View: 1505)
Em hiện ra giữa cuộc đời trần tục Muôn sao sa cũng không thể sánh bằng Chắc vì thế anh chịu đời tù ngục Bởi nghĩ rằng em sáng rực như trăng
Thursday, December 25, 20251:25 AM(View: 1288)
Còn Em xuôi ngược đêm nay Đêm Chúa Giáng Sinh ra đời ban Phước Lành đến muôn người Em ước mơ gì không? bố mẹ ước mơ gì chỉ cầu cho Em một tương lai thôi ngơ ngác…
Wednesday, December 24, 20253:55 AM(View: 1338)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới để mở youtube thưởng thức: MỪNG GIÁNG SINH VỀ - Thơ Kiều Oanh - Nhạc & Ca Sĩ AL
Tuesday, December 23, 20254:33 AM(View: 1590)
Travel từ lúc về hưu Năm Châu Bốn Biến viễn du hưởng nhàn Lâu dần chán ngấy đầu hàng Bay xa “give up” bẽ bàng tương lai
Tuesday, December 23, 20253:43 AM(View: 1357)
Ra khỏi hầm tàu điện ngầm. Thương Thương nghe có tiếng thổi kèn harmonica. Thương thương hát theo nho nhỏ bài hát quen thuộc
Tuesday, December 23, 20253:13 AM(View: 962)
Tôi chưa bao giờ thấy một đóa sim nhưng vẫn mường tượng đó như một vết bầm đọng máu tím tái. Những vết bầm trên người nhà thơ bất khuất Hữu Loan!
Thursday, December 18, 20253:21 PM(View: 1284)
Xóm Mới đêm Noel năm nay vẫn lung linh với đèn hoa như muôn thuở, từng góc phố, từng xóm đạo vẫn tràn đầy hồng ân Giáng Sinh, tiếp tục ghi vào tâm tưởng người dân những dấu ấn khó quên
Tuesday, December 16, 202511:27 PM(View: 4096)
Học trò xưa kính chúc quý Thầy Cô giáo cũ trường trung học Ngô Quyền Biên Hoà xưa một mùa Xuân Bính Ngọ 2026 thật nhiều sức khoẻ, thật nhiều niềm vui an lành tuổi cao niên.
Tuesday, December 16, 202510:26 PM(View: 1731)
Chuông nhà thờ gõ đing đong Ân tình thiên chúa phúc ban vọng thừa Tình buồn Nhớ Giáng Sinh Xưa Năm ba năm đã như vừa thoáng mơ...
Tuesday, December 16, 202510:14 PM(View: 1171)
Viết ngắn đôi dòng để nhớ lại mùa Giáng sinh 49 năm trước, mùa Giáng sinh của mối tình đầu,.
Tuesday, December 16, 20259:51 PM(View: 1147)
Đó không chỉ là hội họa. Đó là một cách sống. Một cách có mặt cho nhau. Một điểm hội tụ vô ngôn
Tuesday, December 16, 20258:59 PM(View: 2026)
Nhờ có em mà cuộc đời sống dậy Đi trong đêm vẫn thấy sáng như ngày Ôi ái lực, ôi diệu kỳ biết mấy Em mang về liều thần dược tuyệt hay
Tuesday, December 16, 20258:12 PM(View: 626)
Phần tôi, tôi coi con người là một cái toàn thể bất khả phân ly, trong đó có tinh thần lẫn thể xác. Tôi là tôi trong cái thể hợp nhất đó.
Tuesday, December 16, 20258:05 PM(View: 1527)
Chỉ cần một bữa cơm sum họp, là cả một trời ký ức và yêu thương bỗng ùa về, lấp đầy khoảng trống của những năm tháng dài dằng dặc xa quê.
Monday, December 15, 202511:53 PM(View: 2075)
Về đâu đôi mắt thơ ngây. Mơ em rơi xuống vũng lầy long đong Tiếc nhau lỡ nhịp tào khang Biết đâu mai mốt hóa thân tìm về
Tuesday, December 9, 20251:26 AM(View: 519)
Em một mình ôm chiếc cặp nhẹ tênh Không tập sách, những ngăn đầy tiếng gió Em một mình ngẩn ngơ nhìn mưa lũ Trôi hết rồi niềm hy vọng nhỏ nhoi
Sunday, December 7, 20251:10 AM(View: 1577)
Tôi thấy tình bạn quý hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.”
Sunday, December 7, 202512:39 AM(View: 1768)
Tôi đưa con gái về Việt Nam như món quà tặng con sau khi tốt nghiệp và muốn con tìm về cội nguồn.
Saturday, December 6, 20252:31 AM(View: 2059)
Anh luôn nhớ đến em nhiều! Những đêm Thu lạnh những chiều Đông sang . Mái trường xưa bến đò ngang? Tan học sánh bước lang thang phố phường .
Saturday, December 6, 20252:14 AM(View: 1879)
Ngôi sao phương bắc tỏa lan Soi đường sáng nẻo nhân gian mịt mờ Ngân nga chuông đổ nhà thờ Sám kinh thánh lễ tín đồ vang vinh.
Saturday, December 6, 20252:09 AM(View: 1611)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
Saturday, December 6, 20252:07 AM(View: 775)
“Trí tuệ vô lậu” là sự hiểu biết, nhận thức thuần lương tinh sạch, không chút lậu hoặc, cấu nhiễm. Là trí tuệ của người đã giác ngộ viên mãn,
Saturday, December 6, 20251:50 AM(View: 1454)
Năm nay – 2025 xảy ra bão lụt trên toàn cả nước mà chẳng thấy có anh hề nào, chị ca sĩ nào, thím hoa hậu nào dám đứng ra quyên tiền cứu trợ.
Saturday, December 6, 20251:28 AM(View: 1677)
Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.
Saturday, December 6, 202512:56 AM(View: 1649)
Mỗi trang sách của tôi là một hoài niệm quá khứ Và N. xuất hiện như một nạn nhân mà suốt cuộc tôi là một ám ảnh không nguôi.
Saturday, December 6, 202512:23 AM(View: 1408)
Từ thời tổng thống Ronald Reagan trở về sau việc tha tào cho các em gà được coi như là một truyền thống hằng năm mà các tổng thống có nghĩa vụ phải thi hành nghiêm chỉnh.
Wednesday, November 26, 202511:51 PM(View: 4822)
Sang năm 2026, trường Trung học Ngô Quyền của chúng tôi đã 70 tuổi. Những anh chị khóa đầu tiên hãnh diện là các niên trưởng
Wednesday, November 26, 20251:29 AM(View: 14759)
Mười ba năm đã trôi qua, nhiều thầy cô dự ĐTA hôm ấy giờ đây đã hoá người thiên cổ..
Wednesday, November 26, 202512:34 AM(View: 1923)
Em về Hà nội cùng Anh Hơn ngàn năm lẻ lửng danh muôn đời! Mùa Thu Hà nội đón mời. Theo Anh em nhé ta dời bước đi!
Wednesday, November 26, 202512:25 AM(View: 1841)
“Tạ Ơn” đất nước tuyệt vời Cưu mang đón nhận, bao người thành danh “Tạ Ơn” Trời Phật hiển linh Phù hộ nhân loại bớt binh biến nhiều
Wednesday, November 26, 202512:14 AM(View: 1825)
Năm 1941 Quốc Hội Mỹ đã đồng thuận và chọn ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ 4 trong tháng 11 sẽ là Ngày Tạ Ơn trên toàn quốc.
Wednesday, November 26, 202512:13 AM(View: 10694)
Poster Thanksgiving “Mãi mãi nhớ ơn thầy cô” là món quà đặc biệt đàn anh khoá 7 Nguyễn Ngọc Xuân gửi tặng đàn em Sáo Lý Luận
Tuesday, November 25, 202511:33 PM(View: 1951)
Tạ ơn tri ngộ mỗi ngày Bạn bè hữu hảo tình say ấm lòng Ly cà phê đá thong dong Chuyện đời trao đổi ngược dòng trường lưu.
Tuesday, November 25, 202512:02 AM(View: 1748)
Tất cả họ đã cho tôi niềm an vui trong chuyến bay này, dù chỉ là những điều bình thường...
Saturday, November 22, 202512:01 AM(View: 1762)
Không ai đã ở trên đất Mỹ mà không biết ngày Lễ Tạ Ơn – Thanksgiving Day mang ý nghĩa mừng được mùa thu hoạch và cảm tạ Chúa ban cho cuộc sống no đủ,
Friday, November 21, 202512:16 AM(View: 2034)
Mưa rơi! mưa rơi! Người xưa đã khuất Sao em vẫn chờ? Mưa chiều hoang vắng Sao em còn mơ?
Thursday, November 20, 202511:29 PM(View: 1063)
trong cộng đồng người Việt hải ngoại ngày nay, người phụ nữ Việt Nam vẫn hãnh diện mình là con cháu bà Trưng, bà Triệu vì trong hàng ngũ của họ đầy rẩy những bậc anh thư.
Thursday, November 20, 202510:57 PM(View: 2257)
Tôi viết bài thơ thôi nhớ mong Trời thu trăng tỏ rạng tâm đồng Nửa vầng trăng khuất đây còn nửa Tri kỷ lưu nhau một tấm lòng
Thursday, November 20, 20255:54 PM(View: 1007)
Hoá ra nuôi chó còn tốn hơn nuôi người, hóa ra quý chó hơn quý người. Thay vì nuôi hai con chó, có thể nuôi được hai gia đình bên VN.
Thursday, November 20, 202512:01 PM(View: 2406)
Bút pháp Hoàng Xuân Sơn trong Hơi Thu giống một “Càn Khôn Đại Nã Di Tâm Pháp” của Kim Dung: người làm thơ không tấn cũng không thoái;...
Thursday, November 20, 202510:05 AM(View: 2409)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: DỐC MƠ - Thơ: Kiều Oanh--Nhạc & Ca Sĩ: Suno AI Music
Thursday, November 20, 20252:17 AM(View: 2624)
Nên lời tạ từ sẽ mãi mãi dễ thương Cho tôi, cho em và tất cả mọi người. Đừng trăn trở mà cũng đừng tiếc nuối Để dành cho nhau khoảng vừa đủ này thôi.
Wednesday, November 19, 20255:30 PM(View: 2681)
chẳng có khởi đầu, nhưng khuông đã hiện. như một vỏ cứng — đúc từ ý thức không tự biết mình là ai. thời gian không trôi — chỉ uốn lượn như một rung động không gợn, ...và phát âm ba của vĩnh cửu.
Tuesday, November 18, 202511:50 PM(View: 2878)
Mừng Ngày Nhà Giáo ân trao Ghi tâm khắc cốt đậm màu phúc ban Khoanh tay trò đứng hai hàng Chúc Thầy Cô tuổi an nhàn thọ khương...
Monday, November 10, 202512:08 AM(View: 1706)
rong hoài niệm, xin tặng những duyên-sài-gòn hạt mưa bay theo thời gian. Cũng để tặng cô bạn thơ tên Duyên của tôi, người đến cõi nhân gian với hoa Daffodil vàng,
Saturday, November 8, 202511:35 PM(View: 3376)
Du-thuyền gồm mọi sắc dân Sống chung vui vẻ chả cần bon chen Không hề phân biệt sang hèn Màu da khác biệt chẳng phiền hà ai Cuối đời du ngoạn dài dài Sức khỏe cho phép đi hoài “ENJOY”!
Saturday, November 8, 20252:19 AM(View: 2292)
“Mùa Thu Ở Nơi Khác” cũng đã san sớt cho xứ nóng tình nồng “Hữu Tình = Houston” này – dù muộn màng. Phần tôi – tôi cũng đã tận hưởng được cái lạnh của mùa thu
Saturday, November 8, 20251:56 AM(View: 2395)
áo phai, hồn đã nhạt nhầu. ngồi ôm huyệt lạnh, tình đầu tiễn đưa! hỡi người sớm nắng chiều mưa, sầu tôi đã chín, đã vừa rụng rơi!
Saturday, November 8, 20251:31 AM(View: 2394)
Nhìn gia đình của cặp vợ chồng trẻ, tôi ao ước được hưởng một giây phút hạnh phúc như vậy. Tôi ra về với nhiều luyến tiếc. Phải chi ....
Thursday, November 6, 202510:35 PM(View: 1016)
Họ chỉ có thể phê phán những sản phẩm xã hội mà họ nghi ngờ là từ Sartre mà ra, những sản phẩm bị coi là con hoang của Sartre.
Thursday, November 6, 202510:33 PM(View: 2706)
Một nén tâm hương để tưởng nhớ đến người Thầy khả kính của tôi, trong mùa Thanksgiving - mùa của lòng tri ân và biết ơn.
Thursday, November 6, 20251:55 AM(View: 940)
Tóm lại, Ba cánh cửa giải thoát “Không, Vô tướng, Vô tác” là trí tuệ siêu vượt của Đức Thế Tôn trao truyền cho người hữu duyên.
Thursday, November 6, 202512:47 AM(View: 3403)
Út nữ của Thầy giáo - Nhạc sĩ Lê Hoàng Long, người nâng cánh ước mơ cho con gái xuyên suốt hành trình khổ luyện, để bé Thỏ ngày nay đã trở thành hậu duệ xứng đáng của ông Ngoại.
Wednesday, November 5, 20252:03 AM(View: 1783)
Hôm đi bên quan tài Nhiên ra huyệt mộ, nghe tiếng kèn trumpet của một người bạn chung thổi bài “Thà Như Giọt Mưa”, tôi ý thức rõ rằng, Nhiên “BIẾN” rồi.
Sunday, November 2, 202511:23 PM(View: 2570)
Hà trở lại ngôi nhà màu hồng của Andra, mua bộ đồ hóa trang Phù Thủy cho nàng và một bộ áo choàng mũ trái bí đỏ cho “nội thằng Keith.”
Sunday, November 2, 20251:43 AM(View: 2680)
lá cây rơi xào xạc, những cành cây khô lắc rắc rơi, ba mẹ tôi đã vào phòng ngủ, chỉ một mình tôi ngồi học bài. Chợt tiếng… dập dình của chiếc ghế mây quen thuộc đâu đây lúc mờ lúc rõ ở tầng trên…
Saturday, November 1, 20252:27 AM(View: 2958)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: NẾU MỘT MAI EM SẼ QUA ĐỜI- Nhạc và Lời: Phạm Duy - Tiếng hát: Tấn Phước
Saturday, November 1, 20251:45 AM(View: 2800)
Một ánh sao trời dứt cuộc chơi Nhà văn Doãn Quốc Sỹ lìa đời Gia đình thương nhớ tình khôn cạn Quyến thuộc đau buồn nghĩa khó vơi
Saturday, November 1, 20251:31 AM(View: 3670)
Bạn thân Trần Thị Phụng của Sáo rời bỏ thế giới ta bà vào một ngày cuối thu, trong không gian âm thầm lặng lẽ.
Saturday, November 1, 20251:25 AM(View: 4214)
Tái sinh phước báo Hồng Ân Chòng chành sống chết nhục thân dập dềnh Bao lần thoát chết nhờ HÊN Ngồi đây nhớ lại chênh vênh tuổi già! Đời mình chắc chắn sẽ qua Còn bao lâu nữa khó mà đoán ra
Saturday, November 1, 202512:59 AM(View: 2443)
Đợi 1 năm cha mẹ đã thấm mùi khổ đau tưởng Liên đã chết ngoài biển khơi, nàng về trình diện cha mẹ trong niềm vui to lớn tái sinh bất ngờ này chắc sẽ được cha mẹ tha thứ..
Tuesday, October 28, 202512:58 AM(View: 3112)
Mắt bão ơi, xin nhìn lại quanh đây Xem cơn lũ vây quanh đời khốn khó Bão qua đây ngắn như đời ở trọ. Sao để thảm thương dài đến muôn đời
Monday, October 27, 202511:15 AM(View: 1296)
Sang Mỹ vào một thời điểm đã quá muộn, 1999.... Vậy mà bằng cách nào Uyên Thao đã làm nên chuyện!
Sunday, October 26, 202512:55 AM(View: 3306)
Theo trăng độ vấn ru êm Những người chết trẻ xanh mềm giấc xuân Tụi bây giờ đã hóa thân Biến thành tro bụi bón phân đất cày Halloween Lại Về đây...
Friday, October 24, 202511:59 PM(View: 3130)
Ca từ của một bản nhạc là công trình tim óc của một nhạc sĩ, được trau chuốt không kém phần nhạc. Nhà thơ Nguyễn Đình Toàn đã cho in cuốn sách “Thơ & Ca Từ”
Friday, October 24, 20251:42 AM(View: 2548)
Sống qua hơn một thế kỷ, nhà giáo, nhà văn Doãn Quốc Sỹ là nhân chứng của một giai đoạn lịch sử nước Việt đầy thăng trầm.
Friday, October 24, 202512:58 AM(View: 2753)
Nhà văn, nhà giáo miền nam Doãn Quốc Sỹ và nhạc sĩ, đại tá miền bắc Doãn Nho, là hai người ở hai phương trời cách biệt:
Thursday, October 23, 20252:16 AM(View: 2519)
.Bố đặt tên con là Doãn Quốc Sỹ Tâm, tức là tâm của ông nội... Trong bài viết này, bố kể cho con nghe chuyện về một ông nội khác, ông Doãn Quốc Sỹ của gia đình.
Monday, October 20, 202510:50 AM(View: 1138)
*Nhà văn Uyên Thao, tên thật là Vũ Quốc Châu, sinh năm 1933 tại Hà Nội. Lần đầu viết văn vào năm 1952. Vào Sài Gòn năm 1953,
Monday, October 20, 20259:38 AM(View: 3288)
Gen Z sinh đúng thời ni Ăn cơm cũng phải selfie… chụp hình. Gen Z vừa lạ vừa quen, Ăn chơi cũng giỏi, học hành cũng nhanh. Cười vang trước mọi khó khăn, Tương lai rộng mở, trời xanh gọi mời.
Sunday, October 19, 20252:52 AM(View: 3857)
Người đã đến đây trong một ngày gió lớn Đem theo yêu thương gieo xuống vũng u hoài. Chia đều cho nhau câu chuyện tình đẹp mãi Đất đá khô cằn chợt nở nụ hoa thơm.
Sunday, October 19, 20252:09 AM(View: 2773)
Đúng như em từng nói tình yêu của chúng ta đã trổ bông trên đất Úc. Anh muốn gọi mùa xuân đáng ghi nhớ này là mùa xuân hạnh phúc.
Monday, October 13, 202511:02 PM(View: 3293)
như thể khẳng định rằng, tình thân ái và truyền thống tốt đẹp của mái trường TH NQ vẫn luôn đong đầy ...
Sunday, October 12, 20254:35 AM(View: 2755)
Bởi đôi khi, chỉ một vũng nước nhỏ… cũng đủ để giữ lại cả một mùa hè, cả một tuổi thơ, và cả một phần lặng lẽ trong trái tim của người lớn. Tất cả vẫn âm thầm sống sót qua những mùa mưa nắng,
Sunday, October 12, 20254:08 AM(View: 3422)
Ba tháng chia lìa nhớ xót xa Sương khuya che khuất dải Ngân hà Đường xưa ngóng đợi đêm trăng tỏ Hương bưởi nồng nàn quyện ngát da
Saturday, October 11, 202512:52 AM(View: 1282)
Bài viết này tôi viết lại những gì tôi đã sống, đã trải nghiệm. Nó là một phần đời tôi cùng với nhiều người miền Nam khác cùng thế hệ – trong đó có nhạc sĩ họ Trịnh và...