Cái kinh nghiệm khổ đau của kiếp người có phải là một ấn chứng để
tâm hồn vượt lên trên bão dông, để ngôn ngữ yêu nhau vẫn còn dù đã nhiều nghịch
cảnh. Và, theo tôi, Nguyễn Tất Nhiên là một thi sĩ thực sự mang đời sống mình
làm ví dụ cho một trường hợp của khoan dung và từ ái?
|
Xuân
Con Cọp lại sắp đến rồi. Mà ở cái nơi "phong trần luân lạc" nầy, Tết
nhất cũng chả có gì vui. Thôi thì xin mời bạn cùng tôi nhâm nhi dăm ba câu thơ
cũ, để gọi là tạm "mua vui" trong khoảnh khắc chờ đợi đón giao thừa
nơi xứ lạ. Chắc bạn cũng đồng ý rằng Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du càng đọc đi
đọc lại, càng thấy "ở trong còn lắm điều hay", phải không bạn?
|

Trước hết, bước qua năm mới, Thủy xin kính chúc mọi người được
một năm an khang, hạnh phúc và thịnh vượng. Nhân đây, với tư cách là mẹ của hai
đứa con của anh Nguyễn Tất Nhiên, Thủy xin trân trọng gửi đến quý Thầy, quý Bạn
lời tri ơn chân thành sâu đậm nhất.
|

Tôi chỉ nhớ
mong manh rằng buổi trưa hôm ấy đứng ở sân thượng với gói quần áo trong tay
nhìn ra phía xa, ngọn đồi huyền bí của tôi nay chỉ còn là một bóng mờ, chập chờn
sau những đám khói đen mù mịt.
|

Xin tạm biệt Xuân xưa, ngày tháng
cũ. Hy vọng những chồi non, lộc mới… mang hết những ưu phiền của tôi đi thật
xa, đi vĩnh viễn. Tình yêu của tôi ơi, xin ngủ yên!
|
Vậy khi một nhà thơ, nhà văn nào đã qua đời, thì, làm ơn, nếu
không vì nhu cầu nghiên cứu tiểu sử để tìm hiểu cặn kẽ về bối cảnh và điều kiện
sáng tác của họ, xin đừng khai thác đời tư của họ để phục vụ cho bất kỳ một mục
đích nào khác hơn là góp phần cống hiến cho đời ba điều thật đơn giản, nghe rất
nhàm tai, nhưng vô cùng cao quý, đó là: Chân, Thiện và Mỹ.
|

Tôi nhớ câu nói của một ông anh trong vùng tôi đang sống, rằng
sau khi hoàn tất một công việc, bao giờ người ta cũng thấy hai túi áo chứa đầy
những lời cảm tạ và những lời xin lỗi.
|
Nhớ về quê hương, nhớ thời thơ ấu, dưới mái trường xưa, con
đường ngập lá vàng rơi, nhớ chúng mình một thời rong chơi. Cuộc đời đổi thay,
chúng ta mỗi người mỗi ngả, đối với tôi, đời sống thế nào? Ngày tháng phôi pha,
xứ người xa lạ, lòng luôn ngóng về quê hương, nhớ từng nơi ngày đó chúng tôi đã
đi qua, nhưng bây giờ cảnh cũ không còn và các bạn xưa cũng không còn, biết lưu
lạc nơi nao?
|
Cầm tờ thư của
cô tôi ấp
nhẹ
vào ngực. Ơi!
cô giáo nhân ái còn hơn
bà tiên trong thần
thoại
đã dang tay cứu
tôi trong nhiều lần
khốn
khó. Thời
gian đi qua thật
lâu rồi
nhưng
tất cả những
gì về cô
tôi đều
nhớ. Bảy
năm trời lớn
lên từ một
mái trường
nên mãi mãi ngôi trường Ngô Quyền thân yêu ấy
là một
ngăn nhớ êm
đềm
trong quả
tim tôi.
|
Chỉ còn vài ngày nữa là thành phố Adelaide, nơi tôi đang cư ngụ sẽ vẫy tay chào mùa đông để chính thức bước
vào mùa xuân. Ngày đã trở nên dài ra và trời đã bắt đầu ấm áp trở lại.
|
Vậy
là con bé út của tôi đã đi học được hai hôm. Mọi học khu đều đã khai giảng niên
khóa mới từ đầu tháng 9 mà mãi tới giờ, đầu tháng mười một, con gái tôi mới “cắp
sách” đến trường cũng bởi nó bị “lọt sổ”.
|

Mùa Thu, mùa của tình yêu, của nhớ
nhung, lãng mạn và là… của em.
|
Đã vài năm qua, kể từ ngày lễ Halloween năm
2005, lúc nào bà Jenna cũng nhớ hình ảnh người giao pizza rất trẻ, chắc chưa đến
tuổi hai mươi lúc đó, nhưng có thái độ chững chạc của một người đã đi hơn nửa
cuộc đời, và có tấm lòng của một ông tiên trong những truyện cổ tích.
|
“Mẹ già như chuối ba hương,
Như xôi nếp một, như đường mía lau"
|
Tôi như lang thang trên những con phố Biên Hoà, những con đường dẫn tôi đến sân trường cũ, ở đó lời Thầy Cô còn vang vọng, tiếng lao xao của bạn bè còn nghe rõ như in, tà áo dài ai trắng đến tinh khôi và tiếng guốc ai còn gieo vào lòng tôi niềm bâng khuâng khó tả.
|
Chuyến bay VN 7640 của Hàng Không Việt Nam cất cánh đúng 6 giờ 30 sáng ngày 13 tháng 9 năm 1994, trên đường bay đến Hong Kong. Trong đám đông thân nhân đang nhốn nháo vẩy tay trên sân thượng kia có đủ mặt bốn đứa con của chúng tôi, mặc dầu, qua cửa sổ máy bay, tôi không còn nhận ra chúng nữa.
|
(Để tưởng nhớ thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, nhân ngày giỗ thứ 15 của anh / tháng Tám,2008)
Khi Thủy bắt đầu quẹo xe vào cổng của nghĩa trang Peek Family, cái âm thanh náo động ngoài đường phố bỗng dưng chìm dần, rồi tắt hẳn. Trước mặt tôi là con đường nhỏ vòng theo những vòm cây rợp bóng mát, thinh lặng, nhẹ nhàng…
|
Với lòng biết ơn của Cựu HS Ngô Quyền với những “người lái đò” xưa đã đưa chúng em đến bến bờ thành công
Kính tặng Thầy Nguyễn Phi Long, kính tưởng nhớ Thầy Phùng Thái Toàn
|
Việc thi cử ở nước ta đã có một truyền thống lâu đời truyền lại. Miền Nam sau này việc thi cử phần nào cũng tiếp nối cái tinh thần của truyền thống ấy. Thật vậy, nước ta đã có gần 20 thế kỷ dùng chữ Hán kể từ thời Bắc thuộc. Và 10 thế kỷ chữ Nôm đánh dấu thời kỳ tự chủ. Việc thi cử tính ra cũng được ngàn năm.
|
“Một góc Thầy Trò” hôm nay mời bạn quay về quá khứ của Lớp Đệ Thất B1 (1956-1957), thế hệ học sinh đầu tiên của Trung học Ngô Quyền – với “chị cả” Lương Thị Khá đang định cư ở Boston, Massachusetts.
|
Ở Việt Nam, mùa hè bắt đầu với những cành phượng đỏ nở rực cả góc trời, với tiếng ve kêu ra rả buồn xót xa, thì ở đây chỉ có hoa “jacaranda” và nắng ấm. Không biết từ bao giờ tôi đã yêu thích màu hoa “jacaranda”, thích ngang qua những con đường có trồng hoa rợp bóng, nhìn những cánh tím nhỏ li ti trải đầy trên đất, thêu từng mảng trên không, tôi cảm thấy dường như mình đang đi trong một giấc mơ.
|
Hồi còn sống cha tôi thường nói ai cũng cần phải có một bà mẹ. Tôi vẫn nghĩ, ai mà chẳng có một bà mẹ. Tuy vậy mãi về sau tôi mới hiểu vì sao cha tôi lúc nào cũng nhắc tới câu nói trên. Bởi vì tôi là một đứa cháu chưa bao giờ thấy được mặt nội của tôi.
|
Kính mời Thầy Cô, mời anh chị, mời bạn cùng đọc thư của anh Trương Đức Hoàng để thấy tình nghĩa Thầy Trò (chắc đã trở thành “đồ cổ” ở Việt Nam hiện nay), và để tìm lại hinh ảnh “con dốc Ngô Quyền trần ai khoai củ” mà hầu hết chúng ta đã gò lưng đạp xe mỗi ngày để đến ngôi trường Trung học Ngô Quyền thân yêu, bây giờ chỉ còn trong trí tưởng…
|
Cám ơn trận mưa đêm nay, đã đưa tôi trở về thăm lại những nhánh sông đời đã từ lâu rẽ nguồn, khuất lối. Mưa ở quê người chắc không sao bằng mưa ở quê nhà, nhưng dù là kẻ lạ, cũng xin được tri ân những giọt mưa đã làm tươi mát, rực rỡ thêm phần đất mà biết bao người Việt tha hương đã chọn làm nơi trú ẩn và làm một cõi để đi về.
|

Hội Ái Hữu CHSNQ sẽ có những bước đi vững chắc và sẽ thành công trong những năm tháng tới. Các thầy cô, các vị thân hữu Ngô Quyền, các bằng hữu sẽ hết lòng ủng hộ và giúp đỡ các em trong nhiệm vụ và công việc mà các em đã, đang và sẽ thực hiện cho hội CHSNQ
|

“Cầm tờ đặc san Ngô Quyền trong tay, lòng em như chùng lại, hình như em đã khóc, những giọt nước mắt cho hạnh phúc. Cám ơn anh với món quà quí giá hơn tiền hơn bạc này”.
|

Nhưng dù gì đi nữa, khi các bạn đọc được những dòng nầy, tức là quyển Kỷ Yếu một lần nữa lại đã vượt lách qua bao khó khăn để được nằm êm ái trong tay các bạn rồi đó.
|

“Đọc Trang Báo Cũ”, chủ đề của mục này, hôm nay xin giới thiệu trích đoạn “Phác Họa Vương Quốc 12A1” - một bài viết được tìm thấy trên “Thềm Cuối”, đặc san của lớp 12A1 vào mùa hè năm 1973 - để chúng ta cùng cười vui với những trang báo của thời đi học.
|

Tôi cũng cám ơn cuộc đời đã cho tôi một người bạn rất tâm giao, chúng tôi đã cùng trải qua thời thơ ấu vui vẻ hồn nhiên và cùng chia sẻ ngọt bùi với nhau trong những lúc thăng trầm của cuộc đời. Cuối cùng đã cho tôi tìm lại được người bạn thân thương tưởng chừng như không bao giờ có thể gặp lại.
|

Ngày nay bạn cũ thầy xưa vẫn còn đó, có nhiều người đã thành công nơi mảnh đất tạm dung, không ít người vẫn còn lận đận cố gắng để hòa nhập cuộc sống mới, và có người đang còn khốn khổ nơi chốn quê nhà.
|