MGTT 12 – GỢI GIẤC MƠ XƯA
Khi thưởng thức một bài hát hay, có khi nào bạn nghĩ đến
bảy nốt nhạc Do Re Mi Fa Sol La Si, căn bản của nhạc lý, nằm trên các dòng kẻ mà bạn đã được học từ thời mới
vào Trung học?
Các Thầy Cô dạy Nhạc trong suốt thời gian 1956-1975
đã kiên nhẫn hướng dẫn các cô cậu bé lớp
sáu năm xưa vào thế giới âm nhạc. Trong
đó có những bài hát đã theo các chs NQ suốt cuộc đời, chẳng hạn như câu hát học
trò:
“Trời
hồng hồng, sáng trong trong. ngàn phượng
rung nắng ngoài song…”
hay những câu hát về
lịch sử oai hùng của hai vị nữ anh hùng VN đầu tiên.
“Trưng
Nữ Vương lau phấn son mưu thù nhà, mài
gươm vang khúc toàn thắng hùng ca, thu về giang san cho lừng uy gái Nam, bầu
trời Á sáng ngời ánh quang. Nợ nước phó tay người nhi nữ, tình riêng cứu nguy
cho toàn dân…”
Dù là một môn phụ nhưng nếu không có các Thầy Cô dạy Nhạc
khai tâm chắc có lẽ suốt đời chúng ta mãi mãi là một người mù về nhạc
lý.
Có những cô cậu bé năm đầu Trung học ngày xưa đã nuôi giấc
mơ thành ca sĩ. Giấc mơ dù không thành
nhưng "những tiếng hát học trò" ngày xưa cũng như tất cả chs NQ vẫn
ghi nhớ công ơn quý Thầy Cô dạy Nhạc.
Nhân “gợi đến giấc mơ xưa”, xin được tri ân các GS môn
Nhạc đã nâng cao trình độ thưởng thức những âm điệu trầm bỗng của từng
bài hát cho rất nhiều thế hệ chs NQ: Quý Thầy Nguyễn Văn A, Trần
Văn Lộc,Trần Văn Nam, Lê Hoàng Long, Huỳnh Quan Phận, Cô Hoàng Minh Nguyệt.
Và cũng xin thành kính thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến
các Thầy dạy Nhạc đã về cõi vĩnh hằng: Dương
Hồng Duyệt, Nguyễn Văn Tỵ, Vũ Lữ Uyển.
MGTT lần nầy xin được giới thiệu về hai GS Nhạc trong số
nhiều Thầy Cô đã dạy chúng ta những kiến thức nhạc lý đầu tiên; xin được riêng
tặng các tiếng hát học trò NQ ngày xưa: các chị Ngọc
Phước ở Covina (CA), Vũ Hạnh
ở San Jose (CA), và để tưởng nhớ giọng hát nam đã quá cố: anh Nguyễn Văn
Lịnh.
Thầy Lê Hoàng Long
Thầy Long đến với âm nhạc từ cây đàn violon
lúc còn là một cậu bé ngây thơ ở một
tỉnh lỵ miền Bắc có chỗ đứng trong âm nhạc Việt Nam qua bài hát “Đôi mắt người Sơn Tây”. Năng khiếu âm
nhạc cùng với tình yêu đầu đời thời mới
lớn không thành đã giúp Thầy Long đóng góp cho âm nhạc VN nhiều bài hát hay
trong đó có bài “Gợi giấc mơ xưa” đã nổi
tiếng từ nhiều thập niên trước.
Cây đàn vĩ cầm gắn liền
với Thầy Lê Hoàng Long cả cuộc đời, không những chỉ là thú tiêu dao mà có một
thời gian sau tháng 4/75 giúp Thầy mưu sinh.
Thời đó, trong giai đoạn
tranh tối, tranh sáng của bối cảnh xã hội đặc biệt, thay vì đứng trên bục giảng
mỗi ngày để dạy nhạc lý cho học trò Trung học, thầy Long phải đi kéo đàn violon
ở các “tụ điểm ca nhạc” mỗi đêm để mưu sinh. Thầy rất tài hoa, mặc dù cây đàn
violon thân thuộc của Thầy dạo đó chỉ còn ba dây, một sợi dây đã đứt sau rất
nhiều đêm ông cựu Giáo sư Trung học âm thầm kéo đàn để kiếm sống thay vì để sáng
tác.
Âm thanh thoát ra từ cây
violon của Thầy Long vẫn réo rắc, trầm bỗng, không ai biết một trong bốn sợi
dây đàn đã đứt tự bao giờ!
Năm nay, ở tuổi tám mươi, tác giả của "Gợi giấc mơ xưa", người
Thầy dạy Nhạc ngày nào vẫn khỏe, dù không còn phải kéo một cây vĩ cầm thiếu mất
một sợi dây nhưng những cung đàn ngày xưa
vẫn còn trong tâm tưởng Thầy. Và hình ảnh Thầy Lê Hoàng Long dạy Nhạc vẫn gắn
liền với giấc mơ xưa thời mới lớn của rất nhiều chs NQ
Nguyễn
Trần Diệu Hương
(Viết theo lời kể
của quý Thầy Hoàng Phùng Võ và Nguyễn
Văn Phố)
Cô Hoàng Minh Nguyệt
Trong buổi họp mặt truyền thống kỳ 8 của chs Ngô Quyền tại hải ngoại, được sự
tham dự đông đảo của Thầy Cô và cựu học sinh. Buổi họp mặt cũng tay bắt mặt
mừng, nhắc về những kỷ niệm thân quen của một thời áo trắng. Những màn trình
diễn văn nghệ cây nhà lá vườn, cũng đủ ấm lòng bao kẻ hoài mong về trường cũ,
thầy xưa.
Nhưng
chắc hẵn không ai không bồi hồi xúc động, khi nghe người ca sĩ không chuyên gửi
gấm cuộc đời mình qua những lời ca, đó là cô giáo của chúng ta: Cô Hoàng Minh Nguyệt với bản
nhạc “Cô lái Đò”.
Không
hạnh phúc gì hơn, khi được thưởng thức lời ca từ người Thầy, người Cô của mình.
Phải chăng thiên chức của một nhà giáo gắn liền với người đưa đò? Để chúng ta
cùng cảm xúc một lần qua tiếng hát của Thầy Nguyễn văn
Phú, rồi đến tiếng hát của cô Hoàng Minh Nguyệt mang chút sầu lắng hay
tiếc nuối vì cô dạy âm nhạc nhưng không có người học trò nào trở thành ca sĩ, để
cô vẫn tiếp tục mang tiếng hát của mình trong sinh hoạt của trường Ngô Quyền tại
hải ngoại.
Tôi
đến với cô Hoàng Minh Nguyệt như một đứa học trò, như một đứa em, vì có một thời
tôi chơi rất thân với anh Hoàng Sỹ Luân, em trai của cô và ngày nay anh không
còn nữa. Khi còn ở Việt Nam, tôi gặp cô chỉ một lần trong đám cưới của anh
Luân. Ngày anh mất tôi đã vào lính ở tận miền Hậu Giang, thời gian qua mau và
con người cũng đi vào quên lãng.
Rất
may mắn còn gặp lại cô, và cùng sinh hoạt trong đại gia đình Ngô Quyền, cũng rất
vui khi được cô cho biết mỗi lần cùng sinh hoạt với Trường Ngô Quyền là cô trẻ
đi 10 tuổi.
Năm
nay cũng như những năm trước đây, ngày thứ bảy 6 tháng 3, 2010 này, từ
Orange County, học trò vẫn kéo nhau xuống San Diego để cùng chia sẻ niềm vui
trong ngày sinh nhật của cô. Cô trò sẽ cùng nhau ca hát, tiếng ca của Cô sẽ quyện
theo tiếng cười vui của những đứa học trò ngày nào.
Riêng tôi vẫn hằng mong ước luôn mang đến cho cô những nụ cười, giống như nụ cười
của người em trai của cô đã không còn nữa.
(Viết cho cô Hoàng Minh Nguyệt
“tiếng hát vượt thời gian” của Trường Trung học Ngô Quyền.)
Nguyễn Hữu Hạnh