Lời Tác Giả:
Mến
gửi Ban Biên Tập trang Web Ngô Quyền,
Sau khi đi qua một vòng tuần hoàn của 60 năm cuộc đời, người ta dường như lại
muốn hoài niệm về quá khứ của mình trước khi về với cát bụi.
Hơn
một tháng trước tết Nhâm Thìn, khi biết được tin tức của hai người bạn chung lớp
thời trung học, tôi đã trở về quá khứ với bạn mình qua bài thơ VÒNG QUANH NỖI
NHỚ.
Những
ngày sau tết Nhâm Thìn, ngồi suy tư một mình, tôi lại nhớ về những năm tháng sống
chết ở Trà Vinh, vùng đất mà tôi đã một thời vương vấn. Sau những chuyến về
thăm lại chiến trường xưa, cảm xúc đó tôi lại lắng đọng trong bài thơ tiếp
theo, BÂNG KHUÂNG NỖI NHỚ.
Đi
qua bến sông xưa, có những con lạch nhỏ, cá lội từng bầy. Hai bên bờ sông đầy dừa
nước và những bụi ô rô. Đơn vị tôi đã vượt sông nhờ những chiếc xuồng nhỏ mượn
của người dân.
Đến
cánh đồng lúa vàng tươi sắp thu hoạch. Ngày xưa có lần hành quân trở về, thuộc
cấp tôi, một anh lính người Miên, vướng phải mìn cài ven đê, làm bằng trái đạn
pháo 105 ly bị lép. Thân xác anh bị bắn thành trăm mảnh, đồng đội phải lượm từng
mảnh thịt cho vào poncho mang về. Có lẽ những mảnh thịt còn sót lại đã làm cho
cây lúa tốt tươi?
Đến
ngôi chùa Miên, ngày xưa có những đêm không trăng sao, đơn vị trưởng hạ lệnh
tôi dẫn mấy anh lính vào đó, rồi khuya tối vòng ra chỗ khác để nằm tiền tiêu
cho đơn vị. Hạt mưa lâm râm, nổi buồn xa xứ...
Đến
xóm ven sông, ngày xưa có người lính đơn vị tôi tử trận, đem về an táng tại
đây. Người vợ mới cưới vài tháng. Một vành khăn sô cho góa phụ ven sông.
Đến
nơi, ngày xưa là đồn lớn, BCH/TĐ đặt ở đó. Cuối năm 1974, tôi đã về ngành. Một
dải đất hàng trăm cây số vuông đã thành chiến trường sôi động, chuẩn bị cho chiến
cuộc mùa khô. Đại đồn bị nội tuyến san bằng. Sau 1975, vùng đất đó được xây dựng
thành trung tâm xã, có trụ sở ủy ban xã, trường học, bưu điện...Nơi bến sông có
cái chợ nhỏ mọc lên. Cây còng già đã bị đốn. Nơi bến sông đó, ngày mùng 5 tết
Giáp Dần 1974, mẹ tôi từ Biên Hòa lặn lội đến thăm tôi. Tàu đò chưa chạy, mẹ
tôi phải quá giang ghe người dân đi chợ để vào đơn vị. Tôi ra bến sông đón
mẹ vào. Sau nầy, khi san ủi nơi đó để xây dựng trụ sở, trường học, đơn vị thi
công có phát hiện vài bộ hài cốt của những người lính năm xưa bị cho là mất
tích...
Thời
chinh chiến đã qua và người còn sống trở về...
Tôi xin phép kết hợp hai nỗi nhớ đó lại thành bài thơ với tựa: NỖI NHỚ.
NỖI
NHỚ
Ca khúc 1.
VÒNG QUANH NỖI NHỚ
-Dành
tặng bạn học lớp thất 3 của NK 1963-1970, trung học NQ BH-

A-lô, có phải Luận không ?.
Tao là Hồng Trọng, anh Hồng Đức đây.
Ừ, tao vẫn nhớ tên mầy.
Bạn bè chung lớp vẫn hoài nhớ nhau.
Từ xa nửa quả địa cầu.
Tình thân như những ngày đầu biết tên.
Thuở còn trắng áo tinh nguyên.
Tuổi nô đùa, giởn bên đèn sách thơm.
Rồi theo ngày tháng lớn khôn.
Bên đời lận đận, bẻ gươm chống trời.
Vai mang vận nước nổi trôi.
Tay ôm nước mắt một đời ly hương.
Mày có nhớ, Dũng cục xương.
Bọn tao tìm được trên trang web nhà.
Tưởng như cách trở trùng xa.
Bao năm vẫn nhớ Biên Hòa tình thân.
Tài lé, con chủ cây xăng.
Đôi kính cận, ở Ngã năm Biên Hùng.
Hoàng Thành, ngụ ngã ba Thành.
Đạp xe rong ruổi vòng quanh bờ hồ.
Nguyễn Xuân Dũng, Bắc kỳ con.
Võ văn Nghiệp đã không còn thế gian.
Hoàng Minh Chiếu, Tô Minh Quang.
Nguyễn Xuân Quang cũng dương gian giả từ...
Thôi đừng kể nửa Luận ơi,
Cho mi nhỏ lệ, nghẹn lời máu tim.
Quê hương vẫn mãi đi tìm.
Chao nghiêng đôi cánh như chim lạc bầy.
Quay về tổ ấm hôm nay.
Bốn mươi năm những tháng ngày hư hao.
Bạn bè sẽ gặp lại nhau.
Tròn như trái đất bay vào thinh không.
Biên
Hòa, ngày 12/12/2011.
Đỗ
công Luận.
CHS
K.08 NQ BH
Ca
khúc 2.
BÂNG KHUÂNG NỖI NHỚ.
-Cho
những lần trở lại với Trà Vinh-

Chiều qua bến vắng sông đầy.
Nhớ con cá lội từng bầy nghiêng chao.
Hàng dừa nước đổ lao xao.
Lô xô sóng vỗ vẫy chào quân đi.
Chiều qua đồng lúa xanh rì.
Nhớ đồng đội cũ ra đi không về.
Người nằm ngã dưới chân đê.
Làm phân bón lúa, vỗ về ngàn năm.
Chiều qua chùa Phật âm thầm.
Nhớ đêm xuất kích không trăng sao trời.
Dăm thằng một mảnh áo tơi.
Hạt mưa ướt đất, một thời long đong.
Chiều qua xóm vắng ven sông.
Nhớ người vợ trẻ ngóng trông tin chồng.
Người về quấn mảnh chăn bông.
Hai hàng cờ rủ, một vành khăn thưa.
Chiều qua bãi đóng quân xưa.
Xốn xao tiếng trẻ nô đùa rong chơi.
Ngôi trường mái đỏ thắm tươi.
Mang bao khát vọng cho đời nở hoa.
Một thời chinh chiến đã xa.
Bâng khuâng nỗi nhớ mãi là trăm năm.
Trong ta nỗi xót đau thầm.
Nghe dòng máu chảy căm căm nỗi buồn.
Biên
Hòa, ngày 03/02/2012.
Đỗ
Công Luận.
CHS
K.08 NQ BH.