XUÂN
SỚM

Những ngày cuối năm, trời trở lạnh với những cơn gió buốt
cắt da đột ngột kéo về làm ngại bước chân những người vốn đã không chịu được cảnh
“sương lạnh chiều đông” như Diễm mỗi khi muốn ra khỏi nhà. Một trận mưa tiếp
theo kéo dài suốt ngày thứ hai tuần trước khiến cả miền Nam Ca sụt sùi, ngả
nghiêng theo trời đất. Căn nhà láng giềng đối diện với gia đình Diễm, cây
khuynh diệp trên sidewalk trước cổng gãy lìa hẳn một nhánh to, đỗ ập xuống ngay
trước mũi chiếc xe Toyota đang đậu trên lề đường, lá phủ đầy trên thân xe nhưng
rất may là không làm trầy sướt, hư hại mảy mai nào đến cái dáng vẻ vẫn còn tươi
mới của nó. Nhà Diễm nằm ngay góc đường nên từ cửa sổ phòng khách hoặc nhà bếp
Diễm có thể trông thấy con đường trước và bên hông nhà, nước vẫn còn lững lờ chảy
những dòng đục lừ, ngoằn ngoèo men theo các bờ rãnh và trên mặt thì ngổn ngang những
cành cây, xác lá… mãi cho đến cuối tuần mới quang đãng lại.
Thời tiết thế này thì chỉ muốn rút trong nhà cho yên ấm,
chứ không còn thiết tha đi ra ngoài làm chi cho cực nhọc. Đêm qua thức khuya,
làm cho xong những công việc mà mọi người thường gọi là “vác ngà voi” theo
thông lệ mỗi cuối tuần cho trường cũ, quê xưa và cộng đoàn nhà bây giờ, Diễm mệt
nhoài và tự thưởng cho mình một giấc ngủ muộn thật dài đến hơn 10 giờ sáng mới
choàng dậy. Hôm nay là chủ nhật, không phải đi làm, một ngày của Diễm mà! Việc
nhà thì cứ thủng thẳng làm, như Phúc, chồng Diễm vẫn thường trêu chọc mỗi khi
thấy Diễm lăng xăng tay dọn dẹp, miệng than van:
- “Sao mà làm hoài
không hết vầy nè, anh kêu tụi nhỏ xuống phụ dùm em một tay coi”
- “Việc gì cũng cứ từ từ em ạ! Có ai đến
“thanh tra” nhà cửa mình đâu mà em cứ phải hì hục, lo lắng dữ vậy. Hôm nay
không xong thi mai làm tiếp có chết ai đâu! Để đó tí anh làm cho. Cho tụi nó ngủ
thêm một chút đi, cuối tuần mà”.
Nói thì nói thế chứ loay hoay một lát sau, Phúc đã… biến
mất vì một trong các lý do: bận làm giấy tờ cho công việc trong hãng cuối tháng
hoặc làm thông báo, lo chuẩn bị chương trình lễ trong nhà thờ sắp tới, hoặc phải
qua chở Ba em sang nhà cùng coi đá banh trận giao hữu, tranh giải quốc tế lúc
12 giờ trưa nay, gay go lắm không thể bỏ qua em à. Trừ những khi nhà sắp có
khách đến thăm (có “thanh tra” thật sự) thì không cần nhắc nhở, anh cũng tự động
giúp vợ cả…hai tay lẫn hai chân như lau chùi, clean up các thứ sạch sẽ trong chớp
nhoáng hoặc chở đi mua sắm vật dụng, thức ăn, ngay cả nấu nướng để đãi khách.
Nhưng sáng nay, vừa ra khỏi giường, nhìn thấy những tia nắng
rực rỡ len qua khung cửa kiếng phòng ngủ nơi dẫn ra sân sau nhà và nghe mùi
hương của đất hòa với mùi thơm của hoa cỏ đang vươn mình trỗi dậy sau những
ngày mưa khi mở tung cánh cửa sổ cho làn gió sớm ùa vào phòng, Diễm mới cảm nhận
được dường như thời tiết đang bắt đầu chuyển mình nhẹ nhàng để bước sang Xuân.
Chợt nhớ đến email của cô con gái mới gửi hai hôm trước, Diễm bước vội ra nhà bếp
thì thấy Phúc đã ngồi trên quầy bàn ăn tự lúc nào, mắt dán vào mặt laptop với
ly cà phê bên cạnh. Diễm khẽ nhắc chồng: “Anh
mở email xem thư của con gửi cho mình chưa?”.
- “À, xem rồi-
Phúc vừa cười vừa nói tiếp- con nhỏ thiệt
tình… chắc hai chị em đi học xa nhớ cơm nhà của Bố mẹ lắm nên mới viết thư dặn
kỹ như vậy. Em coi đi chợ mua sẵn thức ăn để tụi nó về làm cho nó ăn đi nha.”
Bây giờ đã vào tuần đầu của tháng 12, còn ba tuần nữa là
Christmas và sau đó là New Year hai đứa con gái lớn đi học ở Chicago sẽ về thăm
nhà trong dịp lễ này. Nghĩ đến bầu không khí rộn ràng, huyên náo của gia đinh
khi hai cô “tiểu thư” về, cả hai vợ chồng không dấu được nét hân hoan, náo nức,
giờ đọc thêm lá thư của chúng như được uống thêm ly rượu ngọt lòng vừa ấm áp vừa
bừng bừng niềm vui khôn tả!
Lá thư của cô con gái nhỏ viết vừa tiếng Anh vừa tiếng Việt
không bỏ dấu với nội dung như sau:
Hi mẹ,
Here is a list of
food that we would like to eat when we come home :) :) :) :) Please open
attachment. Thank you Bo Me!
-Thư and Thy
P.S. We can’t wait to
come back home!!!
Things mom should
make: hihihi
Phở
Hủ tiếu xào (bánh phở)
Bánh Canh
Bánh Xèo
Cà ri
Canh Chua thịt bò
& Gà kho gừng
Gà chiên nước mắm
Mì Hoành thánh
Súp đuôi bò
Things dad should
make: hihihi
Sườn chua ngọt
Taco Correct
Mực xào
Hai cô con gái dù được sinh ở Mỹ, nhưng qua những sinh hoạt
gia đình với ông bà, bố mẹ và họ hàng, do hai vợ chồng cố gắng dạy dỗ, nhắc nhở
nên các con của Diễm vẫn giữ được một số cách suy nghĩ, nề nếp hành xử theo truyền
thống văn hóa VN, chúng nói tiếng Việt từ bé, mê ăn canh chua, cá kho tộ, cơm,
phở, bún bò, bún riêu, gỏi cuốn… không thiếu món nào. Đối với Diễm điều may mắn
này có được một phần cũng do các con mình được sinh trưởng và lớn lên ở Cali
nơi mà các sinh hoạt cộng đồng Việt Nam có thể nói là lớn mạnh nhất nước Mỹ,
nên chúng có điều kiện để tham gia, có môi trường để học hỏi và duy trì văn
hóa, truyền thống dân tộc VN. Khi bắt đầu vào học kidnergarden là chúng cũng bắt
đầu tham gia sinh hoạt và học thêm tiếng Việt mỗi cuối tuần với đoàn Thiếu Nhi ở
nhà thờ nên khá thông thạo tiếng Việt và ưa chuộng nhiều món ăn đặc biệt của VN
không khác gì những đứa bạn của chúng đã sinh ở VN mới sang định cư vài ba năm.
Mấy năm cuối High School, cả hai lại tham gia vào ca đoàn nên ai cũng ngỡ là chúng đã được sinh ra ở VN. Hai
cậu con trai thì hiểu biết ít hơn trong cách đọc viết tiếng mẹ đẻ, nhưng món ăn
VN thì cũng sành sỏi không thua kém gì hai cô chị.
Điều không ngờ là đã gần hai năm xa nhà, ở nơi muốn tìm
thức ăn VN phải đi xa cả giờ đồng hồ, hai cô con gái vẫn còn nhớ đến những món
ăn quen thuộc ở gia đình như ông bà ta khi xa quê “nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương” thiết tha như vậy. Điều này
khiến Diễm vui và cảm động không ít. Vì Diễm được biết con cái của một số bạn
bè chị lại ưa thức ăn Mỹ, Mễ hơn là chịu ăn các món VN ở nhà nấu.
Thế là suốt ngày chủ nhật, Diễm và Phúc lúi húi dọn dẹp
nhà cửa để chuẩn bị đón hai cô con gái… rượu, phần nữa cũng để đón các em từ
Utah sang nhân dịp lễ Christmas và New Year sắp đến. Hai cậu con trai đang còn ở
với bố mẹ, một đi làm partime cho mùa Giáng Sinh đã rời nhà từ sáng sớm, còn cậu
út thì xin phép bố mẹ đến nhà bạn để làm project cho lớp đến tối mới về. Rốt cuộc,
căn nhà vốn đông đúc với nhân số 6… mạng ngày nào, bây giờ chỉ còn hai “vợ chồng
già” lui cui ra vào dọn dẹp với nhau, chẳng bù mấy năm trước cuối tuần, nhà lúc
nào cũng rộn rã, ồn ào tiếng nói cười, la hét đùa giỡn của bốn chị em.
Vậy mà hai cô con gái vắng nhà, đi học xa đã gần 2 năm.
Năm đầu, lúc đứa lớn mới đi, một mình, vợ chồng Diễm đã
buồn và lo lắng không ít, vì thành phố Chicago cách Cali đến 4 giờ bay và nếu
lái xe thì cũng mất hơn 2 ngày, lại không có người thân, họ hàng ở gần chỉ sợ
“thân gái dặm trường” nhỡ có chuyện emergency cô con gái vốn luôn gắn bó, gần
gũi với gia đình từ bé, sẽ không biết nương cậy vào đâu, dù trước đó Minh Thư
đã đi học 4 năm đầu đại học ở Irvine, cách nhà độ 1 giờ lái xe, nhưng vẫn về
nhà hàng tuần để xum họp gia đình. Bây giờ, bắt đầu vào chuyên khoa cô bé không
có quyền chọn trường mà phải được … trường chọn mới có thể tiếp tục theo đuổi
ngành học nên Minh Thư khi được nhận vào trường Rush Medical College ở Chicago
đã nhảy cẩng lên, “hùng dũng” nói với bố mẹ bằng giọng vui mừng: “Bố Mẹ đừng lo, miễn ở trong nước Mỹ là được
rồi, chỉ sợ phải ra mấy cái đảo như Dominican Republic, Granada, và Puerto Rico….
để học thì mai mốt khó trở về thăm Bố Mẹ lắm”. Hai vợ chồng gật gù, tươi cười,
khuyến khích con, lòng vừa vui lại vừa … nặng trĩu.
Năm thứ hai, cô em kế, Minh Thy lại xin được việc làm
trong phòng lab ở trường chị và xin chuyển sang để tiếp tục học và tiện việc
apply vào cùng trường. Lúc này thì Diễm thấy lòng nhẹ nhàng, yên tâm hơn một
chút vì dù sao 2 chị em ở chung nhà, học chung trường có thể giúp đỡ, chăm chút
nhau trong lúc không bố mẹ cận kề, săn sóc. Bạn bè, người thân khi nghe Diễm thở
than lo lắng cho hai cô con gái đang đi học xa nhà đều khuyên: “Tụi nó lớn rồi bà ơi! Hai mươi mấy tuổi đầu
rồi có còn măng sữa đâu mà sợ, bên Mỹ này bọn trẻ có tính tự lập rất sớm, để
cho chúng trưởng thành đi chứ, cứ muốn giữ chúng ru rú bên mình, cứ đòi cho
chúng “ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn” đây.”
Hai chị em, một tuổi Tý, một tuổi Mẹo. Lúc bé, không biết
nghe từ đâu, Minh Thư đã “than thở” với cả nhà rằng: “Con mèo hay… ăn thịt con
chuột, mai mốt lớn em Thy sẽ ăn hiếp con cho coi”. Cũng tưởng hai chị em sẽ khắc
khẩu hoặc không thuận thảo nhau khi khôn lớn như lời “tiên đoán” của Minh Thư, nhưng
không ngờ 2 chị em lại rất “tâm đầu ý hợp”, cô em luôn ngoan ngoãn nghe lời và
làm gì cũng hỏi ý chị, còn cô chị thì luôn cố gắng trong cả 2 nhiệm vụ vừa là “đầu tàu gương mẫu”
vừa là “người bạn đồng hành” với các em kể cả 2 cậu em trai một cách tốt đẹp.
Lá thư của hai cô con gái cũng nhắc đến câu chuyện mà
Minh Thư thường nói cho Diễm nghe mỗi khi chị bắt hai cô con gái xuống bếp tập
nấu các món ăn VN để chuẩn bị đi học xa. Minh Thư thường nói: “Mẹ ơi, mẹ dạy cho em Thy đi, em Thy thích
nấu ăn lắm, còn con thì chỉ thích dọn dẹp nhà cửa mà thôi. Tụi con có plan trước
rồi, mai mốt tụi con lấy chồng sẽ dọn nhà ở gần nhau, em Thy sẽ nấu cơm cho con
mỗi ngày qua ăn, bù lại con sẽ lo dọn dẹp, trang trí nhà cửa cho em Thy. Mẹ thấy
có hợp lý không?”. Diễm vừa ngạc nhiên vừa tức cười, ý tưởng thật ngộ
nghĩnh, dễ thương và cho thấy tình cảm thương yêu, gắn bó của hai chị em. “Thật không? Mẹ thấy có lý lắm đó, nhưng làm
được hay không mới là chuyện đáng nói”. “Chắc chắn đó mẹ à!”
Cho đến giờ thì cô em đã học được vài món của bố mẹ dạy
như: thịt kho trứng, phở, thịt bò lúc lắc, soup đuôi bò hoặc sườn heo… và thỉnh
thoảng vẫn gọi về thắc mắc: “Con ráng nấu
theo như mẹ chỉ, chị Thư nói là ngon lắm nhưng sao con thấy cũng không ngon bằng
bố mẹ nấu, mẹ ơi!”. Chắc vì vậy mà hai chị em cứ nôn nao về nhà ăn để được
ăn các món quen thuộc và soạn ra một cái list với bao nhiêu món ăn chỉ cho 1 tuần
lễ như trên.
Tết năm nay, cũng như năm ngoái Minh Thư và Minh Thy
không thể nghĩ để về ăn Tết với gia đình vì còn đang trong khóa học và mới vừa
nghĩ lễ xong. Vả lại, Tết năm nay lại đến
sớm hơn mọi năm, chỉ khoảng không đầy 1 tháng sau lễ Christmas và New Year, điều
này khiến vợ chồng Diễm rất buồn vì mỗi năm vào đúng 12 giờ đêm lễ giao thừa, cả
nhà luôn quây quần đọc kinh chung để cầu nguyện cho gia đình được mọi sự bình
an, tốt đẹp trong năm mới. Đây là năm thứ hai sẽ vắng mặt cả hai cô con gái. Diễm
tự hứa là sẽ nấu hết các món trong list của con gửi và xem như là cho các con
ăn Tết sớm vậy.
Diễm mang ly cà phê thứ hai trong ngày ra đưa cho Phúc
đang còn bận lúi húi với những bụi hồng quanh vòng rào trong sân nhà và nói với
chồng: “Anh biết không, hôm về nghĩ hè vừa
qua, Minh Thư và Minh Thy sau khi ăn món cánh gà chiên nước mắm và món hủ tiếu
mì khô của em nấu trong ngày đầu tiên về nhà đã tuyên bố rằng: “Mẹ ơi, ngon quá
à, tụi con chắc phải quyết định lại là mai mốt học xong rồi hai đứa sẽ mua nhà
cho Bố mẹ ở gần để mỗi ngày chạy qua ăn cơm mẹ nấu là chắc ăn nhất.” Nghe cảm động
quá hả anh?”
Phúc ngừng tay, ngẩng lên thấy Diễm đang đứng bên cạnh mĩm
cười, đôi mắt chị sáng ngời những tia ấp áp, anh cũng như vui lây với niềm vui
của vợ và cảm thấy mùa Xuân như đang về sớm hơn với màu nắng chiều nhàn nhạt lấp
lánh trên những cánh hoa hồng cuối Đông trong sân nhà.
Tưởng Dung
(Tháng 12, 2011)