Chuyện nàng công chúa triều Nguyễn yêu say đắm một nhà sư.


Chuyện
nàng công chúa triều Nguyễn là Hoàng nữ đệ tam công chúa Nguyễn Thị
Ngọc Anh yêu đơn phương một vị nhà sư - thiền sư Thiệt Thành Liễu Đạt -
sau được phong là Quốc sư - đã để lại nhiều huyền tích khiến người đời
vừa xúc động cảm thương nàng công chúa, vừa bội phục một vị chân tu đắc
đạo.
Đi tìm sự thật về chuyện tình hoàng gia ngang trái
Ngày
nay, dấu tích của mối tình có một không hai trong cung đình này vẫn còn
lại dấu ấn là di tích chùa Đại Giác, nó còn gắn với câu chuyện tình đơn
phương của nàng Công chúa nhà Nguyễn mà dân trong vùng ai cũng được
nghe kể, thậm chí là truyền tụng với nhiều tình tiết bí ẩn huyền hoặc.
"Thiên
đường tình yêu" của nàng công chúa nhà Nguyễn ngày ngóng đêm mong ấy
chính là chùa Đại Giác, còn gọi là Đại Giác cổ tự, chùa Phật lớn hay
chùa Tượng, xưa kia thuộc thôn Bình Hoành xã Hiệp Hòa, tổng Trấn Biên,
nay là ấp Nhị Hòa, xã Hiệp Hòa, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai.
Theo
sách Thiền sư Việt Nam ghi chép rằng, Thiền sư Thiệt Thành Liễu Đạt,
hiệu Liên Hoa là nhà sư đầu tiên ở miền Nam được phong Quốc sư vào những
năm cuối đời vì trốn tránh mối tình nhiệt huyết của nàng công chúa đã
sống ở ngôi chùa này. Theo tài liệu còn lưu tại Giáo hội Phật giáo TP.
Biên Hòa thì vào giữa thế kỷ 17 có ba nhà sư thuộc phái Lâm Tế tông, từ
Đàng Trong đến Đồng Nai hoằng hóa đạo Phật.
Nhà
sư Thành Nhạc cùng một số phật tử đến vùng đất ven sông Đồng Nai (nay
là xã Bửu Hòa, TP. Biên Hòa) dựng lên chùa Long Thiền (1664); nhà sư
Thành Trí theo đoàn di dân làm nghề khai thác đá lên vùng núi Bửu Long
cùng người Hoa ở đây dựng lên Chùa Bửu Phong (1679). Còn nhà sư Thành
Đẳng, cùng một số người chèo ghe, thuyền đến Cù lao Phố (nay là xã Hiệp
Hòa, TP. Biên Hòa) khẩn hoang và dựng lên chùa Đại Giác (1665).
Buổi
đầu, chùa có kích thước nhỏ hẹp, được tạo dựng bằng cột gỗ, vách ván,
và lợp ngói âm dương. Thời Thiền sư Tổ ấn - Mật Hoằng trụ trì, Nguyễn
Thị Ngọc Anh, công chúa thứ ba của chúa Nguyễn Phúc Ánh đã đến trú tại
chùa và từ đây như một mối tình với người đàn ông khoắc áo cà sa.
Còn
theo Tạp chí Bulleetin des Amis Vieux Hue năm 1915 chép như sau: Công
chúa Ngọc Anh, chị vua (Minh Mạng) còn trẻ và tiết liệt. Khi Tây Sơn
khởi nghĩa đã đến tu ở chùa Đại Giác, giữ cuộc sống cô độc, trầm tư mặc
tưởng và tu hành hết sức sùng mộ. Nhớ ơn ngôi chùa đã che chở nàng công
chúa trong thời loạn lạc, đến năm Gia Long (Nguyễn Phúc Ánh) nguyên niên
(1802) lên ngôi, nhà vua sai quan trấn Trấn Biên cho binh thợ đến xây
cất, đem tượng binh đến chở đất và dặm nền chùa (nên sau này người dân
còn gọi là chùa Tượng).
Ngoài
ra, nhà vua còn dâng cúng một pho tượng Phật A-di-đà bằng gỗ mít cao
2,25m (nên có tên là chùa Phật Lớn. Hiện tượng vẫn còn được thờ tại
chùa), ban y bát và sắc phong cho Thượng tọa Phật ý-Linh Nhạc làm Hòa
thượng. Mãi đến tháng 10 năm Minh Mạng nguyên niên (1820), nhà vua lại
cho tu sửa chùa. Vào thời gian gia cố lại ngôi cho có nhiều ân đứng với
triều Nguyễn ấy thì công chúa Nguyễn Thị Ngọc Anh (khi ấy đã trở lại
Huế), cũng gửi vào cúng một bức hoành phi lớn khắc ba chữ "Đại Giác Tự"
thiếp vàng, bên mặt có khắc: "Tiền Triều Hoàng nữ đệ tam công chúa
Nguyễn Thị Ngọc Anh", hiện vẫn còn treo ở phía trước chánh điện.
Lúc
đó, Thiền sư Thiệt Thành Liễu Đạt thuộc phái thiền Lâm Tế, đời thứ 35
đang tu đạo tại chùa, vốn tư chất thông minh và phẩm hạnh nghiêm mật nên
được vua xuống sắc, triệu ra kinh đô Huế để giữ chức Tăng cang chùa
Thiên Mụ (1813-1823) và được cử làm pháp sư giảng thuyết Phật pháp trong
nội cung của vua Gia Long. Vốn Thiền sư là người tuấn tú, đức độ, oai
nghiêm đĩnh đạc, thông minh, có tài hùng biện và thuyết giảng Phật pháp
rất hay nên được đông đảo phật tử mến mộ.

Thiền
sư có rất nhiều đệ tử trong hoàng cung. Trong số đệ tử này có một vị
Hoàng cô Nguyễn Thị Ngọc Anh, đó là Thái trưởng công chúa Long Thành,
chị ruột chúa Nguyễn Phúc Ánh, cô ruột của vua Minh Mạng. Hoàng cô cũng
quy y và thọ Bồ Tát giới, pháp danh Tế Minh, tự Thiên Nhựt. Trong những
ngày theo học đạo, Hoàng Cô đã thầm yêu nhà sư. Do cảm mến và quá hâm mộ
tài năng cũng như đức độ của Thiền sư nên Hoàng Cô đã có ý định và tìm
mọi cách ràng buộc duyên trần cùng với người con của Phật.
Bi kịch tình yêu nơi cửa thiền
Nhưng
bi kịch là chuyện yêu đương giữa Hoàng cô và vị Quốc sư này đương nhiên
là không thể, nên Thiền sư đã chọn phương pháp "tránh duyên" bằng cách
xin về trụ trì chùa Từ Ân ở Gia Định.
Năm
1821, Hoà thượng Phật Ý-Linh Nhạc viên tịch, mượn cớ này, thiền sư
Thiệt Thành Liễu Đạt trở về chùa Từ Ân (Gia Định) chịu tang sư phụ rồi ở
lại luôn. Những tưởng tránh được nghiệp duyên, nào ngờ ở hoàng cung,
Hoàng Cô bỗng thấy thiếu vắng, nhung nhớ Thiền sư khôn nguôi. Thế rồi bà
tìm cớ xin phép vua vào Gia Định, gọi là để cúng dường chùa Từ Ân,
nhưng thật ra là để gặp Thiền sư cho thỏa lòng nhung nhớ.
Tháng
mười, năm Quý Mùi (1823), Thiền sư đang uống trà đàm đạo ở chùa Sắc Tứ
Từ Ân, bỗng có tin báo Hoàng Cô vâng lệnh vua đến cúng dường chùa. Nhận
được tin, Thiền sư lo âu trong dạ, không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Thế
rồi Thiền sư Thiệt Thành Liễu Đạt quyết định lánh mặt nên đã lên chùa
Đại giác ở Cù lao Phố, tỉnh Biên Hòa để nhập thất hai năm. Hoàng Cô ở
chùa Từ Ân, không thấy Thiền sư đến tiếp kiến, hỏi tăng chúng thì mọi
người đều nói là không biết thiền sư Liên Hoa ở đâu.
Không
gặp được "người yêu", tâm bịnh thêm nặng nên sức khỏe Hoàng Cô ngày một
sa sút trầm trọng. Sợ nguy hại cho bổn tự nên cuối cùng mọi người đành
tiết lộ sự thật. Được tin này, Hoàng Cô thông báo với quan trấn Gia Định
là mình lên chùa Đại Giác để cúng dường. Quan Tổng trấn cử phái đoàn hộ
tống Hoàng Cô lên chùa Đại Giác. Sau khi đến chùa dâng lễ cúng dường và
nhờ đưa đến tịnh thất của thiền sư Liên Hoa.
Hoàng
cô với tâm thành kính đảnh lễ trước tịnh thất và xin gặp mặt Thiền sư
lần cuối trước khi hồi kinh. Thiền sư không trả lời. Hoàng cô suy nghĩ
kế khác, bèn quỳ trước cửa thất thưa rằng: "Nếu Hoà thượng không tiện ra
tiếp, xin Hoà thuợng cho con nhìn thấy bàn tay của Hòa thuợng, đệ tử
cũng hân hoan mà ra về". Im lặng vài phút, Thiền sư đưa bàn tay ra cửa
nhỏ nơi đưa thức ăn vào thất, Hoàng cô vội ôm bàn tay hôn một cách trìu
mến, rồi sụp lạy xuống và khóc sướt mướt...

Quang cảnh chùa Đại Giác bây giờ
Tưởng
rằng khi ôm hôn được bàn tay của Thiền sư thì mọi chuyện sẽ lắng xuống.
Nhưng không ngờ, ngay đêm hôm ấy, vào khoảng canh ba, trong khi mọi
người đang yên giấc, bỗng thấy tịnh thất của Thiền sư phát hỏa, mọi
người chạy ra dập lửa thì tịnh thất đã cháy rụi. Nhục thân của thiền sư
cũng cũng cháy đen. Mọi người đang bàn tán, xôn xao, có người phát hiện
bài kệ của thiền sư viết bằng mực đen trên vách chánh điện:
"THIỆT đức rèn kinh vẹn kiếp trần
THÀNH không vẩn đục vẫn trong ngần
LIỄU tri mộng huyễn chơn như huyễn
ĐẠT đạo mình vui đạo mấy lần".
Thiền sư Liên Hoa biết cuộc đời này là mộng huyễn ảo ảnh nên đã dùng ngọn lửa để thức tỉnh và giáo hóa Hoàng Cô.
Nhưng
có lẽ do duyên nghiệp nhiều đời nhiều kiếp, nên ngọn lửa ấy đã không
đạt được kết quả như mong muốn. Sau khi làm lễ cúng thất tuần Hòa thượng
Liên Hoa xong, Hoàng Cô rất buồn bã và cho biết rằng bà sẽ ở lại chùa
Đại giác cho đến ngày khai mộ mới hồi kinh. Nhưng ngay ngày hôm sau,
Hoàng Cô uống độc dược quyên sinh tại hậu liêu chùa Đại giác nhằm ngày
mồng 2 tháng 11 năm Quý Mùi (1823). Hoàng cô công chúa Nguyễn Thị Ngọc
Anh chết theo Thiền sư để lại sự cảm động cho triều đình và nhân dân
khắp vùng. Từ đó, ngôi chùa trở nên nổi tiếng và được các đời vua nhà
Nguyễn chăm sóc đặc biệt.