LÁ SÂN CHÙA

Em theo mẹ lên chùa làm công
quả
Tuổi mười lăm em đã quá xinh
rồi
Đẹp vô cùng đôi mắt biếc xanh
khơi
Hàm răng ngọc em cười như đức
phật.
Tôi thương em với tấm lòng chân
thật
Thương tới dại khờ nhưng chẳng
dám nói chi
Biết em là con đức phật từ bi
Tôi vội vã vào chùa thưa với
phật.
Trước chính điện chân tôi run
lật bật
Sợ biết mình công giáo phật
không ưa
Nên vội vàng quì xuống định
phân bua
Chỉ thấy phật nhìn tôi đầy thương
xót.
Phật cũng biết tình đầu là mật
ngọt
Dẫu nói gì tôi cũng có nghe đâu
Nên an nhiên không lắc chẳng
gật đầu
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi trong
thinh lặng.
Tôi cũng biết món quà ngài ban
tặng
Là kho tàng quí báu nhất trần
gian
Nên sẵn sàng phơi trải hết tâm
can
Vội xuống bếp tôi xin làm công
quả.
Thấy tôi nhỏ thầy sai đi quét
lá
Tôi vâng lời xách chổi xuống
sân sau
Ngỡ ngàng thay khi bốn mắt
trao nhau
Tôi bỗng gặp nụ cười hiền của
phật.
Từ bữa đó tâm hồn tôi ngây ngất
Lá vàng bay tô đậm gót sen hồng
Nước giếng trong chùa giờ cũng
thêm trong
Dàn thiên lý vội trổ bông thơm
ngát.
Tôi trân quí tình nàng như bồ
tát
Chỉ mong cuối tuần để quét lá
bên nhau
Để vút cánh bay theo tiếng
chuông chiều
Và tan biến trong lời kinh bát
nhã.
Rồi khói lửa quê hương thêm
nghiệt ngã
Từ giã nàng tôi khoác áo
chinh y
Dù biết rằng dẫu chỉ một lần đi
Cũng đã đủ cho tim tôi tan nát.
Chiều hành quân giữa núi rừng
bát ngát
Suối thiên thần tuôn đổ xuống
ngàn hoa
Nhìn lá vàng rơi tôi cứ ngỡ sân
chùa
Em đâu đó thẫn thờ đang quét
lá.
Thanh Huyền.
Cali/2/2012