
Mỗi lần Xuân đến hoa khoe sắc
Ray rức lòng con nỗi nhớ quê
Nhớ dáng Mẹ hiền lần gậy trúc
Ngóng đợi con về tận cuối đê...
|

Em đâu biết cũng vì hương trên tóc
Cuốn hồn tôi bay mất tự bao giờ
Tôi ngắm hoài cho hương tóc lạc vào thơ
Và thầm đếm vu vơ từng sợi rối
|

MISSOURI sóng bạc đầu
Nhưng ĐỒNG NAI vẫn xanh màu trong tôi
Chiều buồn đứng ngắm sông người
Ngỡ mình đang đứng giữa trời Quê Hương!
|

Bên ngoài khung cửa sổ
Là gió thổi lay lay
Cùng lá cây thổ lộ
Về những vầng mây bay.
|
 Tháng ba gió về đong đưa nỗi nhớ
Giàn hoa vàng có kịp nở chiều nay?
Để con về thấy vườn nhà rực rỡ
Nhờ mẹ yêu thương chăm tưới mỗi ngày.
|

Có bao giờ anh mơ?
Một ngày tràn nắng ấm
Gom lại tình đã vơi
Chất chở đầy tim nóng
Nồng nàn bước chân qua?…
|

Tuyết trắng đùa vui suốt đêm qua
Phủ lên cây cỏ, phủ mái nhà
Rung rinh, lóng lánh như hạt ngọc
Như ánh mắt buồn, giọt lệ sa
|

Ru em khúc tình sầu Anh quên lời ca cuối Bên ngoài trời mưa vội Em hãy ngủ cho ngoan
|

Gặp lại tình cờ tiếng nói đã quen Trong khốn khó quê người còn lời gọi Con sông quê cho tôi vay tiếng nói Bên nầy bán cầu tôi nợ đến kiếp sau .
|

Quanh hiu nỗi nhớ, phương trời nhớ
Em tiếc làm sao một mối tình
Đẹp quá anh ơi! Trời diễm lệ…
Tình mình đẹp mãi phải không anh?
|

Nhưng bóng người sao tựa bụi hồng Thoạt vời trông chốc hóa hư không Tôi bàn tay nhỏ không vờn tới Nên cứ ngẩn ngơ đứng tủi lòng!
|

Ừ nhỉ! Thì thôi mình chia tay.
Dẫu biết không anh, chân bước lạc loài.
Nước mắt tràn mi lấp đầy khoảng tối
Nhưng - khi còn anh, tôi cũng vậy thôi!...
|
Cả trời sao tưng bừng
Mừng lễ hội tháng Giêng
Trăng tỏ nỗi niềm riêng
Trào tuôn dòng sáng bạc
|
Xuân về lại nhớ Xuân xưa,
Những chiều tan học đón đưa Em về.
Tóc cài Hoa " Bưởi " đê mê,
Không ngờ xa cách sơn khê mịt mùng.
|

Nhìn
Mai chợt nhớ xuân về,
Đồng Nai xứ Bưởi, tóc thề,
trường xưa.
Những
chiều ta đứng NÚP mưa,
Tình xuân chớm nở, đón đưa mặn nồng.
|

Bao chàng cây si trẻ Như cánh bướm vờn quanh Chị tôi cười e ấp Hẳn như còn phân vân
|

Trang
WEB Nhà Ngô Quyền, trong niềm hân hoan đón mừng Năm mới Canh Dần 2010, xin trân
trọng giới thiệu những vần thơ Xuân của những cây bút thân quen của Trang Nhà
qua những đề tài không xa lạ có liên quan mật thiết đến mọi người.
Rất
mong, trong những lời thơ, câu thơ hay cả bài thơ, những người viết mang đến cho
Thầy Cô và Anh Chị Em quý mến những đóa hoa Xuân đầy hương sắc.
Xin bấm các
tựa bài bên dưới để thưởng thức:
|

MẸ là hình bóng thân
thương theo con suốt đời từ thơ bé đến khi trưởng thành và còn mãi mãi theo
thời gian và qua cả bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông của trời đất.
|
Anh biết không Tết bên nầy tuyết lạnh
Không như xứ mình nắng ấm mây hồng
Anh biết chăng Tết đây buồn cô quạnh
Nhìn tuyết rơi em lạnh buốt cả hồn
|

Yêu là cho nhau-yêu là xa nhau
Nợ nần chi mà tính chuyện cau trầu
Phải thế không anh-hỡi người yêu dấu
Hoan lạc ̣đêm ǹào như tuyết tan mau
|

Cả Đất trời trở giấc
Chào đón phút linh thiêng
Mùi khói nhang thơm ngát
Mừng hạnh phúc đoàn viên.
|
 Tha hương phương trời xa lạ
Đông tàn, nhớ bóng mẫu thân
Nôn nao ngày về, mẹ ạ!
Mẹ còn…, còn Tết, còn Xuân…
|

Xa rồi ngày ấy chia tay
Bao xuân thắm thoát xa bay ngút ngàn
Phương trời cuộc sống tha nhân
Xứ người lại đón mùa xuân xa nhà
|

Ngỏ hẹp thuở ấy mình quen nhau
Ngô Quyền đưa đón chưa biết sầu
Áo trắng ngày xưa thơ ngây quá
Tình mình đẹp tựa như ánh sao
|

Nhìn làn tuyết trắng con đường
Nhớ hoài mái tóc điểm sương mẹ hiền
Xuân về hoa lại giăng thềm
Thêm mùa mai nở tháng Giêng ngã buồn.
|

Con bên nầy nhớ Mẹ bên kia
Như xa lộ thẳng đường không sao khác
Chiều nay nhớ nhà xe chở đầy hương Tết
Con chở theo mình mùi Mẹ đầu năm !
|

Mùa Xuân có phải
là những nụ hồng
trên cành lá biếc
như môi xinh tươi
chờ người hôn vội.
|
 Đôi cánh mùa xuân chở đầy nắng ấm
Nên hoa mai hoa cúc rực rỡ vàng
Chỉ còn áo của em và mây trắng
Chờ gió đùa nên nắng chỉ mơn man.
|
 Giao thừa đi lễ chùa với mẹ
Đêm nồng hương hoa lá chào xuân
Tiếng lộc non trở mình khe khẽ
Hứng ngọt ngào từ những giọt sương .
|
 Rau, hoa, lá vườn quê
Sáng mai đi chợ tết
Kĩu kịt trên đường đê
Nắng đầy đôi quang gánh.
|
 Đón Xuân những luống ngại ngùng
Vườn Xuân hoa bướm ngập ngừng về đâu?
Xứ người Xuân lạnh làm sao!
Sao xuân đến vội để sầu tâm tư?
|

Ngày đó tung tăng áo học trò
Tóc rối bay bay theo dốc mơ
Đong đưa ánh mắt, tìm ai đó?
Tan buổi chợ chiều, mà ngẩn ngơ
|
Còn nhớ không, lời hứa với em?
Tình ta sẽ mãi giữ trong tim
Lời thề năm ấy anh còn nhớ
Tình lỡ xa rôi thương nhớ thêm .
|

Ngoài trời, mưa đã ngừng tuôn
Nhìn Hoa rơi rụng cũng buồn lòng Ta
Hợp đây rồi
cũng chia xa
Nhớ Em đẹp tựa đóa hoa “Anh Đào”.
|

Tuyết rơi thành thơ – bài thơ tặng anh!
Cuộc đời chồng vợ như gió mong manh
Cùng trợ lực nhau - trọn thành nguyện ước
Tuyết đã tan rồi – như vậy đi anh!
|

Bài thơ ơi, Hãy dừng lại ở vần điệu cuối Đừng viết tiếp lời tình yêu. Những lời nghẹn ngào, thổn thức, ray rức, đoạn trường… Cho lòng dứt tơ vương!
|

Hương bưởi ơi, tôi muốn dỗ dành
Đồng Nai nước đục lại trong xanh
Hương có bay đi xin trở lại
Để mãi là hương của chúng mình.
|

Sẽ
không còn Thầy đứng trước bảng đen
Không
lời giảng bài giọng cao sang sảng
Lớp
phấn trắng từng bay theo lãng mạn
Sẽ
rơi nhanh, không đậu trên tóc Thầy
|

Cho tôi nhìn thấy nụ cười,
Ở trên môi những cuộc đời tối tăm.
Cho mây về phố trưa nằm,
Làm mưa trôi hết lỗi lầm ra sông.
|

Vạn dặm đường xa, vạn dặm
xa
Khói chiều vương vấn bóng
quê nhà
Lòng nặng lòng nghe hoàng
hôn xuống
Một khối tình em, một mẹ
già
|