KHUNG TRỜI HOA MỘNG
(Gửi NH, sau khi xem
PPS: Những ngày thơ mộng.)

Anh đang
tìm kiếm Em ơi,
“Những ngày thơ
mộng” cho vơi mạch sầu
Trăng
Thu đã mọc ngang đầu,
Bên hồ sương phủ một
mầu như mơ.
Tìm
đâu thấy được ngày thơ,
Tóc buông xõa phủ đôi bờ vai thon.
Tiếng
cười tiếng hát véo von.
Tựa như chim sáo,
gót son nhịp nhàng.
Ngày
vui lạc lối thiên đàng,
Em đi tha thướt
có chàng theo sau.
Ngượng ngùng Em cố bước mau
Chàng theo bén
gót, giận cau lông mày
Giờ
đây nhớ lại tháng ngày,
Thương chàng sao nỡ đọa đày
nắng mưa.
Khung trời
Hoa Mộng ngày xưa,
Bên người yêu dấu,
sớm trưa đâu màng.
Em
xinh như mộng bên chàng,
Bên bầy con nhỏ dịu
dàng dễ thương.
Lòng vui
chẳng bận vấn vương.
Không gian phong cảnh như đang Xuân
về.
Những
đêm dưới ánh trăng thề,
Sánh vai dạo bước
đi về có nhau.
Trời
Già reo rắc khổ đau,
Sấm vang bão tố thi
nhau dập vùi.
Nghe tin “Sét
đánh” ngậm ngùi,
Anh đau, ruột cắt, lệ chùi chẳng
khô.
Nhìn Em đầu
đội “khăn sô”
Nửa vầng trăng khuất nơi mô mà tìm?
Không gian
lạnh lẽo im lìm
Mây trôi bèo dạt biết
chìm nơi đâu?
Tiếc thương
Trời đổ mưa ngâu,
Khung trời hoa mộng
tìm đâu bây giờ?
Sông Tương
dâng nước tràn bờ,
Thày yêu bạn quí
từng giờ hỏi han.
Nỗi buồn
năm tháng dần tan.
Đi chùa lễ Phật
cầu an gia đình.
Cầu cho
thế giới hòa bình,
Mọi nhà an lạc,
ân tình nở hoa.
Đẹp như
Tình của Đôi Ta,
Lấy lòng bác ái
vị tha làm đầu.
Tóc
xanh nay đã phai mầu,
Những ngày thơ
mộng cho dầu qua đi.
Nhưng
lòng Em vẫn khắc ghi,
Tim em luôn nhớ
Từ Bi thương người.
Môi Em luôn nở nụ cười,
Như Hoa tươi đẹp
dâng người mình yêu.
Vào
chùa khấn nguyện cầu siêu,
Cho Hồn Anh được phiêu
diêu Niết Bàn.
Khung trời Hoa
Mộng rộn ràng,
Thu qua, Đông tới
vội vàng cũng đi.
Đón Mùa
Xuân với tình si,
Những ngày thơ
mộng ra đi lại về.
Xuân
Tươi.
Xuân tươi trong nắng chan hòa,
Mưa Xuân lất phất nhạt nhòa như mơ.
Đầu năm khai
bút đề thơ,
Thay cho lời nói ngu
ngơ gửi người..
Yêu Em yêu
nhất nụ cười,
Mắt Em lóng lánh gấp mười vì sao.
Em tôi dáng
đẹp thanh tao,
Nụ cười lúng liếng biết bao Xuân
tình.
Xuân vui với
“lễ hội“ đình.
Mừng ngày xum họp đôi mình nghe Em.
Trời Xanh
cũng muốn đánh ghen.
Một thời áo trắng thân
quen thuở nào ?
Để thương
để nhớ dạt dào,
Tuổi thơ đẹp tưa
“Anh Đào” mùa Xuân.
Rừng hoa đẹp đến buâng khuâng ,
Hương Xuân lan
tỏa lâng lâng tuyệt vời
Tình yêu
lễ hội đón mời,
Gởi Em yêu dấu
ngàn lời mến thương
Đưa Em đi
lễ chùa Hương ,
Tháng Giêng lễ Phật khói sương dăng mờ.
Chấp tay
trước cửa Điện Thờ,
Cầu xin Đất nước cõi bờ bình an.
Người
dân hết nỗi gian nan.
Dân giấu nước
mạnh vẻ vang Lạc Hồng.
Trời
xanh mây trắng bềnh bồng,
Đêm Xuân mơ
với tình nồng bên Em.
Má môi Đào thắm đua
ghen,
Tinh xuân tươi thắm đua chen đón mời
Thái Hưng